325. Chương 325: Tần Kiệt viện cớ

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 325: Tần Kiệt viện cớ

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 325 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe thấy thật không?
Tần Kiệt không dám để Tôn Ngọc Phương nghe được chuyện này.
"Đừng, đừng nghe nữa! Cô Tôn có chuyện gì cứ nói đi!", Tần Kiệt vội vàng vẫy tay ngăn.
Anh thật sự không muốn để Tôn Ngọc Phương lợi dụng mình.
Anh muốn trở thành một người đàn ông ngay thẳng, mạnh mẽ.
Không thể trở thành kẻ hèn nhát, tồi tệ được.
"Hai ngày nay, tôi nghe nói em không đi học, còn nhờ người khác ký tên thay em đúng không?", Tôn Ngọc Phương nghiêm nghị hỏi.
"Hả?"
Tần Kiệt chợt giật mình.
Dạo gần đây có quá nhiều rắc rối, anh thật sự đã bỏ qua vài buổi học.
Đều là do Khương Tiểu Nha ký thay cho anh.
Mọi chuyện vẫn diễn ra suôn sẻ, anh chưa nghe thấy giáo viên phát hiện ra.
Sao Tôn Ngọc Phương lại biết được chứ?
"Tôi đang hỏi em đó, sao không trả lời?", giọng của Tôn Ngọc Phương càng lúc càng nghiêm khắc.
"Uh, cô Tôn, không có chuyện đó đâu, tuyệt đối không có chuyện đó đâu!", đương nhiên, Tần Kiệt dù có bị đánh chết cũng không chịu thừa nhận.
Một khi anh thừa nhận, thế thì còn gì nữa.
Nó sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của anh.
"Thật sao?", vẻ mặt của Tôn Ngọc Phương thoạt nhìn có vẻ khó tin.
"Đương nhiên là thật rồi! Sao em dám lừa cô chứ! Em là sinh viên được ba cái tốt đó!", Tần Kiệt làm như không biết xấu hổ nói.
"Em...", Tôn Ngọc Phương nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt hồi lâu, ánh mắt bỗng nhiên dịu lại.
"Được rồi, tôi tạm thời tin em!"
"Không có chuyện gì nữa chứ? Em về trước đây!", Tần Kiệt định quay đi, nhưng chưa kịp xoay người đã bị Tôn Ngọc Phương gọi lại.
"Tôi vẫn chưa nói xong!"
"Hả?", Tần Kiệt thấy đầu đau nhức: "Cô Tôn, cô còn chuyện gì muốn nói sao? Cô nói nhanh lên được không?"
"Em nộp đơn xin vào làm chuyển phát nhanh Thần Thông, kiếm được rất nhiều đúng không?”, Tôn Ngọc Phương đột nhiên mỉm cười nói.
Ánh mắt cô ấy nhìn Tần Kiệt rất khác thường.
Tần Kiệt trở nên căng thẳng.
Ý của cô ấy là gì?
Lẽ nào cô ấy coi anh là rể kim quy sao?
Không phải chứ?
"Cô Tôn, em mới làm có nửa tháng, kiếm tiền gì chứ!", Tần Kiệt nói qua loa cho xong chuyện.
"Cũng đúng! Mới làm có nửa tháng, cũng chẳng kiếm được bao nhiêu!", Tôn Ngọc Phương cảm thấy rất có lý: "Nhưng em tham gia vào dự án thu gom phế liệu, chắc là kiếm được rất nhiều nhỉ?"
"Hả?"
Tần Kiệt càng nghe càng mơ hồ.
Nếu thật sự cô ấy coi anh là rể kim quy thì cũng không nên hỏi đến chuyện thu gom phế liệu.
Bởi vì chuyện này, ban đầu Tôn Ngọc Phương không đồng ý cho anh làm.
Rõ ràng cô ấy coi thường điều này.
“Cô Tôn, làm cái này cũng không kiếm được là bao! Có khi nào cô thấy thu gom phế liệu có thể phát tài chưa? Em cũng chỉ là giúp nhà trường giảm bớt gánh nặng mà thôi!”
Tần Kiệt viện cớ.
Dù thế nào, anh cũng sẽ không thừa nhận mình kiếm được rất nhiều tiền.
Anh thật sự không có hứng thú với Tôn Ngọc Phương.