328. Chương 328: Còn muốn chơi lại tôi sao?

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 328: Còn muốn chơi lại tôi sao?

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 328 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cái này...”, Tôn Ngọc Phương không biết nói sao.
Cô chỉ lo tính toán lợi ích của mình.
Cô căn bản không mấy quan tâm siêu thị Kiệt Tuyết làm ăn thế nào.
“Sao vậy? Hiện tại cô mới thấy 150 ngàn tệ nhiều thế nào rồi sao? Cô Tôn, việc này, tôi thật sự không làm được, cô vẫn nên nhờ cao nhân khác giúp đi! Tôi đi trước đây”, Tần Kiệt muốn rời đi.
Tôn Ngọc Phương đương nhiên không muốn.
“Bạn học Tần Kiệt, tôi nói cũng đúng, là do tôi suy nghĩ không thấu đáo. Nhưng tôi cứ nghĩ mà xem, trường Đại học Công nghiệp Hồ của chúng ta tổng cộng có hơn 30 ngàn giảng viên và sinh viên!”
“Có nhiều người như vậy, nếu siêu thị Kiệt Tuyết đứng ra tài trợ thì có phải sẽ tạo ra được quy mô quảng cáo lớn không?”
“Tiêu tốn 150 ngàn tệ để 30 ngàn người biết đến siêu thị Kiệt Tuyết, vậy cũng tính là có lời rồi đúng không?”
Tần Kiệt đột nhiên cảm thấy người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này thật đúng là ngốc nghếch. Cô ta ngồi trong văn phòng đã lâu tuyệt nhiên không biết tình hình bên ngoài thế nào.
Đối với những chuyện gần đây cũng không hiểu rõ.
Thật đúng là buồn cười.
Cô ta cũng khờ dại, ngây thơ quá rồi.
“Cô Tôn, có chuyện này chắc cô không biết rồi!”, Tần Kiệt nói.
“Là chuyện gì vậy?”, Tôn Ngọc Phương hỏi.
“Siêu thị Kiệt Tuyết giờ đã rất nổi tiếng ở Đại học Công nghiệp Hồ, Hoa Nông, còn ở cả đại học Công nghệ nam Hoa Hạ nữa. Không cần tài trợ thì ba ngàn người ở Đại học Công nghiệp Hồ đã biết siêu thị Kiệt Tuyết ở đâu, buôn bán gì rồi”.
“Cô nói xem người ta còn cần bỏ ra 150 ngàn tệ tài trợ cái gì nữa không? Cô cho tôi một lí do hợp lí, chỉ cần hợp lí tôi không cần cô nói tôi sẽ lập tức làm ngay!”
“Cái này...”
Tôn Ngọc Phương cũng ngơ ngẩn cả người.
Đúng nha.
Kể từ khi siêu thị Kiệt Tuyết khai trương vào năm ngoái đã phát tờ rơi quảng cáo vào tận trong khuôn viên trường Đại học Công nghiệp Hồ rồi.
Sau đó vào lúc tuyết rơi, siêu thị Kiệt Tuyết cũng làm chút việc tích cực.
Khiến người trong khu vực Nam Hồ đều biết đến.
Gần đây siêu thị Kiệt Tuyết bị người ta công kích.
Danh tiếng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, mọi người cũng biết.
Hiện tại không chỉ Đại học Công nghiệp Hồ mà đến cả thành phố Hán e là không ai không biết đến.
Cần gì phải bỏ ra 150 ngàn tệ tài trợ cho cuộc thi tranh biện của Đại học Công nghiệp Hồ để lấy tiếng nữa chứ?
“Sao vậy? Cô không còn gì để nói nữa sao?”, Tần Kiệt nở nụ cười.
Còn muốn chơi lại tôi sao?
Khi con người ta sống trên đời nhưng lại để uổng phí cả một đời.
“Cô Tôn, cứ suy nghĩ thêm nhé, tôi đi trước đây!”
“Không được!”, Tôn Ngọc Phương chạy đến cản lại, ngăn trước mặt không cho Tần Kiệt rời đi.
“Tôi nói này cô Tôn, cô rốt cuộc muốn thế nào đây? Tôi cũng đã nói rất rõ ràng với cô rồi, cô còn muốn sao nữa?”, Tần Kiệt cũng cạn lời với Tôn Ngọc Phương.
Lần nữa anh cảm thấy người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này đáng ghét đến vậy.
“Tôi nói 150 ngàn tệ quá nhiều, hay như này đi, giảm xuống một chút, 120 ngàn tệ thì sao?”, Tôn Ngọc Phương lại hỏi.
“Cô Tôn, cô vẫn nên đi tìm người khác đi! Chuyện này, tôi không thể tiếp nhận nổi!”, Tần Kiệt không muốn nhắc đến nữa.
“Bạn học Tần Kiệt tôi nghĩ cho lớp mình chút đi, tôi không nghĩ đến việc đóng góp cho trường học chúng ta một chút được sao?”
Tần Kiệt nói: “Không phải tôi không muốn, nhưng con số quá lớn! Tôi thật sự không thể đáp ứng được!”
“Bạn học Tần Kiệt, vậy tôi nói xem, bao nhiêu là hợp lí?”, Tôn Ngọc Phương hỏi lại.