329. Chương 329: “Tôi sẽ giúp em sắp xếp!”

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 329: “Tôi sẽ giúp em sắp xếp!”

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 329 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cũng chỉ có thể là 60 nghìn tệ thôi, được thì em tài trợ, không được thì thôi!”, Tần Kiệt giơ ra sáu ngón tay.
“60 nghìn tệ? Giảm tận 90 nghìn tệ luôn à? Quá ít rồi! Lúc trước anh làm dự án thu mua phế phẩm, tôi cũng đã giúp anh! Dù không rõ lợi nhuận thế nào nhưng tôi tin chắc anh cũng kiếm được không ít đâu!”
“Hiện tại giáo viên cần anh giúp, ngay cả chuyện này anh cũng không giúp được, có phải quá vô tình không?”
Cô ấy nói ra được câu này khiến Tần Kiệt phải ngạc nhiên.
Không ngờ người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này cũng biết lấy chuyện ân nghĩa ra nói.
Cuộc đàm phán đã có chút tiến bộ rồi đấy.
Tuy vẫn còn kém, không có chút trình độ nào nhưng cũng đã tiến bộ rồi.
Mặt khác, Tôn Ngọc Phương nói cũng đúng.
Lúc trước khi anh làm dự án thu mua phế phẩm, Tôn Ngọc Phương cũng đã giúp đỡ.
Về phần ân nghĩa này cũng nên trả lại.
Nếu cứ cảm thấy mình mắc nợ mà chưa trả, tương lai có khi cô ấy sẽ còn đòi hỏi nhiều hơn.
Tục ngữ nói rất đúng.
Chỉ có tiểu nhân và phụ nữ là khó đối phó.
Nếu Tôn Ngọc Phương vì chuyện này mà ghi thù, muốn trả thù anh cũng rất dễ dàng.
Hiện tại anh vẫn chưa ra trường.
Chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách vẫn còn đang hoạt động, đắc tội với Tôn Ngọc Phương cũng không phải là chuyện hay.
Cân nhắc kỹ lưỡng, Tần Kiệt đưa ra quyết định.
“Nhiều nhất là 80 nghìn tệ, nhiều hơn anh thật sự không thể chịu nổi!”
“80 nghìn tệ?”, con số này vẫn còn cách khá xa với con số trong đầu Tôn Ngọc Phương.
Nhưng cô ấy nhìn bộ dạng của Tần Kiệt dường như đã đến giới hạn rồi.
Nếu không biết điểm dừng, bức ép Tần Kiệt quá mức, cô ấy mặc kệ không quan tâm, đừng nói đến 80 nghìn tệ mà ngay cả một tệ tiền tài trợ cũng không có.
“Được 80 nghìn tệ thì 80 nghìn tệ đi!”, Tôn Ngọc Phương đồng ý.
“Cô đừng vội đồng ý như vậy, anh vẫn còn một điều kiện nữa!”, Tần Kiệt nói.
“Còn điều kiện gì nữa?”
“Trên mục tài trợ phải in thêm tên của Chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách!”, Tần Kiệt nói.
“Hả?”, Tôn Ngọc Phương nhíu mắt: “Vậy không phải quá đáng rồi sao?”
“Yên tâm, anh sẽ không để các cô thiệt đâu, thêm 1 nghìn tệ nữa được không?”, Tần Kiệt giơ ra năm ngón tay.
“Thêm 1 nghìn tệ nữa?”, Tôn Ngọc Phương có chút do dự.
“Cô Tôn, cô cứ nghĩ mà xem, Chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách được đích thân hiệu trưởng nhà trường tự mình phê chuẩn, có tác dụng lớn trong việc trợ cấp cho học sinh nghèo trong trường, 1000 tệ đã là nhiều rồi, vả lại chúng em mới thành lập, chưa kiếm được nhiều đâu!”
Tần Kiệt thấy Tôn Ngọc Phương do dự, muốn lấy ban lãnh đạo trường ra tạo áp lực.
Quả nhiên.
Tôn Ngọc Phương vừa nghe đến hai chữ “hiệu trưởng” sắc mặt liền thay đổi.
Không chút suy nghĩ, trực tiếp gật đầu: “Được rồi, 1 nghìn tệ thì 1 nghìn tệ, chốt kèo!”
“Như vậy là đúng rồi! Cô yên tâm, ngày mai anh đi đàm phán! Có điều chuyện điểm danh...”
“Tôi giúp anh sắp xếp!”, Tôn Ngọc Phương bật đèn xanh giúp.
“Được rồi, ngày mai cô chờ tin tốt từ anh!”