Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 331: Tần Kiệt nói gì vậy?
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 331 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh rất hài lòng, không thể không ngưỡng mộ khả năng làm việc của Châu Phàm.
Tinh thần hăng hái nhiệt tình.
Anh đi dạo một vòng rồi rời khỏi siêu thị mới.
Bỗng thấy Lưu Tuấn Mai từ phía trước đi tới.
“Giám đốc Lưu!”
Tần Kiệt lên tiếng chào.
“À, giám đốc Tần sao? Cậu ở đây làm gì?”, Lưu Tuấn Mai nhìn quanh siêu thị mới như thể đã hiểu ra điều gì: “À, chắc là tới khảo sát siêu thị mới đúng không?”
“Đúng vậy, vừa từ bên trong ra. Tiến độ thật nhanh. Giám đốc Lưu định đi đâu thế?”, Tần Kiệt hỏi một cách tự nhiên.
Lúc này đang là giờ hành chính, sao Lưu Tuấn Mai lại rời khỏi văn phòng chạy đến đây chứ.
“Tôi đến ngân hàng kiểm tra doanh thu của công ty.”
“Thế à, tôi cũng vừa định rút ít tiền, cùng đi nhé!”
Tần Kiệt vừa nói xong liền cùng Lưu Tuấn Mai đến ngân hàng.
Hai người nhận số thứ tự rồi đứng chờ.
Một lúc sau, tới lượt Tần Kiệt.
Anh dùng tài khoản cá nhân, khác với Lưu Tuấn Mai dùng tài khoản công ty.
“Xin hỏi anh muốn rút bao nhiêu?”
“Mấy hôm trước đã hẹn rồi, tôi rút 200 ngàn tệ.”
“Được, anh chờ một chút!”
Nhân viên quầy giao dịch hỏi vài câu rồi lấy chứng minh thư của Tần Kiệt, thao tác trên máy tính.
Xác nhận Tần Kiệt đã hẹn trước.
Sau khi xác nhận không có sai sót, nhân viên lại đối chiếu lần nữa rồi lấy ra một chiếc hộp.
Mở hộp ra, bên trong là một xấp tiền màu xanh lam.
Từng tập từng tập.
*****ên đưa vào máy đếm tiền.
Liên tục hai mươi lần.
Xác nhận không có nhầm lẫn.
Cô ấy cẩn thận gói tiền lại rồi bỏ vào một chiếc túi chuyên dụng.
“Thưa anh, 200 ngàn tệ anh cần đã chuẩn bị xong, mời anh đếm lại!”
“Không cần đâu, cảm ơn!”, lúc nãy khi nhân viên thu ngân đưa tiền vào máy, Tần Kiệt đã nhìn và không thấy có vấn đề gì.
Anh cầm túi tiền đứng dậy, định chào tạm biệt Lưu Tuấn Mai thì chợt nhìn thấy một người quen.
Chính là cô Tôn Ngọc Phương, giáo viên hướng dẫn của anh.
Cô Tôn Ngọc Phương cùng một cô gái dễ thương bước vào từ bên ngoài.
Họ vừa nói vừa cười, vẻ mặt rất vui vẻ.
“Hả? Bạn học Tần Kiệt? Sao em cũng ở đây?”, cô Tôn Ngọc Phương cũng thấy bất ngờ.
Không ngờ đến ngân hàng còn gặp được Tần Kiệt.
Quá trùng hợp thật.
“À, em đến rút tiền!”, Tần Kiệt gật đầu.
“Rút tiền sao?”, cô Tôn Ngọc Phương không hiểu: “Trong trường không thể rút tiền sao? Sao em phải chạy đến khu đô thị Nam Hồ mới rút chứ? À, đúng rồi, chuyện cô bảo em làm, em đã xong chưa?”
“À, lúc nãy em có nói chuyện với anh họ Châu Phàm rồi, anh ấy cũng đồng ý rồi!”, Tần Kiệt nhìn thấy Lưu Tuấn Mai đang tiến lại gần, sợ bại lộ thân phận, cố tình nhắc đến tên Châu Phàm, gọi anh ấy là anh họ.
Quả nhiên, Lưu Tuấn Mai nghe vậy liền thấy không đúng cho lắm.
Châu Phàm và Tần Kiệt có phải anh em họ đâu.
Tần Kiệt nói gì vậy?
Chẳng lẽ!
Lưu Tuấn Mai hiểu ngay ý của Tần Kiệt, không chào hỏi anh nữa mà lướt qua luôn.