Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 344: Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào bụng nàng.
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 344 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần này không có ớt, chỉ có chút thì là, vừa nhìn đã biết là ông chủ cố ý giúp đỡ.
“Cô Tôn, nếu không ăn được thì đừng cậy sức, không tốt cho sức khỏe đâu!”, Tần Kiệt khuyên nhủ.
“Hừ, ngươi xem thường ta chứ gì? Chẳng phải chỉ làm bốn mươi xiên thôi à? Ta sợ gì chứ?”
Tôn Ngọc Phương không chịu thua.
Tần Kiệt mỉm cười: “Nếu cô Tôn đã có khí phách như vậy, thì xin mời!”
Nói xong, Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào bụng Tôn Ngọc Phương.
Bụng cô ta phồng lên tròn.
Không biết cô có thể chịu đựng được bao lâu?
Một xiên!
Hai xiên!
Ba xiên!
…
Không có ớt cay, lần này Tôn Ngọc Phương ăn rất nhanh.
Nhưng dù sao cũng có bỏ ít thì là, cô ta ăn được một lúc thì cảm thấy dạ dày khó chịu.
Bụng cô kêu lên.
Tần Kiệt biết cô đã ăn quá nhiều, không thể tiêu hóa nổi.
Bây giờ, dạ dày cô đang cảnh báo cô.
“Cô Tôn, theo ta thấy tối nay nên về thôi! Nếu còn ăn nữa, thật sự không tốt cho sức khỏe của cô đâu! Hay là để ta đưa cô về nhé!”, Tần Kiệt ngồi bên cạnh khuyên nhủ.
Nhưng anh càng khuyên, cô lại càng không chịu, muốn đấu lại với Tần Kiệt.
Ngươi xem thường ta đúng không? Được, ta ăn cho ngươi xem.
Một xiên, hai xiên, ba xiên.
…
Tôn Ngọc Phương ăn một hơi hết ba mươi xiên, chỉ còn lại hai xiên.
“Hả…”, Tần Kiệt giả vờ ngạc nhiên: “Không tồi chút nào! Vậy mà có thể ăn hết chín mươi tám xiên! Cô Tôn, cô đúng là ăn mạnh thật đấy, chỉ còn hai xiên nữa thôi, cô còn ăn được nữa không?”
Nói xong, Tần Kiệt còn cố ý nhìn thẳng vào bụng Tôn Ngọc Phương.
Lúc này nó đã căng tròn như quả dưa.
Tròn, rất tròn.
Trông thật buồn cười.
“Ngươi, ngươi nhìn lung tung gì đó? Không cho nhìn!”, Tôn Ngọc Phương vội ôm lấy bụng.
Cô tức giận!
“Ha ha, cô Tôn, ta chỉ lo cô ăn quá no mà thôi! Cô đừng nên ăn nữa!”
“Ngươi tưởng ta bị ngốc à? Chỉ còn có hai xiên, ta không ăn, vậy chẳng phải uổng công chịu đựng bấy lâu à?”
Nói xong, cô nắm lấy hai xiên nướng còn lại trên bàn, nuốt xuống.
Ục ục~
Bụng Tôn Ngọc Phương đột nhiên kêu vang.
Kêu rất to.
Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào bụng cô.
Tôn Ngọc Phương cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Dù gì cô cũng là con gái, tuy rằng đã là cô giáo, nhưng cũng chỉ là một cô gái mà thôi, vậy mà trước mặt học sinh nam lại để bụng kêu như vậy.
Thật sự rất…
Cô xấu hổ đến mức không nói nên lời.
“Tần Kiệt, một trăm xiên, ta đã… Á~”.
Chưa nói hết câu, mặt Tôn Ngọc Phương đã nhăn nhó.
“Cô Tôn, cô sao vậy?”, Tần Kiệt hỏi.
“Tôi, tôi đau bụng”.
“Không thể nào?”
“Thật sự! Ôi, không được rồi, đau quá!”
Tôn Ngọc Phương ôm lấy bụng, trên trán cô đã rịn ra mồ hôi hột.
“Ông, ông chủ, có, có toilet không? Tôi muốn đi vệ sinh!”
“Có, ở bên trong đấy!”, ông chủ chỉ chỗ.
“Mau, mau đỡ tôi đến đó!”, mồ hôi trên trán Tôn Ngọc Phương rịn ra từng hạt to như hạt đậu.
Mặt cô ta đã nhăn nhó đến mức không nhận ra hình dạng ban đầu.
Tần Kiệt biết cô đã đau đến mức không chịu được, anh vội đỡ Tôn Ngọc Phương đi đến toilet.
Tuy rằng diện tích của quán đồ nướng không lớn, nhưng toilet vẫn được phân chia rõ ràng hai khu vực cho nam và nữ.
Nam bên trái, nữ bên phải, chính giữa được ngăn cách bằng một tấm vách gỗ.