345. Chương 345: "Cuối cùng cô có chịu lấy không?"

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 345: "Cuối cùng cô có chịu lấy không?"

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 345 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Tần Kiệt dắt Tôn Ngọc Phương vào nhà vệ sinh nữ, anh định quay ra đi.
"Đợi đã!"
Từ phía sau vọng lên giọng nói của Tôn Ngọc Phương.
"Cô Tôn, cô làm gì nữa đây?", Tần Kiệt hỏi.
"Em không thể đi.", Tôn Ngọc Phương nói.
"Hả?", Tần Kiệt chớp mắt, cảm thấy mơ hồ.
Không cho anh đi?
Sao lại thế?
Anh là đàn ông mà.
Cô muốn đi vệ sinh mà không cho tôi đi, chẳng lẽ cô muốn tôi giúp cô sao?
Thật là buồn cười.
Tần Kiệt nhấc chân định rời đi.
"Tôi nói em không nghe hay không hiểu?", Tôn Ngọc Phương lại lên tiếng.
"Cô Tôn, nam nữ thụ thụ bất thân, cô là giáo viên chẳng lẽ không hiểu điều này sao? Cô đừng nghĩ đến chuyện dùng mĩ nhân kế, tôi nói thật với cô, tôi không có chút hứng thú nào với cô! Tạm biệt! Cô cứ từ từ hưởng thụ đi!", Tần Kiệt không mắc bẫy, mở cửa nhà vệ sinh định bước ra ngoài.
"Em, em thực sự không thể đi. Em đi rồi, tôi, tôi…"
Cô ta chỉ nói được nửa câu rồi ngừng lại, giọng có chút vội vã.
Tần Kiệt thấy tò mò.
Rốt cuộc là chuyện gì?
"Cô Tôn, cô có chuyện gì cứ nói đi, được không?", Tần Kiệt nhíu mày hỏi.
"Tôi, tôi nói, em đừng cười nhé!", Tôn Ngọc Phương nói.
"Tôi sẽ không cười, cô nói đi! Có chuyện gì?", lời của Tôn Ngọc Phương càng khiến Tần Kiệt tò mò hơn.
Cô ta có chuyện gì mà bắt mình phải ở lại không thể đi được.
"Tôi, trong đây không có giấy vệ sinh. Em, em có thể lấy cho tôi một ít được không!", sau một hồi, Tôn Ngọc Phương mới nói ra được câu này.
Tần Kiệt: "…"
Anh ngẩn người.
Phút ~
Anh bật cười.
Ồn ào một hồi, hóa ra là hết giấy vệ sinh.
Ha ha.
Thật tức cười, thật là tức cười.
"Đã bảo không cười mà em còn cười?"
"Em không cười, em thật không cười!"
Nói vậy nhưng Tần Kiệt vẫn cười.
"Em…", Tôn Ngọc Phương nghiến chặt răng.
Nhưng cô không tiện ra ngoài.
Trong này hết giấy vệ sinh rồi.
"Cuối cùng cô có chịu lấy không?", xem ra Tôn Ngọc Phương hết đường.
"Lấy, lấy là được chứ gì!", Tần Kiệt còn biết nói gì nữa.
Chỉ cần không phải mĩ nhân kế, anh không có vấn đề gì, chẳng phải chỉ là lấy ít giấy thôi sao.
Anh mở nhà vệ sinh nam tìm một cuộn giấy vệ sinh, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó.
"Cô Tôn, tôi đưa cho cô bằng cách nào bây giờ? Cô đừng bảo tôi là cô sẽ mở cửa nhé. Tôi nói cho cô biết, tôi không chịu chuyện này đâu!", Tần Kiệt cảnh giác, lo sợ Tôn Ngọc Phương sẽ dùng mĩ nhân kế để lừa mình.
Xét cho cùng, anh đâu có mắt nhìn thấu, Tôn Ngọc Phương ở bên trong, ai biết tình hình thật sự bên trong như thế nào chứ.