Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 381: "Haha, anh sợ gì chứ?"
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 381 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu Tần Tuyết thi đỗ công chức ở thành phố Hán thì đó là điều tốt.
Những năm gần đây, sinh viên tốt nghiệp đại học tìm việc dễ nhưng tìm được việc làm tốt lại khó.
Sau khi trải qua một kiếp, kinh nghiệm kiếp trước cho Tần Kiệt biết phụ nữ làm công chức sẽ tốt cho gia đình.
Một, được nghỉ hai ngày cuối tuần, những ngày nghỉ lễ cũng không ít, có thời gian chăm sóc con cái.
Hai, thời gian đi làm ít, thoải mái, không cần quá vất vả.
Chỉ với hai điều này, phụ nữ làm công chức quả là chuyện tốt.
Đáng để thử.
Sau một hồi nghĩ thông suốt, Tần Kiệt nở nụ cười.
Anh cẩn thận nghe giảng.
Tiết giáo dục tư tưởng quả thật học buồn ngủ.
Dù Tần Kiệt có cố nghe thì vẫn thấy buồn ngủ.
Anh không ngừng ngáp, lại cố kìm xuống.
Bất đắc dĩ, anh đành trộm lấy sách của Lâu béo, đọc từ đầu đến cuối.
Anh đọc đến quên cả thời gian.
Nhoáng một cái đã qua hai tiết học.
Sau khi tan học, Tần Kiệt và Tần Tuyết cùng nhau rời đi.
"Anh thật sự ủng hộ chuyện mà lúc nãy em nói với anh chứ?", Tần Tuyết hỏi lại.
"Ừ! Anh cảm thấy thi công chức cũng rất tốt!"
"Tại sao ạ?"
"Có ba lí do! Một là..."
"Hừ, ai nói sinh con cho anh hả? Tự mình đa tình!", Tần Tuyết chu miệng lên, làm bộ tức giận.
"Được rồi, được rồi đừng giận mà tiểu công chúa! Con cái chính là kết tinh tình yêu của chúng ta, sao có thể không sinh chứ!"
Phốc~
Tần Tuyết nở nụ cười.
"Muốn sinh thế tối qua tại sao không sinh đi?"
Tần Kiệt: "..."
Trán Tần Kiệt cũng xuất hiện đầy vạch đen.
Cô tại sao lại nhắc đến chuyện tối qua vậy.
Khụ khụ ~
Tần Kiệt ho khan vài cái.
"Hừm, chuyện sinh con từ từ hẵng nói! Trở lại chuyện chính đi, nói về cái lợi thứ hai nếu em thi công chức này..."
Tần Kiệt lập tức nói ra hai ưu điểm còn lại.
Tần Tuyết im lặng, nhưng mắt của cô lại nhìn chằm chằm Tần Kiệt không rời.
"Làm sao vậy? Sao lại nhìn anh chằm chằm như vậy?", Tần Kiệt không hiểu.
"Anh đã nghĩ đến chuyện lâu dài rồi à!", Tần Tuyết nói.
"Lâu dài không tốt sao?", Tần Kiệt hỏi lại.
"Tốt, đương nhiên tốt rồi! Sau khi nghe xong ba lí do của anh, lát về kí túc em sẽ nói chuyện với bố mẹ!"
"Ừm, nhất định phải nói! Chớ đợi đến lúc đó mới tiền trảm hậu tấu, cô chú sẽ tức giận đấy, không hay đâu!", Tần Kiệt đồng ý.
"Haha, anh đang sợ sao?", Tần Tuyết bỗng nhiên bật cười.
"Em cười cái gì chứ?", Tần Kiệt sờ sờ mũi.
"Còn nói không sợ sao? Rõ ràng đang giả vờ! Bỏ đi, trêu anh thôi! Mau đưa em về kí túc đi! Em còn phải suy nghĩ xem nên nói thế nào với bố mẹ!"
"Ừm, nên nói khéo một chút! Có điều, có một chuyện em phải nói đấy!", Tần Kiệt thành thật nói: "Nhất định phải thêm anh vào!"
"Sao vậy? Gấp gáp muốn gặp bố mẹ vợ vậy sao?", Tần Tuyết nói.
"Ách...", Tần Kiệt sờ sờ lên mũi: "Đương nhiên rồi! Không gặp không được mà!"