Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 398: "Tuyết Nhi, có chuyện gì vậy?"
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 398 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hà Vấn Na.
Quán quân cuộc thi biểu diễn nhào lộn nữ năm 2008.
Quán quân cuộc thi biểu diễn nhào lộn nam là Lục Thuần Long.
"Đúng vậy, chính là Hà Vấn Na! Ký hợp đồng với cô ấy mà tôi tốn không ít sức lực! Giám đốc Tần, có lẽ anh nên thưởng cho tôi cái gì đó không?", Tô Nhuệ hỏi.
"Cô muốn được thưởng gì?", Tần Kiệt hỏi.
"Tôi muốn…", Tô Nhuệ dừng lại: "Tôi muốn nghe anh tắm, được không?"
Tần Kiệt: "…"
Tô Nhuệ bị điên à?
Mình là đàn ông mà, nghe cái gì mà nghe.
"Cái này không được, đổi cái khác!", Tần Kiệt trực tiếp từ chối, đùa hoài, thỏ không ăn cỏ gần hang, anh cũng không muốn ăn Tô Nhuệ, tránh phiền phức sau này.
"Đúng là nhỏ mọn! Nghe tiếng cũng không được! Được rồi, đổi thì đổi!", Tô Nhuệ bĩu môi oán giận.
"Tôi muốn… Anh hôn tôi một cái!"
"…"
Cô ta càng lúc càng quá đáng!
"Vẫn không được, tiếp tục đổi!", Tần Kiệt từ chối lần thứ hai.
"Chỉ hôn trên điện thoại thôi mà, cũng không phải hôn thật, có gì đâu! Thật nhỏ mọn! Được rồi, tôi đổi cái khác!", Tô Nhuệ im lặng một hồi: "Nếu không thì anh hát một bài cho tôi nghe đi! Chuyện này chắc Giám đốc Tần sẽ không từ chối đâu nhỉ?"
"Hát một bài à, được, tôi hát!", Tần Kiệt đồng ý không chút do dự: "Cô muốn nghe bài hát nào?"
"Chỉ cần là bài hát giám đốc Tần hát, tôi đều thích nghe!", Tô Nhuệ nói.
"Cô chắc là tôi hát bài nào cô cũng thích nghe không? Tôi hát rồi thì cô đừng hối hận đấy!", Tần Kiệt vô cùng nghiêm túc nhắc nhở Tô Nhuệ.
"Đương nhiên, giám đốc Tần hát gì, tôi sẽ nghe đó! Hát đi!", Tô Nhuệ vểnh tai lên muốn nghe giọng hát êm tai của Tần Kiệt, chậm rãi tiến vào giấc mộng đẹp, tranh thủ mơ một giấc mộng đẹp.
"Được rồi, giám đốc Tô kiên trì muốn tôi hát thì tôi cũng chỉ có thể hát vậy!", Tần Kiệt cố ý điều chỉnh giọng hát, hát vang một bài:
"Có hai con cọp, một con không có đuôi, một con không có tai, thật kỳ lạ, …"
Lạch cạch ~
Điện thoại bỗng nhiên bị cúp.
Tần Kiệt: "…"
Không phải cô bảo tôi hát sao?
Tôi còn chưa hát xong mà cô đã cúp điện thoại rồi.
Cô có ý gì!
Tần Kiệt lắc đầu đi về hướng ký túc xá.
Tô Nhuệ cũng đang cắn môi mỏng oán hận, thầm nguyền rủa.
"Tần Kiệt chết tiệt, Tần Kiệt yếu ớt, Tần Kiệt hư hỏng, bảo anh hát, anh hát bài ca dao gì chứ? Hai con cọp, hai con cọp, anh là muốn nói tôi là cọp cái đúng không? Nếu tôi là cọp cái thì anh là cọp đực! Hừ!"
Tô Nhuệ nguyền rủa cái gì, Tần Kiệt không hề biết.
Sau khi anh trở lại ký túc xá, lập tức vọt vào tắm, trực tiếp leo lên giường.
Đinh đinh đinh ~
Kết quả điện thoại anh lại vang lên.
Dĩ nhiên là Tần Tuyết gọi tới.
Bình thường Tần Tuyết sẽ không chủ động gọi điện thoại, sao tối nay lại chủ động gọi anh vậy.
Có chút kỳ quái.
Tần Kiệt lập tức nghe điện thoại.
"Kiệt Tử!"
Điện thoại vừa được kết nối, trong đó liền vang lên giọng nói không được hào hứng của Tần Tuyết.
"Tuyết Nhi, có chuyện gì vậy?", Tần Kiệt có chút không hiểu.
"Kiệt Tử, em nói với bố mẹ em về việc phải thi công chức, họ đồng ý rồi!"
"Đồng ý là chuyện tốt mà, tại sao giọng nói của em có vẻ không được hào hứng vậy?", Tần Kiệt hỏi.