432. Chương 432: Cậu thật sự muốn ép đến thế?

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 432: Cậu thật sự muốn ép đến thế?

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 432 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Không, tôi đâu có ý đó! Chủ tịch Tần, anh hiểu lầm rồi!”, Mao Hinh vội vã lắc đầu.
“Vậy ý của cô Mao Hinh là gì?”, Tần Kiệt lại hỏi.
“Tôi…”, Mao Hinh đột nhiên thấy nam sinh Tần Kiệt này nhanh mồm nhanh miệng, hung hăng dọa người.
Mỗi câu của cậu ta đều rất già đời, chẳng giống sinh viên chút nào.
Không thể nào!
“Đương nhiên, lời của cô Mao Hinh cũng có phần đúng! Chúng ta rất có duyên! Nếu đã có duyên, vậy tôi sẽ cho cô Mao Hinh một cơ hội!”, Tần Kiệt đột nhiên đổi giọng.
“Thật à?”, Mao Hinh cùng Hoàng Di vô cùng phấn khích, ánh mắt sáng bừng lên.
“Đương nhiên là thật!”, Tần Kiệt hướng ra cửa nói: “Mang vào đi!”
“Mang cái gì vào?”, Mao Hinh cùng Hoàng Di có chút tò mò.
Cộp cộp cộp~
Ngay lập tức có hai nhân viên tiếp thị mang vào hai thùng bia Budweiser.
“Đặt lên bàn đi!”, Tần Kiệt ra lệnh.
“Vâng, chủ tịch Tần!”
Sau khi đặt hai thùng bia xuống, họ liền rời đi.
“Chủ tịch Tần, anh…”, Mao Hinh cảm thấy mờ mịt.
Tần Kiệt đặt hai chai Bạch Vân Biên lên bàn, rồi nói: “Trong két có 24 chai Budweiser! Bên cạnh còn hai chai Bạch Vân Biên! Cô Mao Hinh, cô Hoàng Di, nếu hai người mỗi người uống hết mười hai chai Budweiser và một chai Bạch Vân Biên trên bàn, thì hợp đồng coi như hủy bỏ!”
“Cái gì?”, Hoàng Di đứng bật dậy.
“Anh muốn chúng tôi uống Budweiser cũng được! Nhưng anh còn muốn chúng tôi uống Bạch Vân Biên nữa à? Đó chính là rượu có nồng độ lên đến 42 độ đấy! Chủ tịch Tần, anh coi thường người quá đáng!”
“Nếu cô Hoàng Di không muốn uống thì không cần uống! Thực hiện hợp đồng là được!”, Tần Kiệt thờ ơ nói.
“Anh… Anh thật sự muốn ép đến thế?”, Hoàng Di vô cùng tức giận.
“Đúng, tính tôi vốn là vậy! Nếu cô uống, hợp đồng xem như hủy bỏ! Còn không uống thì thực hiện hợp đồng! Đừng có tỏ ra như vậy với tôi, thái độ thật tởm! Tưởng tôi coi tiền như rác hả, có thể thoải mái lừa gạt, tống tiền kiểu đó à?”
Tần Kiệt tức giận, miễn là đúng lý thì không nhường kẻ nào.
“Anh… Anh không sợ tôi làm xấu danh tiếng của anh à?”, Hoàng Di gào lên.
“Cô tưởng tôi dễ bị dọa vậy à?”, Tần Kiệt lấy điện thoại ra, ném tới: “Muốn báo cảnh sát hả, hay là muốn gọi người đến đập phá chỗ của tôi? Đập đi! Tôi cho cô cơ hội đấy!”
“Anh…”, Hoàng Di tức đến nghẹn giọng, nói không nên lời.
Dáng vẻ của Tần Kiệt thể hiện rất rõ lợn chết không sợ nước sôi.
“Sao hả? Không dám à?”, Tần Kiệt khinh thường: “Hoàng Di, cô muốn bôi nhọ danh dự của tôi thì cứ làm đi! Nhưng cô chớ có quên, trong tay tôi đang nắm giữ hợp đồng và video giám sát cuộc đàm phán giữa cô với Uông Gia Tân”.
“Nếu như cô dám gây ra sóng gió gì, tôi sẽ gửi video lên mạng, để cô trở thành nhân vật đầu đề! Đến lúc đó, tôi muốn xem thử còn có công ty nào dám làm ăn với cô. Bởi vì bọn họ cũng sợ bị đâm sau lưng kiểu đó đấy!”
“Khi đó, tôi thật sự muốn xem cô sẽ lăn lộn trong giới như thế nào đây!”, Tần Kiệt lạnh lùng nói.
“Anh…”, Hoàng Di thật sự tức đến mức không nói nên lời.
Tần Kiệt đã nắm được đuôi của cô ta, lúc này đây, cô ta cực kỳ hối hận.
Sớm biết như vậy, cô ta đã không để bị ghi hình lại, đồng thời cũng cẩn thận hơn khi thương lượng hợp đồng, thì bây giờ đã không gặp phải rắc rối rồi.
Nhưng có hối hận thì cũng đã vô dụng.
“Cô Hoàng Di, cô nghĩ kỹ chưa? Uống hay không?”, Tần Kiệt cười hỏi.
“Không uống!”, Hoàng Di từ chối.
“À, vậy là cô Hoàng Di sẽ thực hiện theo hợp đồng?”, Tần Kiệt lại hỏi.
“Không, anh sai rồi! Không phải tôi thực hiện hợp đồng, mà là Mao Hinh!”, Hoàng Di nói.
“Có ý gì?”, Tần Kiệt không nghe rõ: “Cô Hoàng Di, cô nói rõ một chút đi!”
“Tôi không làm nữa, không được à?”, Hoàng Di gào lên: “Tôi không làm người đại diện của Mao Hinh nữa, được chưa hả? Các người làm gì thì cứ làm đi, không liên quan đến tôi, không được sao?”
“Chị Hoàng, chị nói bậy gì đó?”, Mao Hinh không vui.
Hoàng Di làm vậy chính là qua cầu rút ván.
“Tôi nói gì à? Cô lớn vậy rồi, chẳng lẽ nghe không hiểu sao? Tôi không làm nữa? Không dẫn dắt cô nữa! Cô tự mà đi đi, hiểu không hả?”, Hoàng Di nói.
Bốp~
Mao Hinh bỗng nhiên đứng lên, vung tay tát một cái.