Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 50: Tiệc chào giám đốc Châu
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thôi, không còn việc gì khác, chúng ta đi ăn đi nào, coi như tiệc chào đón giám đốc Châu ấy.” Tần Kiệt nhìn điện thoại, đã khá trễ, anh muốn mau chóng trở về trường học.
Châu Phàm là ai chứ?
Anh ta có thể trở thành một trong tứ đại thiên vương thế hệ mới của Walmart, tầm nhìn đương nhiên không tồi.
Vừa nghe Tần Kiệt nói, Châu Phàm liền hiểu ngay anh ta đang nghĩ gì.
“Không cần đâu, tôi vừa tới đây vẫn chưa quen với môi trường xung quanh, muốn một mình đi dạo một chút. Giám đốc Tần, anh nên mau về trường học đi, có chuyện gì tôi sẽ liên hệ với anh!”
“Thế có được không?”, Tần Kiệt đương nhiên không đồng thuận: “Anh là đối tác làm ăn của tôi, vừa mới tới, không ăn cùng nhau bữa cơm thì không được!”
“Thật sự không cần thiết!”
Dù Tần Kiệt thuyết phục thế nào, Châu Phàm vẫn nhất quyết không ăn.
Cuối cùng, Tần Kiệt đành chịu thua.
“Thôi, nhưng bữa cơm này coi như nợ, lần sau có thời gian, hai ta ăn riêng một bữa. Giám đốc Châu chắc sẽ không từ chối đúng không?”, Tần Kiệt cười nói.
“Đương nhiên là như vậy rồi!”, Châu Phàm cười đáp.
“Được, hôm nay thế là xong. Những ngày sau làm phiền giám đốc Châu rồi. Có chuyện gì cứ gọi tôi, tôi sẽ đến sớm nhất có thể!”
“Yên tâm đi, tôi biết phải làm gì!”
“Ừm. Vậy tôi đi đây, hẹn gặp lại!”
“Bye bye!”
Sau khi Tần Kiệt rời đi, anh vội vàng quay về ký túc xá.
Vừa tới nơi, anh nhận được cuộc gọi của Tần Tuyết. Hai người trò chuyện một lúc, Tần Kiệt cầm cuốn giáo trình tiếng Anh đến gặp cô, bắt đầu cùng nhau ôn tập.
Trong nửa tháng tiếp đó, Tần Kiệt hoặc học tiếng Anh với Tần Tuyết, hoặc bàn luận chuyện của Đào Kỳ với Uông Sảng mỗi ngày.
Kể từ khi bạn gái của Đào Kỳ đề nghị chia tay, cậu ta đã trải qua mấy ngày đau khổ.
Chỉ ba ngày sau, Đào Kỳ đã trở lại tâm trạng ban đầu.
Người ta vẫn nói, “đen tình đỏ bạc”, tình cảm không xuôi thì sự nghiệp lại phất lên như diều gặp gió.
Sau khi chia tay bạn gái, Đào Kỳ dồn hết tâm trí vào học tập và việc thu mua phế liệu.
Không ngờ trong nửa tháng đó, công việc của cậu ta càng ngày càng thuận lợi.
Bây giờ đã là cuối tháng mười một, sắp bước sang tháng mười hai.
Nhờ sự nỗ lực của Đào Kỳ, việc thu mua phế liệu ở trường Đại học Hoa Nông vẫn rất phát đạt, không thua kém gì mùa hè.
Cộng thêm diện tích trường Đại học Hoa Nông lớn gấp đôi trường Đại học Hồ nên cậu ta kiếm được không ít tiền.
Đây là chuyện thứ nhất.
Thứ hai, cậu ta là sinh viên khoa tiếng Anh, tháng sau là kỳ thi CET-6 hàng năm. Để chuẩn bị cho kỳ thi đó, cậu ta cũng không lơ là việc học của mình.
Việc chia tay như một cú hích thôi thúc cậu ta phấn đấu.
Trong nửa tháng, cậu ta chăm chỉ học hành, đi sớm về muộn.
Cuối cùng trở thành sinh viên chăm chỉ nhất trong ký túc xá của Uông Sảng.
Tất cả sinh viên khác trong ký túc đều cảm thấy áp lực như núi đè, Đào Kỳ dù bị bạn gái đá vẫn không suy sụp.
Uông Sảng và mọi người không dám chơi game mà lãng phí thời gian ôn bài.
Bởi vậy, ký túc xá của Uông Sảng như được truyền thêm nhiệt huyết.
Ai cũng đi sớm về muộn, chuẩn bị cho kỳ thi CET-6 sắp tới.
Không khí học tập vô cùng hừng hực.
Có thể nói, ở mức nào đó, Uông Sảng rất biết ơn Đào Kỳ.
Nếu không có Đào Kỳ, Uông Sảng sẽ không biết rằng mình vẫn còn thời gian để chiến đấu.
Đáng tiếc là Uông Sảng đã chọn hợp tác với Tần Kiệt.
Dù có biết ơn đến đâu thì cũng chỉ là bề ngoài.
Một ngày là kẻ thù thì cả đời sẽ là kẻ thù.
Hơn nữa, Uông Sảng và Đào Kỳ là bạn cùng phòng, đồng nghĩa với việc bị bán đứng.
Nếu Đào Kỳ biết được Uông Sảng bán đứng mình, nhất định sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu ta.
Vì thế, dù rất cảm kích Đào Kỳ nhưng Uông Sảng vẫn rất tỉnh táo.
Cảm kích là cảm kích, thù hận là thù hận, hai chuyện này hoàn toàn khác nhau, không thể nhầm lẫn.
Trên điểm này, Tần Kiệt đánh giá cậu ta khá cao.
Hành vi của Uông Sảng là sự phân biệt rạch ròi giữa công và tư trong xã hội.
Cậu ta có nguyên tắc, đúng là một hạt giống tốt.
Tần Kiệt cảm thấy sau này có thể tìm cơ hội tiếp xúc nhiều hơn với Uông Sảng để tìm hiểu thêm về cậu ta.
Nếu được, trong tương lai sẽ cần dùng đến.
Ngoài ra, Tần Kiệt cũng quan tâm đến hai chuyện khác.
Thứ nhất là chuyện Lâu Béo hợp tác với người cùng ngành ở phân hiệu Hoa Xương - Đại học Hoa Nam.
Lúc đầu, bên đó không đồng ý.
Không ngờ nó đã khơi dậy tinh thần chiến đấu của Lâu Béo.
Không ngừng bám sát, không sợ phiền phức, không bỏ cuộc, không thỏa hiệp, dùng năm chính sách này trong mười ngày, cuối cùng cũng có thể hạ gục đối phương.
Đồng ý ký kết hợp đồng.
Vì chuyện này, Tần Kiệt đặc biệt yêu cầu Lâu Béo mời bên kia ăn một bữa cơm.
Địa điểm là nhà hàng Tiểu Tứ Xuyên, tổng cộng mời ba lần.
Ba lần liên tiếp đó khiến ông chủ của nhà hàng nhìn Tần Kiệt đến quen mặt.
Từ lần đầu tiên không hài lòng, dần dần biến thành nhiệt tình.
Đâu còn cách nào khác.
Ai bảo Tần Kiệt để lại ấn tượng sâu sắc như vậy, lại còn hết lần này đến lần khác đến chỗ ông ta ăn cơm.
Tục ngữ nói rất đúng, “không giơ tay đánh người cười với mình”.
Hơn nữa, Tần Kiệt làm như vậy là đang quan tâm đến việc làm ăn của ông ta.
Ông chủ Tiểu Tứ Xuyên đương nhiên rất vui mừng.
Khi thanh toán còn đặc biệt giảm giá cho họ, sau đó trò chuyện vui vẻ với anh và xin lỗi, mong lần sau Tần Kiệt lại tới.
Có thể hòa giải được đương nhiên là tốt.
Ông chủ của Tiểu Tứ Xuyên chủ động nở một nụ cười, Tần Kiệt cũng không phải là người không biết lý lẽ. Đương nhiên anh sẽ dùng biện pháp hòa bình để giải quyết vấn đề.
Dùng nụ cười để xóa nhòa hận thù.
Sau khi giải quyết xong chuyện này, Lâu Béo, Mã Dương và Quách Bùi dưới sự chỉ dẫn của Tần Kiệt lại bắt đầu củng cố ba cơ sở của Đại học Hồ và kiểm tra những chỗ còn thiếu sót.
Cố gắng không để xuất hiện bất cứ sơ hở nào.
Thấy Lâu Béo làm việc rất chăm chỉ và nghiêm túc, Tần Kiệt thật sự hài lòng.
Thế nên anh đặt hết tâm trí vào công việc của siêu thị.
Từ lần gặp Châu Phàm đợt trước, Tần Kiệt không thật sự chú ý tới tiến độ của siêu thị.
Lâu lâu có thời gian anh mới đến ngó một lần.
Ừm!
Đúng thật là, người chuyên nghiệp làm việc chuyên môn, đúng là không tầm thường.
Trước khi Châu Phàm tới, Tần Kiệt chỉ đi làm một ít văn kiện mà hai chân suýt nữa đã mềm đi vì mệt, suýt không thở nổi.
Kể từ sau khi Châu Phàm đến, hiệu quả làm việc được cải thiện rõ rệt.
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, Châu Phàm đã giải quyết gần như hết những tài liệu cần dùng.
Sau khi Tần Kiệt biết được việc này thì chỉ biết tặc lưỡi.
Nhân tài đúng là nhân tài có khác, hiệu quả công việc thật sự rất cao.
Tần Kiệt biết mình lựa chọn hợp tác với Châu Phàm là quyết định rất đúng đắn.
Anh càng nhìn Châu Phàm càng thấy hài lòng.
Hôm nay đến anh phát hiện ra Châu Phàm đang nói chuyện với một số người lạ.
Anh cũng không tiện làm phiền họ nên đi loanh quanh một vòng.
Đợi hơn hai tiếng sau, Châu Phàm mới tiễn những người lạ kia đi. Sau đó đi về phía anh.
“Giám đốc Tần, để anh đợi lâu rồi!”
“Không sao, tôi hiểu mà. Mấy ngày nay đều nhờ giám đốc Châu, vất vả cho anh rồi!”
“Nếu giám đốc Tần biết tôi đã chịu vất vả, vậy thì bắt đầu từ ngày mai, anh tới làm việc có được không? Nửa tháng rồi, giám đốc Tần mới đến có ba lần. Mỗi lần anh đến chỉ đi vòng vòng, sau đó vỗ mông rời đi, ném hết việc còn lại cho tôi, tôi chịu không nổi đâu!”
Châu Phàm nhìn thấy Tần Kiệt đến thì bắt đầu than thở. Điều này làm Tần Kiệt bật cười.
Nghiêm túc mà nói, những điều Châu Phàm nói đều là sự thật.
Anh đúng là chỉ đến xem và không làm gì cả, làm một người quản lý đúng nghĩa.
Nghe Châu Phàm nói như vậy, anh cũng thấy có lỗi với anh ta.
“Giám đốc Châu, anh biết tôi vẫn còn là một sinh viên mà, tháng sau phải tham gia kỳ thi CET-6, thật sự không có thời gian!”