51. Chương 51: Vấn đề tài chính

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 51: Vấn đề tài chính

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Giám đốc Tần, tôi hiểu những điều anh nói, nhưng vấn đề cốt lõi là, tôi không thể một mình quyết định mọi chuyện”, Châu Phàm nói nghiêm túc.
“Hả?”
Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Châu Phàm, Tần Kiệt biết anh ấy nhất định gặp phải chuyện hệ trọng. Nếu không, chẳng bao giờ nói thế.
“Giám đốc Châu, anh cứ nói thẳng, chuyện gì xảy ra vậy?”
“Thật ra những chuyện khác tôi đều có thể xử lý, ngoại trừ một chuyện!”. Châu Phàm nhắc nhở Tần Kiệt với giọng nghiêm nghị: “Hai chữ ấy là ‘tài chính’”.
Vừa nghe xong, Tần Kiệt như bị sét đánh, lập tức tỉnh ngộ. Anh vỗ mạnh vào trán mình.
Sao lại quên mất một chuyện quan trọng như vậy chứ?
Dù trước đây đã nói định hợp tác làm ăn với Châu Phàm. Nếu anh ấy đạt yêu cầu, sẽ chia cổ phần cho anh ta.
Nhưng người xưa có câu: “Tiền bạc phân minh, ái tình sòng phẳng”.
Hợp tác là hợp tác, tiền bạc phải rõ ràng, không thì sau này siêu thị khai trương sẽ gặp đủ chuyện rắc rối.
Mà vấn đề tiền bạc, đương nhiên phải nhờ người có chuyên môn quản lý.
Bây giờ đúng là cần tuyển một nhân viên kế toán.
Vì chất lượng kế toán ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn vong của doanh nghiệp.
Nếu không có Châu Phàm nhắc nhở, Tần Kiệt thật sự không nghĩ tới điều này.
Giờ anh ta đã nói ra, Tần Kiệt phải xử lý cho cẩn thận.
Vậy nên tìm người nào bây giờ?
Kiếp trước, Tần Kiệt từng làm việc trong ngành tài chính. Lên đến chức giám đốc tài chính, về lý mà nói, anh hoàn toàn có thể tự quản lý.
Nhưng sắp tới, siêu thị và khu vui chơi sẽ mở rộng thành chuỗi. Liệu anh có thể là thủ quỹ cho tất cả chi nhánh không?
Không khả thi!
Thế nên cần tuyển người. Nhưng Tần Kiệt mới về đây chưa lâu, thời gian ngắn ngủi không thể tìm được ứng viên ưng ý.
Anh có thể giao siêu thị và khu vui chơi cho Châu Phàm, nhưng tài chính thì không thể.
Tài chính nhất định phải do anh tự nắm giữ.
Để làm được vậy, buộc phải tìm người đáng tin cậy.
Hiện tại không có ứng viên phù hợp, thời gian lại gấp, nên tạm thời anh sẽ tự đảm nhiệm, chờ sau này có người thích hợp thì nhờ cậy.
“Giám đốc Châu, thế này đi. Tạm thời tôi không biết tìm người như thế nào. Hay là thế này, vấn đề tài chính tạm thời do tôi lo. Anh nếu rảnh, đến hội chợ việc làm xem có ứng viên nào không, nếu có thì cùng nhau phỏng vấn. Anh thấy sao?”, Tần Kiệt đề nghị.
“Trước mắt chỉ còn cách vậy thôi!”. Châu Phàm gật đầu do dự: “Nhưng bây giờ mới cuối tháng mười một, còn xa mới đến thời điểm nghỉ việc vàng. Tôi nghĩ khó tuyển được người giỏi lắm!”
“Ừm...”, Tần Kiệt suy nghĩ rồi nói: “Không sao, cứ bình tĩnh. Vấn đề tài chính phải cẩn thận. Thà chậm còn hơn tuyển nhầm người.”
“Giám đốc Tần thấy hội chợ việc làm nào tốt?”. Châu Phàm đã lâu không về Hán Thành, nên không rõ nơi nào tuyển dụng nhân sự.
“Đến trung tâm nhân tài Hán Xương. Ở đó diện tích rộng, người đông lắm!”
“Được. Sau khi xong chuyện này, bước tiếp theo là giải quyết nguồn cung ứng hàng hóa!”
Nghe Châu Phàm nhắc tới chuyện này, Tần Kiệt thoáng buồn.
Anh nhớ lại kí ức kiếp trước: tháng 1 năm 2008, sẽ có một trận bão tuyết lớn quét qua miền Nam hoàng quốc.
Khi ấy, toàn miền Nam bị tuyết phủ, nguồn rau bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Giá cả leo thang chóng mặt.
Nhiều doanh nghiệp lợi dụng thời cơ trục lợi, chính phủ đàn áp mạnh tay, điều chỉnh cân bằng chất lượng cung ứng từ phía bắc.
Rất nhiều doanh nghiệp thua lỗ nặng.
Siêu thị của anh sẽ khai trương vào giữa tháng sau. Nửa tháng sau khi mở cửa, đúng vào tháng 1, trận bão tuyết sẽ ập đến.
Lúc ấy, nếu không chuẩn bị trước, sẽ gặp tình cảnh “sớm nở tối tàn”.
Tần Kiệt lặng im một hồi.
Chuyện không đơn giản.
Châu Phàm thấy vậy, tỏ vẻ tò mò: “Giám đốc Tần, sao vậy? Có chuyện gì không? Nếu có, cứ nói ra, chúng ta cùng bàn bạc!”
“Giám đốc Châu, một người bạn học cũ từng nói với tôi về chuyện này!”
“Chuyện gì?”
“Cậu ấy bảo khí hậu thế giới bất thường, sau này có thể ảnh hưởng đến trong nước!”. Tần Kiệt tìm cớ thích hợp: “Nghe xong, tôi cảm thấy sẽ tác động rất lớn đến siêu thị!”
“Thật sao?”. Châu Phàm lần đầu nghe, dù quan hệ rộng nhưng chưa bao giờ nghe ai nhắc tới.
“Ừm, cậu ấy nói riêng với tôi, người ngoài cuộc thường tỉnh táo. Tôi nghĩ ngay đến siêu thị!”. Tần Kiệt gật đầu: “Vừa nãy nghe anh nhắc đến nguồn hàng, tôi chợt nảy ra ý tưởng!”
“Giám đốc Tần định tích trữ lương thực đề phòng?”. Châu Phàm hiểu ngay ý của Tần Kiệt.
“Đúng, ý tôi là vậy!”. Tần Kiệt gật đầu: “Chuyện này chỉ chúng ta biết. Đừng tiết lộ ra ngoài. Vấn đề nguồn hàng tôi không rõ lắm, nhưng tôi có vài yêu cầu nhất định phải tuân theo!”
“Giám đốc cứ nói, tôi nghe!”
“Thứ nhất, rau tươi phải mua số lượng lớn, sau đó tìm kho bảo quản. Thứ hai, dầu ăn, muối, mì... cũng phải dự trữ nhiều. Thứ ba, muối công nghiệp, mì, mua càng nhiều càng tốt. Nếu có điều kiện, mua xe máy điện, tuyển thanh niên khỏe mạnh, chịu khó, phòng khi khẩn cấp.”
Tần Kiệt đề ra kế hoạch.
“Được. Tôi ghi lại. Giám đốc yên tâm, tôi sẽ làm!”. Châu Phàm chăm chú lắng nghe, ghi lại từng lời.
Dù không chắc chuyện sẽ xảy ra, nhưng phòng trước vô hại. Doanh nghiệp cần kiên trì điều này.
Anh rất tán thành kế hoạch của Tần Kiệt.
Mà không nhận ra, vô thức đã trở thành tay chân đắc lực của Tần Kiệt.
Tần Kiệt và Châu Phàm bàn chuyện siêu thị và kế hoạch sau khai trương suốt 3 tiếng đồng hồ. Sau đó, Tần Kiệt mời Châu Phàm ăn tiệc rồi tiễn anh về trường học.
Vừa về đến trường, điện thoại của Tần Kiệt reo lên.
Anh nhìn, lông mày nhíu lại.
Người gọi là chủ Tiêu - chủ trạm tái chế chất thải Nam Hồ, người gần đây liên tục gây rối với anh.
Chỉ nhìn thấy tên trên màn hình, Tần Kiệt đã không vui. Nhưng anh vẫn nghe máy.
Không trả lời, người ta sẽ nghĩ anh nhát gan. Tần Kiệt không muốn thua về thế.
Sau khi kết nối, anh hỏi thẳng: “Có chuyện gì?”
---------------------------