66. Chương 66: Bài ca của kẻ độc thân

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 66: Bài ca của kẻ độc thân

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Khụ khụ~”, Tần Kiệt ngượng ngập, ho hai tiếng rồi hỏi: “Tôi không cố ý thế đâu. Nói chuyện chính đi, bạn gái cậu là ai?”
“Thẩm Giai Giai!”, Khương Tiểu Nha đáp.
“Ai?”
Vừa dứt lời, Lâu béo và Vương Tinh đều trạc mắt nhìn nhau như thể vừa phát hiện ra châu lục mới, cổ họng họ dài ra.
“Thẩm Giai Giai!”, Bốn Mắt nhắc lại lần nữa: “Sao thế? Có vấn đề gì à? Mấy người nhìn tôi làm gì?”
Nói xong, ba người – Trương Lâu béo, Vương Tinh và Tần Kiệt – cùng quay sang nhìn Bốn Mắt.
“Mấy người không nhìn Bốn Mắt, nhìn tôi làm gì?”
“Cậu biết Thẩm Giai Giai là ai không?”, Trương Lâu béo hỏi.
“Biết, bạn học của Dương Liễu, sao thế?”, Tần Kiệt vẫn không hiểu.
“Cậu còn biết cô ấy là bạn Dương Liễu nữa à. Thế cậu có biết cô ấy và Dương Liễu ở chung ký túc xá không?”, Lâu béo nói.
“Hả? Một ký túc xá? Thế chẳng phải…”
Tần Kiệt sững người.
Bạn gái anh là Tần Tuyết, bạn gái Lâu béo là Dương Liễu, Tần Tuyết và Dương Liễu cùng ký túc xá.
Giờ Bốn Mắt cũng có bạn gái Thẩm Giai Giai, lại cùng ký túc xá ấy.
Chỉ còn thiếu mỗi Vương Tinh.
Tình huống này…
Quá bất ngờ!
“Kiệt Tử, xem ra cậu xui rủi thật!”, Lâu béo nói.
“Sao lại nói vậy?”, Tần Kiệt không hiểu.
“Cậu nghĩ đi, Tần Tuyết là hoa khôi lớp. Dương Liễu và Thẩm Giai Giai là bạn cùng phòng của cô ấy, sau này cậu còn chỗ riêng tư à?”, Lâu béo giải thích.
“Hả?”, Tần Kiệt ngẩn người.
Anh cảm thấy lời của Lâu béo chẳng sai.
Em gái nó chứ!
Tình huống gì đây?
Chẳng phải là đang dòm ngó vào ký túc xá của anh, chọn lựa nhân viên giám sát à?
“Vì sao không nói là các cậu xui xẻo?”, Tần Kiệt phản bác: “Bạn gái các cậu cũng chung ký túc xá với Tần Tuyết mà!”
“Không giống nhau!”, Lâu béo đáp.
“Cái gì không giống? Không phải đều là nữ sao?”, Tần Kiệt vẫn không hiểu.
“Dương Liễu và Thẩm Giai Giai không phải hoa khôi lớp, cũng không phải hoa khôi khoa. Trong ký túc xá của họ chỉ có một hoa khôi, đó là bạn gái Tần Tuyết của cậu. Cậu nói xem, đãi ngộ giữa hoa khôi và người thường có giống nhau không?”
“Chuyện này…”
Cuối cùng Tần Kiệt cũng hiểu ý Lâu béo.
Theo lời Lâu béo, sau này anh sẽ không còn chút riêng tư nào nữa.
Tèo đời thật!
Tại sao lại biến thành tình huống này?
“Ha ha, Kiệt Tử, không ngờ cậu cũng có lúc khổ sở! Ha ha~”, Lâu béo cười.
Bốn Mắt nở nụ cười gian xảo.
Vương Tinh cố nhịn cười.
Tóm lại, họ đều cười.
Cười tới mức Tần Kiệt bực bội.
“Đừng cười nữa, Béo, mở bia đi, hôm nay không say không ngủ!”, Tần Kiệt vừa nói xong, đã cầm một chai bia, giơ lên hàm răng, “bặc”, nắp chai mở ra.
“Được!”, Trương Lâu béo cũng cầm hai chai, đưa cho Bốn Mắt và Vương Tinh.
Sau đó tự cậu ta lại cầm một chai.
“Chai *****ên, chúng ta kính…”, Tần Kiệt suy nghĩ rồi nói: “Thanh xuân!”
“Được, kính thanh xuân!”
Ừng ực!
Chỉ trong thoáng chốc, họ đã nốc sạch một chai bia.
Họ uống bia như uống nước lọc.
“Chai nữa!”, Tần Kiệt lại lấy một chai.
Ba người Lâu béo cũng hành động y hệt.
“Kiệt Tử, chai thứ hai kính cái gì?”, Lâu béo hỏi.
“Chai thứ hai, mừng Tinh Tử về. Chúc cậu ta sống sung sướng mỗi ngày!”
“Được! Mừng Tinh Tử, uống cạn đi!”, Lâu béo và Vương Tinh cùng “chạm” nhau.
Vương Tinh cảm động: “Được, uống cạn!”
Ừng ực~
Chai thứ hai cũng cạn sạch.
“Chai thứ ba uống thế nào?”, Trương Lâu béo lại hỏi.
“Cái này…”, Tần Kiệt nghĩ rồi nói: “Chỉ uống thì vô nghĩa lắm, hay là chúng ta đổi cách uống đi!”
“Đổi kiểu gì?”, Lâu béo tò mò.
Tần Kiệt đáp: “Thời xưa, Lý Thái Bạch ngâm thơ đối chữ, chẳng phải cũng vừa uống vừa làm sao. Chúng ta cũng…”
“Làm thơ?”, chưa đợi Tần Kiệt nói xong, Lâu béo đã nhảy bổ vào: “Hay thì hay đấy, nhưng tụi tôi không biết ngâm thơ. Làm sao bây giờ?”
“Đúng vậy, trình độ văn học của tôi không cao, đừng ngâm thơ nữa!”, Bốn Mắt gật đầu: “Vả lại, nghe ngâm thơ… cứ là lạ!”
“Dừng đi! Bốn Mắt, cậu có bạn gái rồi, suy nghĩ càng đen tối! Ai nói tụi mình phải giỏi ngâm thơ mới được?”, Tần Kiệt cạn lời.
“Vậy cậu muốn chơi thế nào?”, Bốn Mắt hỏi.
“Đúng thế, Kiệt Tử, đừng úp úp mở mở nữa, chơi kiểu gì?”, hứng thú của Lâu béo bị Tần Kiệt khơi lên.
Tần Kiệt đáp: “Vừa uống vừa hát được không?”
“...”
Được!
Nói cả buổi, cuối cùng là ca hát, thế thì nói sớm cho rồi!
“Được, hát thì hát, ai chơi trước?”, Lâu béo nhìn ba người Tần Kiệt.
“Tôi chơi trước!”, Vương Tinh chủ động tiên phong: “Ký túc xá chúng ta có bốn người, ba người đều có bạn gái, chỉ tôi không có, nên tôi thử trước!”
“Ừ, để Tinh Tử chơi trước! Mọi người mau vỗ tay cổ vũ!”, Tần Kiệt vỗ tay trước.
Bốp bốp bốp
Lâu béo và Bốn Mắt đều nhiệt tình vỗ tay.
Vương Tinh mở chai bia, uống một ngụm rồi hắng giọng:
Tâm hồn em luôn bay bổng
Thích theo đuổi quá nhiều thứ
Vì muốn có được chút an ủi
Em luôn thích qua lại trong đám đông.
Vì em sợ nhất cảm giác cô đơn
Trái tim em mềm yếu dễ tan vỡ.
Đụng một chút sẽ vỡ nát.
Không thể chịu đựng nổi chút bão táp.
Bên cạnh em luôn có nhiều người đi theo.
Em sợ nhất mỗi khi màn đêm buông xuống.
Vì khi đêm xuống.
Mọi người đều phải chia tay.
Không ai bên ai mãi mãi.
Mà cảm giác cô đơn
Ai cũng phải đối mặt.
Không chỉ anh và em cảm thấy mệt mỏi.
Khi cô đơn em nhớ tới ai
Tiếng hát du dương.
Mang theo chút bi ai.
Nhưng lại dễ nghe.
Theo giọng hát êm ái của Vương Tinh, Tần Kiệt, Lâu béo và Bốn Mắt không kiềm chế được mà hòa vào giai điệu, cùng hát với Vương Tinh.
Khi cô đơn em nhớ tới ai
Em có muốn tìm người ở bên
Em vui vẻ hay bi thương
Chỉ anh mới thấu hiểu.
Hãy để anh bên em lâu một chút
“Hay, hát hay lắm, vỗ tay!”
Bốp bốp~
Tần Kiệt, Lâu béo và Bốn Mắt nhiệt liệt vỗ tay.
Tiếng vỗ tay đồng loạt cực kỳ đều.
Vương Tinh hát xong chữ cuối thì như thể nhớ ra gì đó, mắt cậu đỏ hoe nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Ừng ực~
Một chai bia bị cậu ta nốc sạch.
Như nước lũ tràn ra, không thể ngăn được.
Chỉ trong chốc lát, chai bia chỉ còn vỏ rỗng.
“Giỏi, hát giỏi, uống giỏi! Kế tiếp tới ai?”
Tần Kiệt liếc Vương Tinh, thấy cậu ta đang cố kiềm nén cảm xúc thì mới yên tâm.
Có câu, bài hát là thứ miêu tả cảm xúc của một người vào lúc đó tốt nhất.
Lúc này, Vương Tinh hát bài “Khi cô đơn em nhớ tới ai”, bài hát này cũng diễn tả chân thật nhất về tâm trạng cậu ta.
May là cậu ta kiềm chế được cảm xúc của mình.
Nếu không chắc sẽ khóc thành sông mất.
Đối với một người đàn ông, chuyện này cũng không phải là điều dễ dàng.
Tần Kiệt cũng vui mừng vì sự thay đổi của Vương Tinh.
Nhưng anh không nói toẹt ra.
“Tới tôi! Tinh Tử hát bài thê thảm quá, tôi hát bài vui vẻ một chút để khuấy động không khí!”, Lâu béo nối lời Tần Kiệt.
“Được đó Lâu béo, cậu muốn hát bài gì?”
Trương Lâu béo đáp: “Tình ca độc thân!”
Vương Tinh: “…”
Tần Kiệt: “…”
Bốn Mắt: “…”
Em gái cậu!
Cậu đã có bạn gái mà hát “Tình ca độc thân”.
Độc em cái mẹ gì?