Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 9: Phố Đọa Lạc
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại thành phố Hán, chỉ cần cạnh bên một trường đại học danh tiếng là sẽ có một con phố Đọa Lạc.
Bên cạnh đại học Công nghiệp Hồ Chính là đại học Công nghệ Nam Hoa Hạ, phố Đọa Lạc nằm giữa hai ngôi trường này, được coi như ranh giới phân chia.
Chính vì thế, cứ đến buổi tối, phố Đọa Lạc lại trở thành điểm đến yêu thích của sinh viên hai trường. Các cửa hàng ở đây buôn may bán đắt như tôm tươi.
Đây là lần đầu tiên kể từ nhỏ đến giờ, Tần Kiệt có thể kiếm tiền nhờ việc buôn bán.
Trước kia, điều kiện khó khăn nên cuộc sống của anh vô cùng vất vả. Bao lần Tần Kiệt phải ăn mì gói qua bữa.
Hôm nay kiếm được tiền như thế này, anh quyết định đi ăn một bữa thật đã đời để thưởng cho bản thân.
Sau khi dạo quanh phố Đọa Lạc một hồi, ánh mắt anh dừng lại ở một cửa hàng có tên là quán lẩu Tứ Xuyên.
Quán lẩu Tứ Xuyên là nơi nổi tiếng nhất phố Đọa Lạc.
Anh nghe bạn cùng phòng kể rằng, hai người ăn lẩu ở đây ít nhất phải mất 90 tệ trở lên.
Mức thu nhập bình quân đầu người thời điểm đó chỉ khoảng 40-50 tệ, nên mức giá này quả thật là "chát".
Nếu là trước kia, Tần Kiệt chắc chắn không bao giờ dám bén mảng tới đây, nói gì đến việc ăn.
Nhưng quán lẩu "chát" như vậy cũng đúng thôi.
Lẩu ở đây rất cay, ăn vào sẽ để lại dư vị khó quên, sức quyến rũ của nó không thể chối từ!
"Chào anh, anh đến để dùng bữa sao?", nhân viên tiếp khách cúi chào rất niềm nở.
"Đúng vậy!", Tần Kiệt gật đầu.
"Mời anh vào!"
Bỗng nhiên có một giọng nói trong trẻo vang lên, hóa ra là người đứng bên trái của nhân viên tiếp khách.
"Hả? Giọng này nghe quen thế?", Tần Kiệt tò mò nhìn về phía nhân viên tiếp khách, mặt anh lộ vẻ kinh ngạc.
Nữ nhân viên tiếp khách thấy Tần Kiệt nhìn chằm chằm liền lễ phép cười.
Nhưng Tần Kiệt vẫn còn ngây người ra.
Hóa ra là Ôn Thanh Thanh, một trong bốn hoa khôi khoa kinh tế, cũng chính là bạn cùng lớp với Tần Kiệt.
Bình thường hai người rất ít khi chào hỏi, chỉ đụng mặt vài lần trong lớp.
Ôn Thanh Thanh nổi tiếng xinh đẹp, không chỉ trong khoa mà còn trong toàn trường. Những chàng trai theo đuổi cô xếp hàng dài quanh phố.
Nổi tiếng nhất là một anh bạn nhà giàu đến dưới ký túc của cô bằng xe Huangguan, trải 9990 đóa hồng tỏ tình nhưng bị cô từ chối.
Không ngờ cô gái xinh đẹp như vậy lại đến quán lẩu Tứ Xuyên làm nhân viên tiếp khách, khiến Tần Kiệt vô cùng kinh ngạc.
Anh thầm nghĩ: cô gái xinh đẹp như Ôn Thanh Thanh chỉ cần mở miệng là có không biết bao nhiêu anh chàng giàu có đem tiền đến.
Thế mà cô lại đến đây làm việc, đúng là một cô gái tốt.
Thảo nào người theo đuổi cô cứ gọi là "nườm nượp" hơn cả ba hoa khôi kia.
Tần Kiệt gật đầu với Ôn Thanh Thanh rồi đi vào.
"Anh có mấy người ạ?", nhân viên phục vụ đi tới hỏi.
"Một người!"
"Vâng, mời anh theo tôi!"
Tần Kiệt đi theo nhân viên phục vụ, tiện thể quan sát toàn cửa hàng. Khách đông nghịt, hầu như không còn chỗ trống.
Một lát sau, nhân viên phục vụ dẫn Tần Kiệt đến một góc khuất rồi ngồi xuống.
Anh nhìn xuống tờ menu.
"Món đắt nhất là cá Trường Giang, 1000 tệ một nồi?", Tần Kiệt nhìn giá có chút kinh ngạc. Không hổ danh là quán lẩu nổi tiếng phố Đọa Lạc.
Anh tiếp tục nhìn xuống giá 600, 800 tệ... giá "chát" đến mức khiến người ta choáng váng.
Cuối cùng, anh gọi một nồi lẩu cá rẻ nhất, kèm món ăn và một bát cơm, tổng cộng 130 tệ.
"Anh vui lòng chờ một chút, đồ ăn sẽ được mang lên ngay!"
"Vâng, cảm ơn!"
Một lát sau, nồi lẩu thơm phức được mang lên, kèm theo đồ ăn và cơm.
Trước kia toàn ăn mì gói qua bữa, giờ ngửi thấy mùi lẩu thơm nức, Tần Kiệt không nhịn được chảy nước miếng.
Anh không nói năng gì, vùi đầu vào ăn.
Hơn hai mươi phút sau, cả nồi lẩu to tướng cùng đồ ăn kèm và cơm đều được Tần Kiệt chén sạch bóng.
Anh ăn no đến mức ợ lên mấy cái, mặt mày thỏa mãn vỗ bụng căng tròn như trống.
"Mùi vị không tệ, sau này có tiền ngày nào mình cũng tới ăn!", Tần Kiệt nghĩ thầm.
"Thanh toán!"
Anh gọi nhân viên đến thanh toán. Nồi lẩu này tương đương tiền ăn mấy ngày của anh.
Sau khi nhân viên tính tiền, Tần Kiệt hài lòng rời đi.
"Á!"
"Không có mắt à?"
Anh vừa đi được mấy bước liền nghe tiếng kêu sợ hãi ngoài cửa, còn có tiếng gầm giận dữ.
Tần Kiệt hơi kinh ngạc nhưng không muốn lo chuyện bao đồng nên không thèm để ý, tiếp tục đi ra ngoài.
Anh vừa ra đến cửa thì nhìn thấy xung quanh có rất nhiều người xúm lại hóng chuyện, trên mặt đất đồ ăn và nước lẩu vương vãi.
Một người đàn ông không ngừng dùng giấy lau bộ quần áo thể thao hiệu Nike, vội vàng gọi người đến đem thêm giấy.
Bên cạnh có một nhân viên tiếp khách mặt trắng bệch, cúi đầu không ngừng nói xin lỗi: "Ông chủ, tôi thật sự xin lỗi, tôi không hề cố ý, vừa nãy tôi không cẩn thận, thật sự xin lỗi!"
"Nói mỗi câu không cố ý do không cẩn thận là được rồi sao?", ông chủ trung niên mặt nhăn nhó, chỉ tay vào bộ đồ Nike: "Cô biết bộ đồ này hiệu gì không? Nike, là Nike đấy. Tôi vừa mới mua chiều nay, chưa mặc được một tiếng đã bị cô làm bẩn hết!
Nhân viên tiếp khách cực kỳ hoảng sợ, không ngừng cúi đầu xin lỗi, đôi mắt đỏ hoe.
"Khóc lóc cái gì? Tôi còn chưa khóc thì cô ăn vạ cái gì? Tôi nói cho cô biết, tất cả quần áo giày dép trên người tôi cộng lại phải đến 1600 tệ!
"1600 tệ?", nhân viên tiếp khách nghe xong mặt cắt không còn giọt máu.
1600 tệ, cô làm công ở đây mỗi ngày chỉ có 20 tệ.
Phải mất tận 80 ngày mới kiếm được số tiền ấy, đền kiểu gì đây?
Tần Kiệt nghe lời ông chủ liền cau mày.
Mỗi bộ đồ và giày hiệu Nike tận 1600 tệ sao?
Con mẹ nó đúng là nhà giàu! Mặc đồ hiệu đắt đỏ như vậy, chắc hẳn nhà nhiều tiền lắm.
"Hả?", đột nhiên Tần Kiệt nhận ra nhân viên tiếp khách chính là Ôn Thanh Thanh.
"1600 tệ cũng đủ cho mình ăn tiêu cả ba tháng rồi!
"Hai tháng lương của tôi mới mua được bộ đồ này! Vậy mà bị làm bẩn, thật tình...!
"Đúng đấy, chắc là lúc ông chủ mang đồ ra ngoài, Ôn Thanh Thanh không chú ý nên quay người va phải ông, thật quá đáng!
Lúc này, xung quanh có rất nhiều người xúm lại hóng hớt. Có người kinh ngạc vì bộ đồ hiệu đắt tiền của ông chủ, cũng có người nhân cơ hội này bỏ đá xuống giếng để hãm hại người khác.
Vẻ mặt Ôn Thanh Thanh cực kỳ hoảng sợ, cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên, mắt đỏ hoe rưng rưng, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Thật khiến người ta đau lòng.
"Đừng có khóc nữa, cô còn muốn khóc tiếp sao? Cô cho là khóc thì tôi sẽ bỏ qua cho cô à? Ôn Thanh Thanh, tôi nói cho cô biết, chẳng qua là tôi thấy cô xinh đẹp mới nhận cô vào làm thôi.
"Mới ngày đầu tiên đi làm đã làm dơ quần áo của tôi. Bộ đồ này tận 1600 tệ, tương đương hai tháng lương của nhân viên chính thức rồi đấy.
"Tôi nói cho cô biết, cô có khóc lóc cũng vô ích, cô phải đền hết 1600 tệ cho tôi không được thiếu một xu, nếu không tôi cho cô đi làm không công một năm!
"Không trả lương một năm?", Ôn Thanh Thanh hoảng sợ.
"Ông chủ, tôi một ngày mới kiếm được 20 tệ? Phải đi làm 80 ngày mới đủ 1600 tệ! Làm một năm không công thì tôi chết mất!
"Hừ, cô còn trả treo với tôi à? Được rồi, cô muốn tính thì tôi cũng chiều cô!", ông chủ trung niên chỉ vào bát canh trên sàn, lạnh lùng hỏi: "Nước cùng nồi lẩu trên mặt đất, không lấy tiền sao? Không đưa lên cho khách đúng giờ bị khách trách mắng, không phải mất tiền sao? Cô muốn tính như thế nào?"
"Cô gái này nói không phải cố ý, sao ông lại làm to chuyện như vậy? Chẳng qua mấy đồng tiền thôi, thật là nhiều chuyện!"