Chương 14: Ân Tình Hầu Gia Và Cơn Ghen Nồng Nàn

Gian Tế - Zhihu

Chương 14: Ân Tình Hầu Gia Và Cơn Ghen Nồng Nàn

Gian Tế - Zhihu thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ cần ta vừa nhắc đến Tam hoàng tử, Tiêu Viêm liền hiểu:
“Bản hầu xưa nay không ham mê nữ sắc. Tam điện hạ nghe được tin ta đang để mắt tới một cô nương nhỏ, nên mới nảy sinh ý định đó. Hắn cứu nàng về trước một bước, để nàng được gả từ phủ Tam Vương, coi như thiếu bản hầu một ân tình.”
Tiêu Viêm khẽ nhướng mày:
“Ân tình của bản hầu, đâu phải muốn là có thể mua được.”
“Đúng là thế thật đấy, Hầu gia của thiếp…”
Ta thuận thế nép vào lòng chàng, cười nói:
“Chàng lẽ ra nên nói sớm hơn, thì thiếp đâu phải đề phòng chàng suốt bao nhiêu ngày như vậy.”
“Vốn dĩ Tam điện hạ ra tay trước ta một bước, ta chẳng có gì để nói cả.”
Chàng vuốt nhẹ sau gáy ta,
“Những lời như ‘ta vốn định’, ‘suýt chút nữa’ ấy, chỉ là lời đường mật để dỗ dành các cô nương nhỏ thôi, bản hầu không nói những lời đó.”
“Những điều ta thực sự làm được, những điều tốt ta dành cho nàng, nàng tự mình cảm nhận được, mới có thể xua tan hết mọi bất an trong lòng nàng.”
Chàng nâng cằm ta lên, môi đã kề sát:
“Chỉ cần nàng từ từ xem nơi này như nhà mình, dù có mất nhiều năm, bản hầu cũng không vội vàng.”
Ngay lúc nụ hôn sắp chạm tới, ta tinh nghịch đẩy chàng ra, chớp mắt hỏi:
“Hầu gia không vội mà?”
Rõ là thương tích đầy mình, vậy mà chẳng hề ảnh hưởng tới… tâm trạng của chàng.
Chàng vừa cởi áo vừa kéo ta vào lòng:
“Tường nhi ngoan, có chuyện vẫn phải vội một chút…”
Trận chiến đại thắng, chỉ cần chàng còn sống, biên cương sẽ thái bình.
Hoàng đế muốn chàng an tâm nhận chức quan nhàn rỗi ở kinh thành, sống một cuộc đời ung dung.
Mà bản thân chàng, cũng bắt đầu có ước mơ về một gia đình — vợ hiền con thơ, quây quần sớm tối.
Ta phát hiện Tiêu Viêm cũng bắt đầu biết “giả bộ đáng thương” rồi, chỉ toàn dùng những lời lẽ ngọt ngào để dỗ dành ta —
“Vi phu thân thể bị thương, tất nhiên mệt mỏi, chỉ là muốn ôm Tường nhi ngủ thôi, đầu hạ vẫn còn hơi se lạnh, vi phu sợ lạnh…”
“Xem kìa, trời oi bức thế này, Tường nhi lại không chịu đắp chăn. Nhưng dù gì cũng nên che bụng lại một chút, kẻo bị nhiễm lạnh. Tay vi phu to, vừa vặn che kín, lại còn ấm áp nữa…”
“Vi phu xông pha chiến trường còn không thấy mệt, tối cùng Tường nhi vận động một chút, sao lại mệt được? Hay là Tường nhi mệt rồi? Nếu nàng mệt thì nàng đừng động nữa, cứ để vi phu lo liệu…”
Hừ! Tên Vệ Quốc Hầu xấu xa, chỉ toàn nghĩ cách ăn sạch ta thôi…
Tiêu Viêm sinh vào tháng Sáu, ta đã bắt tay chuẩn bị từ sớm.
Chỉ là không hiểu Tần Văn Diễn lại phát điên thế nào, trong kinh thành bỗng lan tin đồn rằng hắn tương tư ta đến mức sinh bệnh, suốt ngày ôm mãi cây trâm định tình mà ta từng tặng, không ăn không ngủ.
Cây trâm đó, khi nhà ta bị tịch biên đã bị tịch thu rồi.
Vì quá tức giận, ta liền tự tay đặt làm một cây trâm giống hệt.
Lúc thợ thủ công mang đến, Tiêu Viêm đang cùng ta thưởng trà.
Chàng chỉ liếc mắt nhìn một cái, sắc mặt bỗng trở nên khác lạ, lập tức mang kiếm ra sân luyện võ, còn nói là không nhìn thấy gì cả, bảo ta cứ làm việc của mình.
Ta chẳng hiểu gì, đầu óc rối bời, chỉ muốn nhanh chóng cắt đứt hoàn toàn với Tần Văn Diễn, nên ngay trong ngày liền sai người mang cây trâm ấy tới phủ Tần gia, nhắn rằng: từ nay hai bên không còn nợ nần gì nhau, đừng dây dưa nữa, để tránh làm phu quân ta không vui.
Buổi chiều Tiêu Viêm về, vừa hay nghe được chuyện này.
Vậy mà chưa kịp tháo kiếm xuống, chàng lại đeo lên, hùng hổ rời khỏi phủ.
Ta vội vã gọi tiểu đồng thân cận của chàng tới hỏi chuyện, hắn khó xử đáp:
“Hầu gia cứ tưởng cây trâm phu nhân đặt làm là để tặng quà sinh thần cho ngài ấy. Ai ngờ… phu nhân lại đưa cho thanh mai trúc mã của mình...”
Thật là... mùi dấm chua nồng đến mức xông thẳng lên trời.
Khi Tiêu Viêm quay lại, gương mặt như vừa tắm gió xuân, sảng khoái, rạng rỡ.
Chẳng bao lâu sau, tin tức từ phủ Tần gia cũng truyền tới tai ta.
Ta không nhịn được, hỏi chàng:
“Nghe nói chàng đánh đến mức Tần công tử bật khóc thật à?”
“Trời đất chứng giám, bản hầu chưa hề động thủ.”
Chàng vừa nghịch ngón tay đeo ngọc, vừa giả bộ vô tội.
Quả thật chàng không động tay.
Chỉ bằng một câu nói nhẹ hẫng, khiến cha của Tần Văn Diễn bị giáng chức ba cấp, chỉ thiếu điều liếc mắt thêm một lần nữa là có thể đuổi cả công tử nhà người ta ra biên cương.
“Hầu gia, chàng cũng sắp bốn mươi rồi, cần gì so đo với đám hậu bối nhỏ tuổi—”
Tiêu Viêm vừa cởi giáp, đã đè ta xuống giường, thân hình cao to rắn chắc bởi những năm tháng chinh chiến, vai rộng eo hẹp.
Chàng mỉm cười như hồ ly:
“Vậy thì bản hầu nên hưởng phúc con cháu rồi nhỉ...”
Vậy là, ban ngày ta phải xem sổ sách khắp phủ, ban đêm lại bị Tiêu Viêm “như hổ đói gặp mồi”, mãi mới giấu chàng lén may xong bộ giáp mềm thêu chỉ vàng.
Đến tiệc sinh thần chàng, ta bị kéo thẳng đến ngồi vào vị trí chính thê trong Hầu phủ.
Không ai dám bàn tán dị nghị, đến cả Tam hoàng tử đích thân tới chúc mừng sinh nhật cũng không dám nói gì.