Gian Tế - Zhihu
Lời Thú Nhận Của Nàng Nội Gián
Gian Tế - Zhihu thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mỗi lần dính tới chuyện liên quan Tam hoàng tử, lòng ta lại thấp thỏm bất an.
Đặc biệt là khi Tiêu Viêm khoác lên mình bộ giáp mềm do chính tay ta khâu, nụ cười trên gương mặt chàng rạng rỡ hơn cả ngày được phong Vệ Quốc Hầu, ta lại càng cảm thấy tội lỗi chất chồng.
Yến tiệc tan, chàng biết ta thích pháo hoa, liền cho bày năm mươi xe pháo dọc khắp phố Nam Hậu, để ta được ngắm pháo hoa suốt đêm không ngớt.
Ta bất lực cười hỏi:
“Hôm nay là sinh thần của Hầu gia chứ có phải của thiếp đâu. Cần gì làm lớn thế, lại chiều ý thiếp mọi thứ như vậy?”
“Bản hầu vui lòng!”
Chàng cười rạng rỡ, mắt cong như trăng non.
Thiếu niên mất nhà, một sớm thành tướng quân kiên cường.
Tướng quân có nhà, một đêm lại hóa thành thiếu niên dại khờ trong tình yêu.
Mắt ta bỗng cay xè, nước mắt lăn dài như mưa tuôn.
“Hầu gia, thiếp thực sự không xứng với tấm chân tình này của chàng. Thiếp là nội gián của Tam hoàng tử. Chàng nên hưu thiếp, cưới một cô gái tốt hơn, xứng đôi với chàng hơn.”
Pháo hoa vụt tắt trong khoảnh khắc,
Nụ cười của Tiêu Viêm cũng cứng lại bên môi.
Thế nhưng, chàng lập tức mỉm cười trở lại.
Hoặc có thể nói, nụ cười ấy giống hệt buổi sơ ngộ thuở ban đầu — đầu tiên là sửng sốt ngơ ngác, rồi sau đó là một nụ cười nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng.
“Nàng làm mật thám, đã làm gì bản hầu rồi nào?”
Ta suy nghĩ một lúc, rồi thành thật thú nhận: “Thiếp nghe lời Tam hoàng tử, gả cho Hầu gia, sau đó thì…”
“Sau đó nàng vì ta mà rửa tay nấu canh, vì ta mà nước mắt đầm đìa suốt đêm dài, vì ta mà quán xuyến cả một Hầu phủ to lớn, còn muốn cùng ta con cháu đầy nhà.”
Lần đầu tiên, chàng chẳng màng ta vùng vẫy chống cự, ôm chặt lấy ta không buông tay.
“Ngày bản hầu dẹp xong đội quân tư binh của Thái tử, hôm sau liền nghe nói nàng hôm đó xuất cung cùng Tam vương phi. Nhưng thì đã sao? Thái tử dám thừa dịp ta gặp nguy mà khi dễ thê tử ta — điều đó là thật. Mà nàng sợ phá hỏng tiền đồ rực rỡ của ta mà ủy khuất chính mình, giấu ta không một lời — điều đó cũng là thật.”
“Văn Cẩm Đường, nếu nàng còn dám nhắc đến những lời như ‘không xứng’, ‘không đáng’ thêm lần nào nữa, bản hầu, bản hầu—”
Chàng nắm chặt vai ta, nghĩ mãi không tìm được lời nào đủ hung hăng để dọa nạt, cuối cùng chỉ mềm mại ánh mắt, dịu giọng hỏi:
“Nếu bản hầu khóc cho nàng xem, thì có ích gì không?”
Câu ấy khiến ta bật cười trong nước mắt, kiễng chân ôm lấy vai chàng.
Tiếng nhạc yến tiệc vừa ngưng, pháo hoa vẫn còn nửa vời trên trời đêm.
“Hầu gia nên biết, chàng nói gì, Cẩm Đường đều tin cả. Đã như vậy, thì thiếp sẽ phải quấn lấy chàng cả đời thôi…”
Ngày hôm sau, Tiêu Viêm vào cung thỉnh chỉ, sắc phong ta làm chính thất.
Cho đến tận cuối đời, chàng cũng chỉ có một mình ta là vợ.
Chúng ta sinh được ba trai hai gái, tuổi già dắt nhau trở về ngôi nhà cũ của cha mẹ ta ngày trước.
Về sau, Tiêu Viêm toàn tâm lo việc nhà, rút khỏi vòng tranh đấu quyền lực. Cuối cùng, Tam hoàng tử đăng cơ xưng đế.
Tam hoàng tử vốn xem trọng thanh danh, đối đãi trọng hậu với các công thần và thân quyến. Con cháu nhà ta cũng được ban thưởng không ít.
Một ngày kia, chân ta trượt khỏi ghế đôn, nhưng các bà tử và nha hoàn lại chẳng ai tiến lên đỡ lấy.
Đến khi ta bệnh nặng nằm liệt giường, chàng vẫn còn có thể múa một bài “Lưu Phong kiếm” cho ta xem trong sân vắng.
Gió cuối hạ dịu dàng, mưa bụi lất phất rơi.
Thật giống cái mùa hè năm ấy — khi ta gả cho chàng.
“Hầu gia, Cẩm Đường kiệt sức rồi, chẳng thể thay chàng cởi áo nữa.”
Chàng nắm chặt lấy tay ta, đôi mắt ngập đầy nước, nhưng vẫn gắng nở một nụ cười dịu dàng:
“Cẩm Đường… nàng là vì sợ bản hầu, nên không dám gần gũi sao?”
Ánh nhìn của ta bắt đầu mờ nhòa, ta cố dồn chút tàn lực cuối cùng, liên tục lắc đầu.
Trong tiếng gọi “Cẩm Đường” đầy hoảng hốt và lo sợ của chàng, ta dường như nghe thấy có người ở nơi xa xăm cất giọng ngâm một bài từ cổ:
“Kim tịch hà tịch, kiến thử lương nhân?
Tử hề tử hề, như thử lương nhân hà…”
Hầu gia đừng khóc.
Được gặp chàng, cả đời này của Cẩm Đường — đã là đủ tốt rồi.
Cẩm Đường xưa nay chẳng cầu thần bái Phật,
Chỉ lúc này, muốn mê tín một lần thôi:
Chỉ nguyện kiếp sau gặp lại,
Thiếp vẫn được làm thê tử của chàng.