Hầu Gia Trở Về

Gian Tế - Zhihu

Hầu Gia Trở Về

Gian Tế - Zhihu thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lòng ta thầm lo sợ, đã phát không ít bạc thưởng, chỉ mong khi Hầu gia trở về, gia đình vẫn vẹn nguyên, phủ đệ vẫn như xưa.
“Phu nhân, hộp bánh này Thiện Nhi có cho thêm vài vị thuốc bổ, người hiếm khi mới chịu ngồi xuống, xin nể mặt mà dùng vài miếng đi ạ.”
Thiện Nhi nhận thấy ta đã quá lao tâm lao lực, còn nấu một bát cháo nóng hổi cho ta.
“Thiện Nhi, ta thật sự rất sợ…”
Ta ôm bát cháo, hơi nóng ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, nhưng vẫn không thể sánh bằng hơi ấm từ lòng hắn.
Thiện Nhi an ủi ta, bảo rằng ta đã làm rất tốt rồi.
Mấy ai ở tuổi đôi mươi đã có thể gánh vác cả một Hầu phủ lớn đến vậy?
Thoáng chốc đã đến rằm tháng Tám, vầng trăng tròn vành vạnh hiện lên sau rặng núi, nhuộm một vòng ánh sáng vàng nhạt.
Chiếc bánh táo Thiện Nhi làm có in hai chữ “Đoàn Viên”, ta vừa nhìn thấy đã thấy sống mũi cay cay.
Ta nhào vào lòng Thiện Nhi, òa khóc nức nở:
“Nhưng nếu không có Hầu gia trong phủ, thì nơi này còn gọi gì là Hầu phủ nữa chứ?”
“Thiện Nhi, muội nói xem, liệu… chàng có thật sự sẽ không quay về nữa không…?”
Thiện Nhi vội vàng dỗ dành ta bằng đủ lời hay ý đẹp. Ta khóc đến mệt lả, cuối cùng thiếp đi trong lòng nàng.
Trong đêm khuya tĩnh mịch, ta ngửi thấy một mùi hương quen thuộc—hương cỏ dại dìu dịu mà trong veo.
Hương thơm ấy như mang theo cả mùi thuốc bắc, tựa như có một chiếc lò sưởi lớn đang sưởi ấm quanh ta.
Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên, khiến ta giật mình tỉnh giấc…
Vầng trăng Trung Thu vừa tròn vừa sáng, ánh trăng trong vắt rải khắp gian phòng.
Khoảnh khắc ta nhìn rõ đôi mắt phượng ấy, nước mắt ta vỡ òa như vỡ đê, ta bật khỏi chăn lao thẳng về phía hắn.
"Hầu gia! Thiếp… thiếp lại mơ thấy chàng sao? Chàng không được đi! Trước khi Tường Nhi tỉnh lại, chàng không được đi đâu hết!"
Ta sợ đây chỉ là một giấc mộng.
Hắn bị ta nhào tới suýt ngã, vỗ nhẹ sau đầu ta, nở nụ cười bất đắc dĩ nhưng đầy ôn nhu:
"Bổn hầu sẽ không đi đâu cả, kể cả khi Tường Nhi tỉnh rồi, cũng sẽ không đi."
Lúc này ta mới bật khóc nức nở trong lòng hắn, khiến cả phủ sáng đèn, cứ ngỡ có kẻ trộm đột nhập.
Thiện Nhi vội vã chạy vào, vừa trông thấy đã kêu khẽ một tiếng, lập tức hiểu chuyện, khép cửa rồi lui ra, thông báo cho mọi người giải tán.
Tiêu Viêm ôm ta rất chặt, bàn tay dịu dàng vuốt ve mái tóc dài rối bời sau lưng ta, như đang dỗ một con mèo nhỏ.
Rất lâu sau, khi đã khóc đến mệt lả, ta mới ngồi lại lên giường.
Thấy hắn châm nến, ta vội lấy tay che mặt, chỉ dám lén nhìn hắn qua kẽ ngón tay.
Hắn gầy đi một chút, da dẻ cũng sạm đen hơn đôi chút. Hắn bị ta chọc cười:
“Tường Nhi làm gì thế kia?”
"Thiếp… thiếp khóc sưng cả mắt rồi, xấu lắm…"
Ta kéo khăn gối, tiện tay buộc thành mặt nạ.
Tiêu Viêm bật cười ngả nghiêng, dường như động đến vết thương, hắn vô thức ôm lấy bên sườn trái.
"Hầu gia bị thương sao?"
Ta kéo tay hắn, ép hắn ngồi xuống bên cạnh mình.
Hắn không muốn để ta nhìn thấy, nhưng ta cuối cùng cũng học được cách kiên quyết—
Ta nhanh tay mò lấy đai áo lót trong của hắn, hai tay nắm chặt không buông.
“Tường Nhi, mau buông ra, kéo rách áo bây giờ…”
Vạt áo bị mở ra, lồng ngực rắn chắc lộ ra những bắp cơ nổi gân. Một vòng băng gạc quấn quanh ngực, nơi sườn trái vẫn còn một vệt máu đỏ dài bằng nửa đốt tay.
Nước mắt vừa ngừng lại lại tuôn ra lần nữa, ta kéo đai áo hắn mà khóc òa lên.
Tiêu Viêm sợ ta va đầu vào tủ thấp, một tay đỡ sau gáy ta, tay còn lại giữ lấy cổ tay ta, nhưng cũng không nỡ dùng sức.
Ta vừa khóc vừa mếu máo:
"Nếu Hầu gia chê tay Tường Nhi chỉ biết kéo rách y phục, vậy cứ sai người chặt nó đi là được rồi!"
Hắn vô cùng bất lực, cúi người xuống, chỉ khẽ hôn vào mi tâm ta.
"Chẳng học lời hay, toàn học những câu hồ đồ…"
Ta lau nước mắt, cùng hắn ngồi sát vai bên nhau.
Biết chuyến đi này của hắn là chuyện cơ mật, ta không dám hỏi nhiều, chỉ dám khẽ hỏi hắn có đau không.
"Đau một chút, như bị muỗi đốt thôi." Hắn đùa, tay tháo khăn mặt của ta, tiện thể lau nước mũi và nước mắt cho ta.
"Muỗi đốt mà cũng phải băng bó à!"
Ta vừa khóc xong lại nổi giận, vừa tức vừa ấm ức.
"Lúc đi thì lén lút, đến một phong thư cũng không để lại cho thiếp. Về cũng lén lút như ăn trộm, còn gạt thiếp như trẻ con!"
Ta đẩy hắn một cái, hắn kêu "Ái da" rồi ôm lấy vết thương làm bộ bị đau.
"Tiêu Viêm! Thiếp đánh là đánh vào vai, có đụng vào xương sườn đâu!"
"Mười ngón liền tim mà."
Hắn kéo ta vào lòng, đem hết thảy đau đớn và nguy hiểm cất nhẹ đi như không.
Ta cẩn thận tránh vết thương của hắn, từ dưới áo lót ôm lấy tấm lưng rộng lớn ấy.
Ta dụi vào vai hắn, như một con mèo nhỏ vừa khóc đến mệt lả, nghe hắn nói:
"Ta chỉ muốn về cùng nàng đón Trung Thu."