73. Chương 73: Cuộc Đối Đầu Kịch Liệt

Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ

Chương 73: Cuộc Đối Đầu Kịch Liệt

Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tra Ba Lạp dẫn tàn quân vừa chống đỡ những trận mưa đạn, vừa không ngừng rút lui. Than ôi, cửa khẩu đã bị Ba Ngưu Tắc chặn đứng, khiến họ hoàn toàn không thể tiến sâu thêm.
“Nhị hãn, thế công của địch rất mạnh, biết bao huynh đệ đã hy sinh!”
Từng người từng người bên cạnh Tra Ba Lạp ngã xuống, lòng phẫn nộ bốc lên nhưng không thể làm gì, anh thở dài: “Là ta hại chết họ, dù Tra Ba Lạp có chết cũng không thể để tộc Cây Mun bắt làm tù binh!”
“Nhị hãn, không cần làm vậy!” Thân binh bên cạnh ngăn cản Tra Ba Lạp nâng loan đao định tự vẫn, nghẹn ngào nói: “Nhị Hãn, Đại Hãn sẽ không bỏ mặc chúng ta! Nhất định sẽ đến cứu viện!”
Đúng lúc ấy, có người hét lớn: “Nhị Hãn đừng hoảng sợ, Đại Hãn tới rồi!”
Ánh mắt Tra Ba Lạp bừng sáng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa khẩu, lập tức mở một đường máu xuyên qua phòng tuyến của tộc Cây Mun. Tra Cứng Lạp dẫn quân tiến đến, anh giương đại đao gầm lên: “Các huynh đệ, giết!”
Diệp Phong ở giữa quân địch tả xung hữu đột, tiến sát cửa khẩu, chém ngang người Ba Ngưu Tắc, hỏi: “Thế nào?”
Ba Ngưu Tắc lau mồ hôi trán, nói: “Theo lệnh của cô, ta đã dụ được Tra Cứng Lạp vào cửa khẩu!”
“Tốt! Ngươi mau dẫn một ngàn người chặn lại cửa khẩu, đem theo nhiều cung nỏ. Khi ta ra hiệu, hãy thả hắn trở lại. Nhớ kỹ, nhất định không được để Tra Cứng Lạp chết! Phải để hắn rời đi!”
Ba Ngưu Tắc ngạc nhiên: “Vì sao? Ta phải giết hắn?”
“Nếu ngươi không nghe lời ta, tộc Cây Mun sẽ bị diệt!”
Lời của Diệp Phong khiến Ba Ngưu Tắc chấn động. Dù không hiểu vì sao, nhưng toàn bộ trận chiến đều theo lệnh cô, nên anh gật đầu: “Yên tâm đi, ta tha cho tên hỗn xược kia là được!”
Diệp Phong mỉm cười, nhìn về phía quân địch. Tra Ba Lạp đã lấy lại tinh thần, thanh đại đao uy vũ sinh phong, khóe miệng cô hơi giương lên, nảy ra ý hay, tay cầm Tuyệt Sát chạy tới chỗ Tra Ba Lạp.
“Tra Ba Lạp, mùi vị bị thiêu đốt thế nào?”
Cừu nhân gặp mặt hết sức căm hận, hai mắt Tra Ba Lạp trợn lên, hét lớn hướng về phía Diệp Phong. Đường đao của hắn tuy đơn giản, nhưng trải qua vô số lần chém giết mà lợi hại vô cùng, mỗi chiêu đều nhắm vào điểm yếu của địch, hơn nữa thể lực hắn vốn hơn người, càng thêm hung hãn.
“Chỉ bằng công phu mèo quào của ngươi, thật sự hoang tưởng!” Diệp Phong lùi về sau, miệng cũng không ngừng nói mấy câu, khiến Tra Ba Lạp tức giận òa khóc, gắt gao đuổi theo không chịu buông tha.
Hai người vừa đánh vừa lùi, càng ngày càng xa Tra Cứng Lạp. Diệp Phong cười lạnh, gia tăng thế tấn công. Tra Ba Lạp bị Tuyệt Sát chém trúng tay, máu tươi chảy xuống. Đúng lúc thần sắc hắn biến đổi, Diệp Phong phi thân tới, điểm huyệt khiến hắn không thể động đậy, lập tức giao cho binh lính tộc Cây Mun, phân phó: “Trói hắn lại, giao cho Toa Y Na!”
“Nhưng Toa Y Na không ở đây!”
“Gì?” Diệp Phong kinh ngạc, quay đầu nhìn một vòng, hồng ảnh đã biến mất: “Nàng đi đâu?”
Một người run rẩy chỉ về phía tiền phương: “Nàng nói nàng không phải kẻ trói buộc, nên đi… Đi giết Tra Cứng Lạp!”
Lại có người khác, trên chiến trường vẫn để ý lo lắng, mau mau nói với người kia: “Xem chừng hắn, đừng để hắn chết!”
Lúc này Toa Y Na đang tiến về phía Tra Cứng Lạp. Thứ nhất, cô muốn chứng tỏ bản thân không phải gánh nặng; thứ hai, đúng như lời Diệp Phong từng nói, không thể đem hạnh phúc của mình giao vào tay kẻ xa lạ, thật sự không cam lòng, nên phải tự tay giết chết Tra Cứng Lạp, thay mẹ báo thù! Mắt thấy Toa Y Na cứ tiến vào lòng địch không chút do dự, Diệp Phong âm thầm sốt ruột. Nếu Tra Cứng Lạp bắt sống Toa Y Na, thì mọi nỗ lực hôm nay xem như uổng phí, biết bao sinh mạng chết vô ích.
Lập tức vận nội lực hướng về phía Tra Cứng Lạp hô: “Tra Cứng Lạp, ta đã bắt sống Tra Ba Lạp. Nếu ngươi không lui binh, ta sẽ khiến hắn thi cốt vô tồn!” Dưới chân không dám dừng lại, cô chạy tới chỗ Toa Y Na.
Tra Cứng Lạp kinh ngạc, quả nhiên nhìn thấy đệ đệ bị trói trên cột, không thể động đậy. Trong lòng tức giận nhưng không thể làm gì, nói: “Hảo, ta sẽ triệt binh. Nhưng ngươi phải bảo đảm Tra Ba Lạp bình yên vô sự. Nếu không, chắc chắn sẽ máu rửa tộc Cây Mun!”
Lại quay đầu nói với thân binh bên cạnh: “Lấy tên tới!”
“Hảo! Một lời đã định! Ba Ngưu Tắc, triệt binh!”
Nghe hai người đối thoại, lòng Toa Y Na sốt ruột. Lúc này cô cách Tra Cứng Lạp không xa, sao cam tâm bỏ qua, mau huy động loan đao thúc giục Hỏa Ảnh tiến tới.
Tra Cứng Lạp nhìn thân ảnh hồng mạt, cười lạnh: “Muốn kết minh với Ngạch Căn tộc, cùng nhau đối phó với ta, thật sự nghĩ quá đẹp! Hôm nay ta cho ngươi đi gặp mẹ ngươi!”
Nói xong lập tức giương cung, đầu mũi tên ẩn ẩn phiếm thanh quang, nhắm ngay hậu tâm cô. Lúc này Toa Y Na đang đánh nhau với tộc nhân Ha Xích tộc mở đường đến chỗ Tra Cứng Lạp, căn bản không ý thức được nguy hiểm đang đến gần. Nhưng Diệp Phong không lúc nào không để ý động tác Tra Cứng Lạp. Giờ phút này cô đã biết suy nghĩ trong lòng hắn, gầm lên: “Toa Y Na cẩn thận!”
Điểm mũi chân, đập lên đầu người, hướng về phía Toa Y Na. Tra Cứng Lạp là đệ nhất dũng sĩ, tài bắn cung của hắn là thượng đẳng, thể lực còn hơn đệ đệ ba phần, lực bắn không thể xem thường. Đã vậy hắn cách Toa Y Na không xa, chờ cô phản ứng lại, thì không thể nào tránh kịp. Cô chỉ đành nhắm mắt lại, thù của mẹ chưa báo đã phải táng thân trong tay cừu nhân.
Nhưng đau đớn không truyền đến, chỉ nghe một tiếng rên lên, là Diệp Phong!
Thì ra Diệp Phong phi thân rơi xuống lưng Hỏa Ảnh chắn trước người Toa Y Na, tay phải vung lên cản lực mũi tên. Mũi tên hơi đổi hướng nhưng đột nhiên vai trái truyền đến đau đớn, một mũi tên khác ghim thẳng vào. Khoảnh khắc đó khóe miệng cô hiện lên cười khổ…
Toa Y Na cũng thét lên: “Diệp Phong!” Không biết thương thế cô như thế nào, chỉ thấy trên người cô đều là máu, trong lòng vừa đau vừa hối hận, giục Hỏa Ảnh đổi hướng quay về đại quân tộc Cây Mun.
Tra Cứng Lạp hả hê. Thì ra sở trường của hắn là tên pháp. Tên thứ nhất dời đi lực chú ý của địch nhân, nhưng tên thứ hai mới là mục đích thật sự. Bình thường tránh được tên đầu tiên, người sẽ thả lỏng phòng bị, nhưng không thể nào tránh được mũi tên sau. Chưa bao giờ hắn thất bại.
Đau đớn mãnh liệt khiến Diệp Phong muốn ngất đi. Dán vào tai Toa Y Na, cô suy yếu nói: “Toa Y Na, không thể… Không thể tiếp tục đánh. Lợi dụng… Lợi dụng Tra Ba Lạp ép hắn triệt binh… Phân phó Ba Ngưu Tắc, y kế… Y kế hành sự.” Dứt lời thì ngất đi.
“Diệp Phong! Diệp Phong!”
Diệp Phong bị thương hôn mê bất tỉnh. Toa Y Na cũng không còn tâm tư tái chiến, ra lệnh thu binh. Lần này Tra Cứng Lạp tổn thất trầm trọng, lại có người trong tay bọn họ, tất nhiên không dám ham chiến.
Tra Ba Lạp chỉ chờ được cứu giúp, lập tức dẫn theo tàn quân chật vật xuất cửa khẩu, chạy về Ha Xích tộc. Ba Ngưu Tắc dựa theo Diệp Phong phân phó, đuổi theo hơn ba trăm dặm, đem Tra Cứng Lạp hoàn toàn trục xuất khỏi cảnh nội tộc Cây Mun.
Chờ Toa Y Na dẫn theo Diệp Phong quay về đại trướng thì sắc trời đã dần sáng. Một ngày một đêm chưa từng nghỉ ngơi, khiến cô mệt mỏi bất kham. Nhưng không dám dừng lại, nhẹ nhàng đặt nàng nằm úp trên tháp, tránh đụng tới miệng vết thương, vội nói với Cát Nhã: “Mau đi thỉnh vu y, chuẩn bị nước ấm!” Xoay người nói với Trác Lực Đồ tới hỏi thăm: “Cha, mọi người ra ngoài đi, ta phải giúp nàng rút tên.”
Dù sao Diệp Phong cũng là nữ tử, đám người Trác Lực Đồ tự biết lưu lại không ổn, nên vỗ vỗ bả vai cô, rời khỏi đại trướng.
Tên xuyên vào vai trái cô, mũi tên lộ ra ba tấc có thừa, máu thấm ướt một bên quần áo. Sắc mặt cô xanh trắng, khớp hàm nhắm chặt, không có chút tri giác.
Toa Y Na cầm khăn lau mặt không biết mồ hôi hay nước mắt, sau đó dùng chủy thủ nhẹ nhàng cắt áo xung quanh mũi tên ra, nghẹn ngào nói: “Diệp Phong, ngươi cố gắng cho ta, không được chết! Nếu ngươi chết, ta sẽ không kết minh với Ngạch Căn tộc! Hơn nữa ta còn đem ngươi uy cho lang sói!”
Đợi lớp áo cuối cùng được rút đi, lộ ra tấm lưng gầy yếu. Cô sững sờ tại chỗ. Cô thấy t*m l*ng tr*ng n*n của Diệp Phong chi chít sẹo, lớn, nhỏ, sâu, cạn đều có, vết này đè lên vết kia, nhất là vết sẹo bên vai phải kéo xuống tới thắt lưng, giống hệt con rết, hết sức dữ tợn, hơn nữa còn đang chảy máu tươi, thoạt nhìn càng thêm ghê người.
“A!” Cát Nhã dẫn theo vu y tiến vào, thấy một màn như vậy, nhất thời thét lên kinh hãi, cũng làm Toa Y Na thất tĩnh từ trong khiếp sợ.
Toa Y Na tiếp nhận khăn mặt, thấm nước ấm, nhẹ nhàng lau máu trên người cô, vu y bắt mạch cho Diệp Phong, lại nhìn nhìn mũi tên, biến sắc: “Tên có độc!”
Toa Y Na chấn động: “Độc gì?”
“Lang độc thảo!”
Mặt cô trắng bệch. Lang độc thảo là chất độc mãnh liệt nhất thảo nguyên, người trúng độc, miệng vết thương sẽ dần dần thối rửa, cuối cùng phải bỏ mình, căn bản không có giải dược.
Nhìn miệng vết thương không ngừng chảy máu, cô ngồi phịch xuống tháp. Nếu không phải cô không biết tự lượng sức mình, Diệp Phong sẽ không thế này. Cô chính là gánh nặng, là phiền hà.
Cát Nhã lay lay cô, nhẹ giọng nói: “Toa Y Na, Toa Y Na, ngươi không sao chứ?”
Vu y lại nhìn miệng vết thương của Diệp Phong, vuốt vuốt râu dài, bất khả tư nghị nói: “Người này trúng độc một thời gian, nhưng độc tính không lan tràn, thật sự là kỳ tích.”
Cô mau mau giữ chặt vu y: “Nói như vậy, nàng có thể cứu?”
“Vấn đề quan trọng hiện tại là lấy tên ra. Nếu không cho dù độc tính không phát tác thì nàng cũng mất máu mà chết. Cát Nhã, ngươi tới mở miệng nàng, đen căn mộc chặn cho nàng. Toa Y Na tiểu thư, khi ta rút tên, ngươi lập tức đổ dược vào miệng vết thương ngay. Dược này sẽ giúp nàng cầm máu, trì hoãn thời gian phát độc.”
Vu y nắm cây đuôi tiễn, nhìn cô liếc mắt một cái. Cô lau mồ hôi lạnh trên trán, gật gật đầu. Vu y hét lớn một tiếng, đột nhiên dùng sức, rút tên ra khỏi người Diệp Phong. Máu chảy đầm đìa, thậm chí còn thấy được một ít thịt dính trên đầu mũi tên. Diệp Phong vẫn hôn mê nhưng đau đớn mãnh liệt khiến cô phải rên một tiếng, mồ hôi lạnh chảy ròng, căn mộc trong miệng gần như bị cắn gãy, giằng co vài giây lại lâm vào hôn mê lần nữa, không còn động tĩnh. Cô mau mau rắc thuốc bột vào, tiếc rằng máu chảy quá nhanh, thuốc bột cũng theo đó trôi đi, phải đổ rất nhiều mới miễn cưỡng chặn lại. Qua hồi lâu miệng vết thương cũng được băng bó xong.
Cát Nhã tiễn bước vu y, cầm phương thuốc đi ngao dược. Đại nội trướng chỉ còn hai người. Cô đem ngoại bào nhẹ nhàng phủ lên người cô, che khuất những vết sẹo, tựa hồ làm vậy trong lòng cô mới thoải mái chút ít. Nhìn khuôn mặt tuấn tú tái nhợt, nước mắt lại chảy xuống, tâm như bị ai nhéo đau. Rốt cuộc cô là người như thế nào? Đã trải qua những chuyện gì? Tại sao trên người có nhiều vết sẹo như vậy? Biết rõ nguy hiểm vẫn thay mình đỡ tên? Một loại cảm xúc chưa từng có lan tràn trong lòng, cảm giác được người quý trọng, khiến tâm trí rung động.
Thời điểm Diệp Phong tỉnh lại là một ngày sau. Cô khát tới mức gần như không thể phát ra âm thanh gì, vừa định nhúc nhích thì vai trái truyền đến đau đớn, không thể không nằm úp lần nữa. Hơi nghiêng đầu liền thấy Toa Y Na nằm ghé bên giường, ngủ say, khóe mắt vẫn còn vương lệ, mũi nhỏ theo hô hấp mà phập phồng cao thấp, môi hơi hé mở, thần sắc có chút mệt mỏi.
Diệp Phong nhấp môi khô khốc, thật sự quá khát rồi, giật giật thân thể lần nữa. Cũng may ngoài trừ vai trái thì những chỗ khác không có vấn đề gì. Cô dùng khửu tay chống người ngồi dậy, hai chân vừa động thì Toa Y Na ở bên cạnh bừng tỉnh.
Toa Y Na nhu nhu hai mắt nhèm nhèm, nhìn thấy Diệp Phong tỉnh, vừa mừng vừa sợ: “Ngươi tỉnh?”
Diệp Phong lại nằm sấp xuống, nhìn hai mắt Toa Y Na tràn ngập tơ máu, có lỗi cười cười: “Ngượng ngùng, đánh thức ngươi.”
Toa Y Na ngẩn ra, sau đó không ngừng đánh lên người Diệp Phong: “Sao ngươi lại ngốc như thế? Vì cái gì thay ta chắn tên? Nếu ngươi chết, ta phải làm sao bây giờ?”
Nhìn Toa Y Na một bên đánh một bên khóc nháo, Diệp Phong cười khổ. Cái gì là ta chết ngươi phải làm sao? Chỉ cần ngươi đồng ý kết minh, ta có thể hoàn thành sứ mệnh của mình, chết thì có gì đáng sợ? Gian nan nuốt nước miếng, khàn khàn nói: “Có thể cho ta chút nước hay không?”
Lúc này Toa Y Na mới ý thức mình vừa làm gì, mặt đỏ lên, hừ nhẹ một tiếng, rót cho cô chén nước. Diệp Phong vừa định đưa tay nhận lấy, thì Toa Y Na ngăn cản, nói: “Ta uy ngươi!”
Diệp Phong lắc lắc đầu nói: “Không cần, ta tự uống được!”
Nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Toa Y Na, Diệp Phong không tự giác rút tay lại, ngoan ngoãn mở miệng ra. Toa Y Na thấy thế mới hài lòng nở nụ cười.
Trong lòng Diệp Phong âm thầm bồn chồn. Không biết cô bị cái gì kích thích, thế nào tự nhiên lại tốt với mình như thế? Tự tay uy mình uống nước? Không phải chỉ thay cô cản tên thôi sao? Đột nhiên nhớ lại mấy câu nói kia, trong lòng thầm than, không phải cô hiểu lầm gì chứ? Anh hùng cứu mỹ nhân, sau đó mỹ nhân thấy thân báo đáp?
“Phốc! Khụ khụ khụ…”
“Làm sao vậy? Có phải ta uy ngươi quá nhanh không?” Toa Y Na vỗ vỗ lưng thay cô, sốt ruột nói.
Diệp Phong mau mau lắc đầu, nhanh tay đoạt lấy chén trong tay Toa Y Na, một hơi uống sạch sẽ, sau đó đưa lại cô: “Uống xong rồi.”
Toa Y Na nhận lấy chén, thở phì phì nói: “Như thế nào? Chê ta uy không tốt?”
Diệp Phong không muốn tiếp tục dây dưa vấn đề này, mệt mỏi nhắm hai mắt lại, trầm giọng nói: “Thương vong thế nào?”
Toa Y Na nhẹ nhàng thở dài: “Tộc Cây Mun chết hơn một ngàn dũng sĩ.”
“Còn Ha Xích tộc?”
“Chết hơn ba ngàn! Lần này Tra Cứng Lạp tổn thất nặng nề, xem ra hắn không còn kiêu ngạo nữa!”
Trong lòng Diệp Phong chấn động: “Ba ngàn? Chỉ sợ ở đáy cốc tư thương phải hai ngàn người?”
“Ân!” Hai mắt Toa Y Na lộ hưng phấn: “Diệp Phong, sao ngươi lại nghĩ đến việc dùng hỏa công?”
Diệp Phong không trả lời, một tiếng thở dài: “Hy vọng hơn bốn ngàn sinh mệnh có thể đổi lấy hòa bình!”
Nhất thời Toa Y Na không biết nên phản ứng như thế nào, nghi hoặc nói: “Đánh thắng trận mà ngươi không cao hứng sao?”
Nhớ lại đêm đó, dường như vẫn còn ngửi được mùi thịt bị thiêu đốt, cô nhíu mày: “Thắng thảm thiết, bại bi tráng, có gì đáng để cao hứng? Hơn bốn ngàn sinh mệnh cứ vậy không còn, tất cả đều chết trên tay ta, ngươi nghĩ ta vui vẻ được sao?”
Thấy cô tràn đầy phẫn hận cùng tự trách, Toa Y Na nhẹ nhàng cầm tay cô: “Thì ra ngươi không thích chiến tranh như vậy.”
Không muốn nói gì thêm, cô rút tay lại: “Ha Tu U La có tới không?”
“Đã đến, nhưng ngươi chưa có tỉnh, ta để hắn chờ bên ngoài.”
“Kêu hắn vào gặp ta.”
“Nhưng thương thế của ngươi…”
“Thương thế không gì đáng ngại, có một số việc không thể chậm trễ.”
Thấy cô vẫn kiên trì, Toa Y Na rất bất đắc dĩ, đành ra ngoài gọi Ha Tu U La.
“Tiểu Phong tỷ! Ngươi thế nào? Ta đã nói tộc Cây Mun sẽ gây bất lợi cho ngươi, không ngờ lại trở thành thế này! Sớm biết ta không đi!”
Cô cười ha ha, vỗ ót hắn: “Ta vẫn chưa chết đâu, ngươi bày vẻ mặt này làm gì? Đúng rồi, chuyện ta căn dặn thế nào?”
Ha Tu U La lấy ra mảnh da dê: “Đây là tộc trưởng đưa cho ngươi, hắn nói này nọ rất nhanh sẽ được đưa tới!”
Cô đọc thư tín, sắc mặt lộ rõ vui mừng: “Hảo! Việc này không nên tiếp tục trì hoãn, ngươi lập tức cho Tiểu Bạch truyền tin, để Phong Thúc phái người khởi hành!” Suy tư chốc lát: “Không cần đề cập đến chuyện ta bị thương, đừng làm phu nhân lo lắng. Đi đi!”
“Ân! Tiểu Phong tỷ hảo hảo dưỡng thương.”
Chờ Ha Tu U La rời khỏi đại trướng, cô muốn đứng dậy, Toa Y Na vội hỏi: “Miệng vết thương vẫn chưa khép lại, đừng lộn xộn.”
Cô cười ha ha: “Chút thương thế này, có gì đáng ngại!”
Toa Y Na chấn động, lại nghĩ tới những vết thương lớn nhỏ trên người cô, trong lòng đau đớn, sâu kín nói: “Tại sao ngươi chắn tên thay ta?”
Cô nhìn thần tình Toa Y Na phức tạp, thoải mái nói: “Nếu ngươi bị thương, chẳng phải việc kết minh trở thành bọt nước sao? Sứ mệnh của ta không thể nào hoàn thành được, cho nên ta buộc phải làm thế!”
Trong lòng Toa Y Na dâng lên chút mất mát, không cam lòng nói: “Thật sự vì việc kết minh? Không còn nguyên nhân gì khác?”
Cô gian nan ngồi dậy, thật đúng rất là đau: “Có!”
“Là cái gì?”
Nhìn hai tròng mắt mang theo mong chờ, cô thở dài, nói: “Bởi vì ngươi tin ta! Chắc chắn ngươi phải đem tộc Cây Mun đánh cược, sao ta không tận sức đây? Huống chi Diệp Phong được người nhờ cậy, tất nhiên không để ngươi gặp chuyện bất trắc.”
Vai trái cô bị thương, nên toàn bộ cánh tay bên trái không thể nhúc nhích, mặc quần áo có chút khó khăn. Toa Y Na cầm ngoại bào, cẩn thận giúp cô mặc quần áo. Hai người chưa bao giờ tiếp xúc thân mật như thế. Cô hơi nhắm mắt lại, tùy ý để cô hoạt động trên người mình. Một mùi thơm ngát truyền vào mũi, khiến cô có chút hoảng hốt. Thời gian giống như quay về quá khứ, cũng từng có người giúp mình làm những việc thế này? Lúc nào cũng ôn nhu gọi tên mình, đã bao lâu không ai giúp cô mặc quần áo? Ba năm? Đã hơn một ngàn ngày đêm. Hiện tại có người chăm sóc, ngược lại có chút không quen, quản nhiên thói quen là thứ gì đó rất đáng sợ.
Toa Y Na nhẹ nhàng giúp cô mặc áo khoác, đeo ngọc đái, không quên giúp cô treo ngọc bội bên hông. Đột nhiên rất muốn dựa vào lòng cô, giống như lần đó, vậy mà có thể ngủ rất an tâm.
Nghĩ vậy mặt không khỏi đỏ lên, nhìn cô nhắm hai mắt, thế này mới an tâm. Nhẹ giọng nói: “Miệng vết thương có độc, chỉ sợ qua thêm một khoảng thời gian nữa mới khỏi hẳn, hơn nữa chắc chắn sẽ để lại sẹo.”
Sẹo? Cô thầm nghĩ. Trên người mình còn ít sao? Nên tự giễu cười cười: “Không sao, đã quen!”
Lời nói thản nhiên như thế, cộng thêm cả người đều là sẹo, không hiểu sao lòng Toa Y Na dâng lên lửa giận: “Thói quen? Diệp Phong, có thể những vết thương trên người ngươi là vì nữ tử mới có hay không?”
Nhìn cô tức giận mà mặt ửng đỏ, thanh âm cô vẫn lạnh lùng, từng chữ nói rõ: “Có một số việc, không phải chuyện ngươi nên biết!”