Giáo Sư Gián Điệp - Sayren
Chương 27: Người sói (2)
Giáo Sư Gián Điệp - Sayren thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau đó, Rudger tiếp tục tuần tra, bắt giữ và xử phạt gần hai mươi học sinh.
Tại sao những đứa nhóc này cứ thích lảng vảng vào ban đêm vậy?
Chúng là học sinh năm nhất còn non nớt, nhưng khi thấy cả học sinh năm hai cũng tham gia thì Rudger càng thêm đau đầu. Điều này cho thấy, mọi người đều đang rất quan tâm đến vụ người sói.
Mặt trời đã lặn, bóng tối bao trùm. Dù có cảnh vệ và các giáo sư tuần tra nhưng vẫn có khá nhiều học sinh lén lút lảng vảng bên ngoài. Học sinh có thể sử dụng phép thuật, vì vậy người bình thường sẽ khó lòng phát hiện ra chúng nếu chúng dùng ma pháp ẩn thân.
Điều đó hẳn đã càng kích thích tinh thần phiêu lưu của các học sinh. Thành thật mà nói, Rudger định bỏ qua chuyện này. Nhưng mỗi lần hắn đi ngang qua nơi nào đó thì lại có một hoặc hai người cố tình gây sự chú ý một cách lộ liễu.
'.......'
Hầu hết các học sinh đều ôm tham vọng bắt được người sói. Bất cứ ai giết hoặc bắt được người sói đều sẽ được khen thưởng.
Ngoài việc muốn trở thành anh hùng, nếu bắt được người sói, Leathervelk sẽ trả tiền và vinh danh người đó, chẳng ai muốn từ chối một cơ hội như vậy.
Đối với những học sinh bình thường không mấy dư dả, tiền thưởng nhận được khi đánh bại người sói hẳn rất hấp dẫn.
Với những học sinh thường dân, Theon có học bổng hỗ trợ, nhưng điều đó không có nghĩa là học sinh sẽ hoàn toàn không cần dùng đến tiền. Có rất nhiều thứ khác cần tiền.
Nếu chúng trở thành anh hùng và được một số người giàu chú ý, chúng có thể sẽ nhận được tài trợ. Một số nam sinh có vẻ như muốn làm điều này vì muốn thu hút sự chú ý của các nữ sinh.
'Có vẻ tất cả học sinh đều đã trở lại ký túc xá, cũng đến lúc đi tìm người sói thôi.'
Rudger đã tốn quá nhiều thời gian. Bên cạnh đó, hắn cũng nhận ra rằng tình hình hiện tại nghiêm trọng hơn hắn tưởng. Hắn không nghĩ rằng sẽ có nhiều học sinh lảng vảng bên ngoài đến thế.
Các giáo sư khác sẽ cảm thấy có gì đó bất thường. Nếu ai đó khác tìm thấy người sói trước và phát hiện ra rằng chúng được tạo ra trong phòng thí nghiệm, thì tình hình sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Rudger chậm rãi đi đến nhà máy xử lý nước thải, con đường có khả năng nhất để người sói lẻn vào học viện.
Theon là một khu vực rộng lớn, mỗi ngày tiêu thụ một lượng nước khổng lồ. Vì vậy, họ đã xây dựng một cơ sở xử lý nước thải khổng lồ ở ngoại ô khuôn viên trường, nơi này sẽ hút lượng nước lớn từ sông Ramsey và đồng thời thải lượng nước tương tự qua các đường ống khổng lồ dưới lòng đất.
Từ kích thước của người sói mà Rudger gặp lúc trước, khả năng cao là nó đã chui vào đường ống chính dưới lòng đất.
'May thật, có vẻ như không có ai kiểm tra khu vực này.'
Hầu hết các giáo sư đều chỉ tuần tra và cảnh báo các học sinh trở lại ký túc xá khi đến giờ giới nghiêm. Không ai giống Rudger sẽ truy tìm dấu vết ma sói vì đó không phải là cách làm của pháp sư, mà là của thợ săn.
Sau khi lang thang quanh nhà máy xử lý nước thải tối om, Rudger cuối cùng cũng tìm thấy một vài dấu vết.
'Có dấu chân!'
Những dấu chân hằn rõ trên nền đất gần bụi cây trông có vẻ như đã có thứ gì đó đi qua từ vài ngày trước. Khi hắn đến gần và dùng tay kiểm tra bùn đất tại những dấu chân này, dấu vết càng trở nên rõ ràng hơn.
'Một dấu chân nhỏ hơn con hắn đã đánh bại. Một dấu chân lớn hơn.'
Hai dấu chân. Có vẻ như đám người sói bị truy đuổi từ Leathervelk đã chạy đến tận đây.
Rudger di chuyển chậm rãi và lần theo dấu vết những bước chân. Hai bước chân lúc đầu cùng hướng, sau đó tách ra hai bên, dấu nhỏ rẽ phải, dấu lớn rẽ trái.
Hắn không mong đợi chúng sẽ tách ra ở đây. Sói là loài động vật bầy đàn nên người sói cũng thừa hưởng xu hướng đó. Thông thường, chúng nên ở cùng nhau mới phải.
Rudger đang phân vân xem nên đuổi theo dấu chân nào.
* * *
'Đã muộn như vậy rồi sao?'
Rene vội vã băng qua khu đất chính với cuốn sách ma thuật trên tay. Cô bé vừa ngủ quên trong thư viện khi đang học.
'Mình đúng là ngốc! Sao lại ngủ quên ở đó được?'
Những ngày qua, Rene đã phải giảm thời gian ngủ để vùi đầu vào bài vở. Các giáo sư đã thông báo học sinh phải trở về ký túc xá sau giờ học. Nếu bị các giáo sư bắt gặp, cô bé chắc chắn sẽ bị phạt.
Rene đang sống nhờ trợ cấp tiền học bổng. Nếu bị trừ điểm, tiền học bổng sẽ bị cắt giảm. Trong một số trường hợp, đơn xin học bổng còn có thể bị từ chối nếu học sinh bị trừ quá nhiều điểm.
Rene thầm hy vọng rằng bản thân sẽ không bị phạt nặng vì sự cố này, việc bị phạt là một gánh nặng lớn đối với cô bé.
'Sao không có ai đánh thức mình dậy chứ?'
Khi nghĩ về điều đó, Rene thở dài.
Vốn dĩ, việc kết bạn và làm quen là điều cơ bản của các học sinh trong học viện, nhưng trên thực tế, ngay từ đầu học kỳ, cô bé đã có mâu thuẫn với một quý tộc.
Vì cuộc xung đột đó, Rene đã trở thành mục tiêu của các học sinh quý tộc nên những học sinh thường dân khác đều xa lánh cô bé.
'Người thủ thư cũng vắng mặt. Người đó thậm chí còn không gọi mình dậy.'
Có lẽ người thủ thư cũng đứng về phía quý tộc. Rene cắn môi, cảm thấy bất lực về hoàn cảnh hiện tại của mình.
──Cạch.
"Người nào ở đó?"
Rene vô thức dừng bước và nấp vào một chỗ.
"Ra ngoài, nếu không tôi sẽ gọi giáo sư."
Những tin đồn về một người sói đang lan truyền gần đây đã được Rene nghe rõ và cô bé không nghĩ đó chỉ là tin đồn đơn thuần vì đã có học sinh bị thương. Nghĩ đến việc tiếng động ban nãy là của ma sói, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Rene lùi lại từng bước run rẩy. Đúng lúc đó, tiếng sột soạt trong bóng tối nhanh chóng tiến về phía cô bé và có thứ gì đó chui ra khỏi bụi cây.
Rene nhắm mắt lại và hét lên.
"Ta không có vị gì cả! Nếu ăn ta, ngươi sẽ chỉ bị đau bụng thôi."
Nhưng chẳng có tiếng sói gầm nào. Cũng không có đau đớn như cô bé tưởng tượng.
Rene mở mắt ra và điều đầu tiên cô nhìn thấy dưới ánh đèn đường là một mái tóc vàng óng.
Người phía trước lấm lem lá cây nhưng khí chất thanh cao của nàng không hề phai nhạt. Nàng chống nạnh nhìn Rene với ánh mắt tò mò. Nữ sinh này lớn hơn Rene một tuổi và là công chúa của đất nước này.
"Em cũng quá thô lỗ rồi."
"Hả?"
Rene ngay lập tức nhận ra thân phận của người đứng trước mặt mình.
"Công chúa?"
Là Tam công chúa Erendir của Exilion.
Nhưng khi Rene định cúi đầu hành lễ, Erendir đã ngăn lại.
"Không sao đâu."
"Nhưng......"
"Lỗi là ở ta vì đã khiến em sợ. Ở Theon, mọi người đều bình đẳng. Em không cần hành lễ."
Trước những lời của Erendir, Rene do dự mở miệng.
"S-sao công chúa lại ở đây......?"
"Đừng gọi là công chúa. Em là năm nhất đúng không? Em có thể gọi ta là Erendir."
"Erendir?"
"Ta thấy thoải mái hơn khi được gọi như vậy. Ta không có ý định tùy tiện dùng địa vị của mình ở Theon. Tên em là Rene, phải không?"
"Dạ?"
"Chúng ta đều học lớp bùa chú. Trí nhớ của ta tốt lắm đấy."
"À vâng."
"Dù sao thì ở trên lớp em cũng khá nổi bật. Không khó để nhớ tên em."
Nàng đang nói về màu tóc sao?
"Vậy tại sao em lại lảng vảng ở đây vào đêm khuya thế này? Giáo sư không phải đã cảnh báo mọi người rồi sao?"
"À, thực ra là......"
Rene đành giải thích mọi chuyện. Erendir mở to mắt kinh ngạc sau khi nghe lý do.
"Cái gì? Không ai đánh thức em dậy sao?"
"Là lỗi của em vì đã ngủ quên."
"Không! Tại sao người đó lại có thể làm việc tắc trách đến vậy? Ta sẽ nói chuyện với thủ thư......"
"Thôi được rồi. Nhưng tại sao học tỷ lại ở đây vào giờ này?"
Rene vội vàng thay đổi chủ đề.
"À. Hiện ta đang tìm và đưa những học sinh vẫn còn lảng vảng bên ngoài về ký túc xá."
"Ừm......Không phải chị cũng là học sinh sao?"
"Không cần lo lắng, ta đã được cho phép ra ngoài."
"Vâng."
"Dù sao thì chúng ta cần quay trở lại ký túc xá của em. Nếu em cứ đi thế này sẽ gặp giáo sư đấy, nên quay lại bằng đường này kẻo bị phát hiện."
"À vâng. Cảm ơn chị!"
Lúc Rene gật đầu và chuẩn bị đi theo Erendir.
Sột soạt.
Rene và Erendir nghe thấy một âm thanh lạ.
"......Rene. Lùi lại."
Erendir nhìn chằm chằm vào bóng tối và rút cây quyền trượng của mình ra. Hai con mắt đỏ hoe xuất hiện trong bóng tối và từ từ tiến lại gần hai người.
Một người sói xuất hiện dưới ánh đèn đường.
"......Người sói là có thật."
"Tin đồn không phải là giả?"
Người sói trước mặt thoạt nhìn không hề yếu ớt. Sát ý rõ ràng hiện lên trong mắt nó. Cả Rene và Erendir đều không thể hiện ra nhưng cả hai lúc này đều đã vô cùng sợ hãi.
"──Tránh ra."
Ngay lúc đó, một ngọn lửa lớn bùng lên giữa không trung. Ngọn lửa với nhiệt độ cao nhanh chóng nhấn chìm người sói, thiêu rụi nó.
Gràoooooooo!!!!
Người sói hét lên và lăn lộn trên sàn. Nó chưa chết vì khả năng kháng lửa của loài vật này, nhưng da thịt nó lúc này đã bị đốt cháy, dần tan chảy.
Mắt Rene và Erendir đồng loạt hướng về nơi phép thuật vừa bay tới. Có một người đàn ông đứng đó.
"Giáo sư Rudger?!"
Ánh mắt lạnh như băng của Rudger chuyển từ người sói sang Rene và Erendir, rồi chậm rãi mở miệng.
"Rene và Erendir."
"Vâng!"
Cả hai đều mừng rỡ vì Rudger đã có mặt kịp thời và giải cứu họ khỏi ma sói vừa nãy.
"Cả hai trò bị trừ năm điểm."