Giáo Sư Gián Điệp - Sayren
Chương 37: Tiết học Nguyên tố (2)
Giáo Sư Gián Điệp - Sayren thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một số học sinh tỏ ra khó hiểu. Việc chỉ khơi gợi sự tò mò mà không giải thích rõ ràng ngay lập tức có thể phản tác dụng.
Rudger chỉ vào một học sinh ngồi ở hàng ghế đầu.
"Học sinh ở hàng ghế đầu kia. Trò là Anthony phải không?"
"Dạ vâng!"
"Trò có thể sử dụng những nguyên tố thuộc tính nào?"
"Dạ dạ... ... Thủy, Băng và Mộc ạ."
"Ba loại ư? Trò tự tin nhất về nguyên tố nào?"
"Băng ạ."
"Trò có thể triệu hồi nó ngay bây giờ không?"
Anthony gật đầu, tập trung sức mạnh tạo một quả cầu ma thuật bên tay phải. Quá trình giải phóng ma pháp cơ bản bắt đầu, các thuộc tính nguyên tố dần tụ lại thành một quả cầu trắng tinh. Nói đúng hơn, nó giống hệt một quả cầu tuyết được nén chặt bằng tay.
"Tạm ổn."
"Dạ, cảm ơn giáo sư."
"Ý ta là nó không có gì nổi bật cả."
"... ... ."
Trước lời nhận xét của Rudger, Anthony lộ rõ vẻ ủ rũ.
"Hãy nhìn kỹ đây."
Rudger giơ tay, một khối ma thuật xuất hiện trong tay phải hắn. Đó là một khối băng có đặc tính tương tự như khối Anthony vừa tạo. Nó rất giống của Anthony, nhưng có gì đó khác biệt.
"Các trò có cảm nhận được không?"
Các học sinh không thể trả lời câu hỏi của Rudger mà chỉ nhìn chằm chằm vào khối băng hắn vừa tạo ra như bị mê hoặc.
Khác với quả cầu tuyết của Anthony, nguyên tố Băng của Rudger lạnh hơn và sắc nét hơn rất nhiều, giống như một chỏm băng ngủ sâu dưới lòng đất ở lục địa phía Bắc. Nguyên tố của Rudger không chỉ trắng và tròn hơn, nó còn được nén mạnh hơn, mang dạng tinh thể tuyết. Những tinh thể băng xanh lam tỏa ra khí lạnh xung quanh, tạo ảo giác như thể cả giảng đường sắp bị bao phủ bởi băng giá.
"Các trò có thể nhận ra sự khác biệt chứ?"
Rudger hủy ma pháp trên tay. Các học sinh vẫn thẫn thờ nhìn chằm chằm vào nơi khối băng vừa tan biến. Mặc dù nguyên tố giống nhau nhưng biểu hiện ma pháp của Rudger và Anthony rất khác.
Phải chăng là do lượng ma pháp nhiều hơn?
Không. Lượng ma pháp thể hiện là như nhau, nhưng hiệu quả thì hoàn toàn khác biệt.
Đó là điều mà Rudger định dạy hôm nay.
"Có gì đó thực sự khác biệt?"
"Cái quái gì thế, giáo sư đã làm thế nào vậy?"
Không khí trong lớp dần trở nên sôi nổi. Không một pháp sư nào lại từ chối một thứ có thể giúp kỹ năng của mình tốt hơn.
"Trong hai tiếng của tiết học hôm nay, các trò sẽ học lý thuyết cơ bản trong ba mươi phút và học cách tăng hiệu quả biểu hiện của các nguyên tố thuộc tính mà ta vừa đề cập trong thời gian còn lại."
Tất cả học sinh đều chăm chú lắng nghe lời Rudger nói, đôi mắt sáng ngời.
"Trước khi đi sâu vào nguyên tắc biểu hiện, ta sẽ nói về cách sắp xếp cơ bản của nguyên tố."
Tất cả học sinh đều lướt mắt qua nội dung tờ rơi.
"Nguyên tố thuộc tính là một chuyên ngành có lịch sử và nguồn gốc sâu xa, xuất hiện ngay sau khi con người giải phóng được sức mạnh ma thuật trong thế giới tự nhiên."
Ma thuật chỉ có thể được sử dụng khi người thi triển có ma pháp.
Ma thuật nguyên thủy dựa trên sự biểu hiện của sức mạnh ma pháp, thứ mà mọi người thường gọi là 'ma lực'.
Từ việc giải phóng năng lượng ma thuật đó, thứ phát triển lên chính là các nguyên tố tự nhiên.
"Hiện tại, các Nguyên tố thuộc tính được coi là một phần của sự biểu hiện ma thuật, nhưng trong những hình thức ma thuật sơ khai ban đầu, chúng được xem là nền tảng của mọi ma pháp thuần túy."
Nói xong, Rudger liền phóng bốn quả cầu ma thuật lên không trung. Mỗi quả cầu ma thuật bắt đầu mang một thuộc tính riêng biệt. Lần lượt là Thủy, Hỏa, Thổ và Phong.
"Đây là tứ đại nguyên tố đầu tiên. So với bây giờ, dù số lượng nguyên tố đã tăng lên hơn mười, con số đó vẫn còn quá ít ỏi và đơn giản. Bốn nguyên tố này không chỉ là các nguyên tố cơ bản, chúng chứa đựng một biểu tượng mà người thi pháp đã nghĩ đến vào một thời điểm nào đó."
Thổ: cứng rắn và chắc chắn.
Hỏa: mạnh mẽ và hủy diệt.
Thủy: mềm mại và bao dung.
Phong: tự do.
Các học sinh lắng nghe lời Rudger như thể bị mê hoặc. Một bài giảng lý thuyết về nguồn gốc đáng lẽ phải rất nhàm chán. Nhưng không một ai cảm thấy thế.
'Thật tẻ nhạt. Mấy thứ này mình đều đã biết.'
Flora Lumos không hài lòng lắm.
Đối với một người đã biết tất cả về nguồn gốc của các nguyên tố thuộc tính, việc phải nghe lại những điều đã biết là khá tẻ nhạt. Nhưng dù đã biết, Flora Lumos cũng không thể không thừa nhận giọng nói của giáo sư Rudger rất cuốn hút.
'Thực ra, bài giảng của giáo sư cũng không tệ.'
"Kể từ đó, các nguyên tố thuộc tính tiếp tục phát triển, và con người bắt đầu phân tích chúng từ quan điểm duy lý hơn là các biểu tượng tự nhiên. Số nguyên tố trước đây là bốn, sau đó nhanh chóng tăng lên thành mười."
'Giáo sư luôn nói đi nói lại những gì mình đã biết.'
"Cũng có xung đột giữa trường phái thần bí coi trọng truyền thống và trường phái khoa học tự nhiên cố gắng áp dụng và phát triển khoa học hiện đại."
'Giáo sư thực ra cũng chỉ có khuôn mặt đẹp trai và giọng nói có sức hút.'
"Nhưng cuối cùng chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thích nghi với những thay đổi trên thế giới. Vấn đề sau đó là nên sử dụng thứ ma thuật tự nhiên này vào đâu."
'... ... Tuy nhiên, bài giảng này cũng đáng để nghe.'
Rudger loại bỏ ma pháp đang lơ lửng trong không khí, lướt mắt nhanh quanh lớp rồi hỏi.
"Có học sinh nào biết tại sao ma pháp nguyên tố lại phát triển mạnh mẽ đến vậy không? Ta sẽ cộng năm điểm cho bất cứ ai trả lời đúng. Lấy ví dụ là Hỏa Nguyên tố."
Các học sinh lập tức giơ tay.
Rudger lần lượt chỉ từng người.
"Trò đó."
"Lửa giúp xua tan bóng tối."
"Sai. Kế tiếp."
"Dùng lửa để đốt và dọn dẹp rừng."
"Đó là công dụng. Kế tiếp."
"Ờ, ừm. Có phải là để thoát khỏi nỗi sợ hãi nguyên thủy của con người về bóng tối không?"
"Trò thích hợp làm thơ hơn đấy."
Tiếng cười nổ ra giữa các học sinh.
Flora Lumos giơ tay.
"Được rồi. Flora Lumos."
"Để đốt và giết thứ gì đó."
Ngay lập tức, sự im lặng bao trùm khắp lớp học. Lời nói của Flora Lumos rất thẳng thắn và khác thường.
"Trò có thể cho ta biết chính xác 'thứ đó' là gì không?"
"Tất nhiên là con người."
Các học sinh tròn mắt khi nghe câu trả lời. Tất cả mọi người có mặt ở đây đều có cùng một suy nghĩ rằng Rudger sẽ quở trách Flora Lumos.
Nhưng Rudger lại gật đầu đồng tình.
"Đúng. Flora Lumos thêm năm điểm."
Flora Lumos khẽ hừ một tiếng, không có phản ứng gì đặc biệt. Ánh mắt của các học sinh dán vào Flora Lumos rồi chuyển sang Rudger. Rudger mở miệng trước những ánh mắt của học sinh trong lớp.
"Ma thuật nguyên tố phát triển để làm gì ư? Là để tàn sát."
Kể từ khi nền văn minh được thành lập và hình thành, ma thuật tiếp tục phát triển và tiến hóa. Hệ thống cấp bậc được phân chia, cấp bậc ma thuật càng cao thì sức mạnh và tính sát thương càng lớn.
Đó là 'lực lượng gây chết chóc'.
"Mục tiêu đầu tiên là một con quái vật. Tuy nhiên, ngay cả sau khi những con quái vật bị đẩy ra khỏi Đế quốc và phải di tản đến lục địa bóng tối, ma pháp vẫn trở nên mạnh mẽ hơn. Vì Cryptid ư? Nhưng Cryptid thì rất ít. Vậy tại sao ma pháp nguyên tố lại trở nên mạnh hơn và sắc bén hơn?"
Đúng vậy, là con người.
Ma thuật được phát triển để giết người.
"Chiến tranh, chế độ thực dân, bạo lực – đó chính là động lực củng cố và phát triển ma thuật."
Hiện tại đã là thời kỳ hòa bình, khi chiến tranh không còn nữa. Đối với những học sinh học ma thuật, điều này không khác gì một điều cấm kỵ.
Coi ma thuật lịch sử và truyền thống như một thứ giết người?
Rudger giống như đang nói với mọi người rằng 'các trò chính là những kẻ giết người'. Nhưng đây là một sự thật không thể chối cãi. Đó cũng là một thực tế mà các pháp sư coi trọng truyền thống đã kịch liệt phủ nhận.
"Đốt bằng lửa, dìm trong nước, cắt bằng gió, giật chết bằng điện. Ma thuật vốn phát triển cùng với lịch sử loài người, phát triển cùng với chiến tranh và tàn sát. Đó là một sự thật không bao giờ có thể phủ nhận. Được rồi. Xét cho cùng, các nguyên tố thuộc tính mà chúng ta đang học được xây dựng trên máu và xác chết của vô số sinh mạng."
Rudger nói tiếp.
"Các trò, những người biết được điều này, chính là những kẻ kế nhiệm kết quả của những cuộc tàn sát đó."
Ực.
Giảng đường yên tĩnh đến mức tiếng nuốt nước bọt của ai đó vang vọng khắp phòng. Chủ đề mà Rudger đang nói đến rất nhạy cảm đối với tất cả các pháp sư.
"Nhưng chúng ta có thể thay đổi."
Giọng nói của Rudger cất lên. Nó nhẹ nhàng bao trùm toàn bộ lớp học.
"Chỉ vì nó đã như vậy trong quá khứ, không có gì đảm bảo rằng bây giờ hay tương lai nó cũng sẽ tiếp diễn như vậy. Thế giới đã thay đổi, lửa không chỉ còn dùng để đốt cháy thứ gì đó. Hãy nhìn vào mặt sau của tài liệu ta đã phát cho các trò."
Nghĩ lại thì, có những tờ rơi được phát ngay sau khi bước vào lớp học. Học sinh đã quá tập trung vào những gì Rudger nói mà quên bẵng mất.
Các học sinh vội vàng lật tài liệu và nhìn vào nội dung trang sau. Có những bức tranh thô sơ về các cấu trúc khác nhau được in bằng mực. Tuy nhiên, không khó để nhận ra nội dung chính của những bức tranh đó.
Lửa không chỉ đơn thuần dùng để đốt cháy mà còn cung cấp năng lượng bằng sức mạnh của nó. Ở một nơi lạnh giá, lửa là biểu tượng của sự sống còn, chứ không phải sự hủy diệt.
Nước chảy làm quay bánh xe nước, và dòng sông nơi nước tụ lại trở thành lối đi cho vô số tàu thuyền.
Gió làm quay cối xay gió và cung cấp năng lượng; còn điện năng, tự nó bổ sung năng lượng và tạo ra ánh sáng.
Nước và băng rửa sạch cái nóng bức trong sa mạc.
"Ý nghĩa của nguyên tố thuộc tính thay đổi tùy thuộc vào cách chúng ta hiểu và hành động trong tương lai."
Giọng nói của Rudger vang vọng khắp lớp học.
"Để tạo ra một điều gì đó, không nhất thiết phải thoát khỏi cái cũ. Nguyên tố ma pháp không phải để xóa bỏ thế giới; chúng ta hãy dẫn dắt nó theo một hướng tốt đẹp hơn."
"Đó là tư duy cơ bản mà các trò cần phải học trước khi bắt đầu học các nguyên tố thuộc tính."
Không ai dám hé răng nói một lời. Cảm giác như một cơn sóng khổng lồ đang ập đến và nhấn chìm toàn bộ cơ thể bọn họ.
Tuy nhiên, điều Flora Lumos cảm thấy không phải là khó chịu, mà ngược lại rất sảng khoái, như thể một gánh nặng trong đầu vừa được cởi bỏ.
"Hãy phấn đấu vì một thế giới tốt đẹp hơn. Đó là ý nghĩa của việc ta dạy các trò về nguyên tố thuộc tính."
Rudger mỉm cười với các học sinh rồi bước xuống khỏi bục giảng.
"Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu phân tích các nguyên tố một cách nghiêm túc."
Việc một người chuyên về yếu tố nào là điều cơ bản được nhận ra ngay từ lần đầu tiên học ma thuật. Những đứa trẻ, những người đã được dạy về ma thuật ngay cả trước khi vào Theon, có thể dễ dàng nâng cao ma pháp của mình bằng cách thêm các nguyên tố khác vào.
Rudger chậm rãi đi quanh phòng, chỉ ra khuyết điểm của từng quả cầu nguyên tố mà các học sinh đã tạo ra.
"Joseph. Tập trung dòng ma lực hơn một chút. Bản thân nguyên tố thì ổn, nhưng việc giải phóng ma lực vẫn chưa đủ. Trò có phải học sinh năm hai tại Theon không vậy? Tập trung vào!"
"Vâng vâng!"
"Irena Caroman. Trò gọi đây là Nguyên tố hệ Mộc à? Bản thân Nguyên tố hệ Mộc nên có sự tươi mát của thiên nhiên, nhưng của trò lại giống như cái lá mục nát trên mặt đất vậy. Giữ cho tâm trí thanh tĩnh. Hãy hình dung trong đầu về một mầm cây vừa nhú lên khỏi mặt đất."
"Vâng ... ."
Rudger không bao giờ nói chuyện nhẹ nhàng. Mỗi khi hắn thốt ra một câu, khuôn mặt của các học sinh lại suy sụp thảm hại.
Tuy nhiên, tất cả những lời của Rudger không hề sai chút nào. Lời khuyên của hắn nghe có vẻ khắc nghiệt, nhưng Rudger luôn nhanh chóng nhìn ra điểm yếu của các học sinh, đồng thời hắn cũng đưa ra phương hướng để các học sinh cải thiện tốt hơn.
Mỗi khi Rudger đến gần chỗ của ai đó, học sinh lại không thể thực hiện đúng nguyên tố vì họ bận chú ý đến hắn. Mỗi lần điều đó xảy ra, tiếng cằn nhằn của Rudger lại vang lên.
"Trò đang làm gì thế? Trò coi ma thuật là một trò đùa ư? Nếu trò không thể tập trung thì đừng tham gia lớp học của ta."
"Xin lỗi giáo sư!"
"Trước khi nói, hãy chú ý nhiều hơn đến ma thuật của mình. Bịt tai lại và để tâm đến ma thuật trước mặt trò đi."
"Vâng vâng!"
Từng người một.
Mỗi khi Rudger đi ngang qua, tiếng nói nhỏ nhẹ của các học sinh lại lan tỏa như những gợn sóng và tạo thành một sự hài hòa.
Aidan toát mồ hôi lạnh khi nhìn giáo sư ngày càng đến gần. Đó là bởi vì Aidan vẫn chưa thể triệu hồi nguyên tố thuộc tính một cách chính xác.
Rudger dừng lại trước mặt Aidan. Ánh mắt sắc bén của hắn hướng về phía cậu bé, người nãy giờ vẫn chưa làm được gì.