Chương 4: Vụ tấn công đoàn tàu (2)

Giáo Sư Gián Điệp - Sayren

Chương 4: Vụ tấn công đoàn tàu (2)

Giáo Sư Gián Điệp - Sayren thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tránh ra!"
Đám người đang chắn lối vào bị đẩy sang một bên, những tên pháp sư dàn hàng ngang. Chúng nhìn chằm chằm vào người đàn ông đơn độc trong toa số bốn, vẻ mặt hơi căng thẳng.
Chiếc áo choàng đen với đường chỉ vàng bên ngoài bộ vest chỉnh tề ôm sát thân hình, mái tóc đen dài buộc sau gáy, đôi mắt sắc lạnh hơn cả gió tuyết ngoài kia.
Kẻ đối diện cực kỳ bất thường. Tất cả đồng bọn của chúng đều đã bỏ mạng dưới tay người này.
Kẻ này rốt cuộc là ai?
Tên cầm đầu cau mày nhìn người đàn ông đối diện. Hắn ta không thể hiểu nổi tại sao lại có một pháp sư như vậy trên chuyến tàu này.
"Không quan trọng hắn ta là ai. Chúng ta có năm pháp sư."
Chúng đã chiêu mộ một lượng lớn pháp sư. Ngay cả lực lượng an ninh cũng có thể bị quét sạch với sức mạnh áp đảo như vậy.
Hắn không ngờ có pháp sư xuất hiện, nhưng dù sao cũng chỉ có một mình hắn ta. Chúng có năm pháp sư, và Mayhem – thủ lĩnh của chúng – là một pháp sư cấp bốn. Trừ khi đối thủ đạt ít nhất cấp năm, nếu không sẽ không thành vấn đề. Trên lục địa này, không có nhiều pháp sư trẻ tuổi đạt cấp năm hoặc cao hơn. Kẻ trước mặt nhiều nhất cũng chỉ có thể ở cấp bốn như Mayhem mà thôi.
'Hmm....năm pháp sư à? Kế hoạch cần thay đổi.'
Người đàn ông lập tức lao ra khỏi con tàu.
"Cái gì vậy? Hắn ta nhảy xuống kìa?"
"Hắn ta chọn tự sát vì thấy không có cơ hội chiến thắng sao?"
Một pháp sư ló đầu qua vách ngăn bị vỡ, nhưng gã không thể nhìn thấy gì dưới vách đá phía xa.
"Kẻ này chắc chắn đã ngã xuống và chết không toàn thây rồi."
"Tao cứ nghĩ hắn sẽ làm được gì đó, hóa ra cũng chỉ là một kẻ hèn nhát."
Ngay khoảnh khắc bọn cướp tin chắc mọi chuyện là như vậy.
Xoẹt!
Một tia sáng xuyên qua đầu tên pháp sư đang nhìn xuống. Cơ thể gã mất thăng bằng, chúi về phía trước rồi rơi ra khỏi tàu.
"Cái gì thế?!"
"Hanson chết rồi!"
"Tia sáng vừa rồi từ đâu mà có?"
Trong lúc lũ cướp còn đang bối rối, thủ lĩnh pháp sư nhăn mặt và ngẩng đầu nhìn lên.
"Hắn ta ở trên nóc tàu!"
"Trên nóc tàu sao? Nhưng không phải hắn đã nhảy xuống rồi à?"
"Hẳn kẻ này biết sử dụng ma thuật bay?"
"Làm sao hắn có thể theo kịp tốc độ của đoàn tàu này chứ?!"
"Mau đuổi theo hắn!"
* * *
Người đàn ông nhanh chóng hạ gục vài tên cướp nhân lúc bọn chúng bị phân tâm. Những tiếng động lớn phát ra từ bên dưới. Giờ đây, lũ cướp đã nhận ra hắn còn sống, chúng chắc chắn sẽ cố gắng giết hắn bằng mọi giá. Giả vờ nhảy xuống, treo người vào thành tàu rồi leo ngay lên là để lũ cướp mất cảnh giác. Nhưng cách đó cũng chỉ có thể loại bỏ một vài tên tép riu, làm vậy vẫn chưa đủ.
"Mau lên trên!"
"Giết hắn!"
Giọng nói vang vọng khắp toa xe, rồi từng tên cướp bắt đầu trèo thang lên nóc tàu.
'Không dễ dàng như vậy đâu.'
Người đàn ông bắn một luồng năng lượng ma thuật vào kẻ địch, quay lưng lại và chạy về phía toa tàu phía sau. Những kẻ đang cố gắng leo lên không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải lùi xuống.
Thịch thịch thịch thịch.
Khi người đàn ông cố tình chạy và gây tiếng động lớn, những kẻ đang đợi trong xe đã nghe thấy và đuổi theo.
"Hắn ta ở phía sau tàu."
"Bắt lấy hắn ta!"
Lũ cướp nhanh chóng đuổi theo.
* * *
Những tên cướp chia làm hai nhóm để bắt tên pháp sư đang trốn thoát ở phía sau tàu. Rốt cuộc, ngay cả khi đối thủ chỉ là một pháp sư, kẻ này cũng không phải là mục tiêu chính của chúng. Ngoại trừ một số kẻ hỗ trợ các pháp sư, những tên còn lại quyết định nhắm đến khoang hạng nhất chưa bị xâm nhập. Các pháp sư theo sau và những nhóm khác ở phía trước.
"Chết tiệt! Hắn ta đâu mất rồi?"
"Có ai trên đó không? Nói gì đi chứ?"
"Lùi lại!"
Lũ cướp vội vàng mở cửa.
Rầm!
Cánh cửa phát nổ và một ngọn lửa đỏ rực nhấn chìm những tên cướp. Ngay lập tức, năm tên biến thành than đen và ngã vật xuống đất. Ngọn lửa ma thuật vụt tắt như một ngọn nến sau khi đã hoàn thành vai trò của mình.
"Tên khốn độc ác!"
"Hắn gài bẫy ngay trước cửa, cẩn thận!"
Thủ lĩnh pháp sư Mayhem cau mày khi nhìn xác những đồng đội đã chết của mình.
Kẻ kia có thể đặt bẫy ngay trước cửa chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy sao?
Tốc độ ra phép của kẻ này thật đáng kinh ngạc, nhưng điều khiến gã lo lắng hơn cả là hành vi của đối phương. Thông thường, các pháp sư từ những gia đình quý tộc mà Mayhem biết đều cực kỳ miễn cưỡng di chuyển khi chiến đấu như thế này. Những tên pháp sư mà gã biết khi sử dụng phép thuật chỉ luôn đứng im để thể hiện trình độ của mình. Nhưng kẻ địch trước mặt thì không hề giống vậy.
Đối phương cảm thấy tình hình không thuận lợi nên lập tức bỏ chạy, rồi nhân lúc người khác bất cẩn thì tấn công. Một pháp sư bình thường không đời nào lại tấn công như vậy. Thay vì giống một pháp sư, phương thức chiến đấu này giống với một lính đánh thuê hoặc thợ săn hơn.
Kẻ này rốt cuộc có lai lịch gì?
Mayhem lo lắng mở miệng, sắc mặt nặng trĩu.
"Mọi người cẩn thận. Từ giờ trở đi, tao sẽ dẫn đầu. Chúng ta không biết hắn có thể đã đặt những cái bẫy gì. Hãy di chuyển cẩn thận nhất có thể."
"Tuân lệnh!"
Mayhem dẫn đầu, các pháp sư theo sát phía sau và di chuyển trong khi liên tục kiểm tra xem có bất kỳ cái bẫy nào được đặt trên hành lang hoặc tường hay không. Kết quả là lũ cướp mất khá nhiều thời gian cho việc truy đuổi.
"Đừng vội. Hắn ta không thể không đi đến cuối tàu."
Thủ lĩnh pháp sư đang đi chậm rãi bỗng đột ngột dừng lại. Gã nhận thấy một cảm giác xa lạ không thể diễn tả bằng lời và nhanh chóng nhận ra lý do.
Ầm ầm!
Một tiếng động lớn vang vọng từ cuối toa tàu. Những tên cướp đang di chuyển chậm theo bản năng biết có điều gì đó không ổn ngay khi chúng nghe thấy âm thanh.
"Chó chết! Thằng đó đã ngắt nối toa tàu rồi bỏ chạy!"
Đã quá muộn để ngăn cản. Ngay từ đầu, đối thủ đã không muốn chiến đấu với chúng. Kẻ này chỉ bỏ chạy và lãng phí thời gian của bọn cướp sau khi cố tình khiến chúng phải cảnh giác bằng những cái bẫy.
"Đuổi theo! Đừng để hắn ta chạy trốn!"
Lũ cướp vội vã chạy dọc con tàu đến mũi toa cuối cùng số mười hai. Khi chúng mở cửa, tất cả những gì chúng thấy là dãy núi phủ tuyết và đường ray, chứ không phải cảnh tượng của toa số mười hai lẽ ra phải ở đó.
Mayhem nghiến răng.
"Tao đã phạm sai lầm. Thảo nào hắn ta liên tục nói sẽ không đấu với chúng ta."
Ai có thể ngờ rằng đối thủ lại quyết tâm bỏ chạy như vậy?
"Chết tiệt, để xổng mất tên pháp sư đó rồi. Tao chắc chắn sẽ tìm ra và tự tay giết nó."
Trong khi lũ cướp đang nghiến răng và nhìn chằm chằm ra bên ngoài, Mayhem chợt cảm thấy một luồng ma lực mạnh mẽ từ phía sau lưng mình.
"!!!"
Gã vội quay đầu nhìn lại thì thấy bóng dáng người đàn ông lẽ ra đã phải biến mất cùng toa tàu số mười hai.
'Tại sao hắn ta vẫn còn ở đây......'
Nhưng đó không phải là trọng điểm. Điều quan trọng nhất bây giờ là thứ phép thuật đã được hoàn thành ngay trước mặt tên kia. Đó là một loại ma thuật nguyên tố cực kỳ hung dữ và nguy hiểm.
"Mau tránh ra!"
Mayhem hét lên và tăng sức mạnh ma thuật của mình đến mức tối đa để tạo ra một lá chắn.
Ngay sau đó, một ma lực cực lớn nhấn chìm toàn bộ toa xe số mười một và càn quét bên trong như một cơn bão. Ngọn lửa trắng tinh quét sạch tất cả những tên cướp chưa kịp sơ tán hoặc chưa kịp phản ứng.
* * *
'Kết thúc chưa?'
Người đàn ông lẩm bẩm khi nhìn những ngọn lửa ma thuật dần dần biến mất. Lũ cướp nghĩ rằng hắn sẽ bỏ chạy trên toa số mười hai và chúng tập trung vào đó. Chắc hẳn ai cũng nghĩ vậy vì hắn đã dùng bẫy câu giờ và tách toa xe số mười hai ra. Thực ra, chạy trốn chẳng qua chỉ là một thủ đoạn để đánh lừa lũ cướp. Nhờ đó, hắn có thể tập hợp tất cả chúng lại một chỗ và xử lý cùng lúc.
Có vẻ như vẫn còn những kẻ khác ở toa đầu, nhưng điều đó không thành vấn đề vì tất cả các pháp sư đã bị xử lý tại đây.
Khi đang suy nghĩ, người đàn ông chợt nhận ra có thứ gì đó trồi lên từ đống đổ nát.
'Ồ! Tên này vẫn còn sống.'
"Ngươi......."
Đó là thủ lĩnh pháp sư. Vào lúc vụ nổ diễn ra, có lẽ hắn ta đã kịp tự vệ bằng một kết giới và thoát khỏi vụ nổ. Nhưng tình trạng hiện tại của gã cũng quá thảm hại. Hiển nhiên, hắn ta không thể chặn hoàn toàn lực phá hoại của thần chú. Khuôn mặt gã bị nung chảy một nửa trong khi toàn thân bị thiêu cháy, thậm chí hắn ta còn mất đi một cánh tay.
"Sao...... Sao ngươi có thể giết tất cả bọn chúng?"
"Cái gì?"
Hắn ta nói cái quái gì vậy?
"Ngươi không cảm thấy tội lỗi khi đã giết ngần ấy người sao?"
"Ngay từ đầu ta đã nghĩ rằng ngươi bị điên, nhưng ngươi còn điên rồ hơn ta tưởng."
"Cái gì?"
"Ngươi định nói về thứ gì khi chính các ngươi cũng tấn công đoàn tàu và giết tất cả hành khách?"
Những kẻ này đã đột kích vào đoàn tàu và giết chết những hành khách ở đó ngay khi nhìn thấy. Bây giờ bọn chúng lại coi hắn như một kẻ xấu vì đồng bọn của chúng đã chết? Đúng là nực cười!
"Ha ha......Lũ hành khách... chúng đáng chết!"
"Nếu ta không giết ngươi, người chết sẽ là ta."
"Ngươi rốt cuộc là ai?"
Tên cướp thều thào hỏi về danh tính của người đàn ông nhưng đối phương không trả lời. Bởi vì người đàn ông đã nhìn thấy vô số bóng trắng đang lao về phía này.
Ngay cả giữa một trận bão tuyết dữ dội, âm thanh rút kiếm vẫn nghe rõ ràng một cách kỳ lạ. Một ánh sáng trắng vụt qua cánh cửa sau rộng mở và cắt đôi tên pháp sư bị thương.
Một đường liền nét được vẽ từ đầu đến háng, và khoảnh khắc cái bóng trắng tinh nhảy qua người pháp sư rồi đáp xuống đất, cơ thể tên cướp tách ra và ngã sang hai bên. Không có máu chảy ra từ cơ thể do phần thịt bị cắt xẻ đã hoàn toàn đóng băng.
Đằng sau xác chết, một hiệp sĩ với chiếc áo choàng trắng phấp phới xuất hiện.
"Hành khách, anh vẫn ổn chứ?"
Người đàn ông đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ.
Hòa văn trên dây đeo vai là hình con đại bàng màu trắng tinh khôi. Đó là dấu ấn của các Hiệp sĩ Biên phòng chịu trách nhiệm bảo vệ Đế quốc Exilion.
"Đừng lo lắng, chúng tôi sẽ giải quyết chúng."