Giáo Thảo Cùng Phòng Không Đúng Lắm
Chương 75: Phiên Ngoại 4.3 – Nếu Là Thanh Mai Trúc Mã
Giáo Thảo Cùng Phòng Không Đúng Lắm thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì bị một cô gái chặn đường tỏ tình ngay sân thể dục, suốt quãng đường về lớp, sắc mặt của Lục Cẩm Diên vẫn chưa sáng ra được.
Hai người bước lên cầu thang sát bên nhau, tiếng chân nặng nề vọng từng bước, như gõ vào lòng người.
Ngay khi Khương Duật Bạch chuẩn bị rẽ lên tầng bốn, một bàn tay lớn đột nhiên kéo cậu vào góc tối.
"Anh Cẩm Diên?" Cậu giật mình, theo bản năng nắm lấy anh.
Trong lúc bối rối, bàn tay khác của anh lại nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, xoa dịu trong lòng bàn tay.
"Em ơi." Dưới ánh đèn mờ nhạt, Lục Cẩm Diên cúi nhìn cậu, hạ giọng hỏi, "Vừa rồi cô gái tỏ tình với em, em nghĩ sao?"
"Hả?" Khương Duật Bạch ngẩng mặt, nhỏ giọng đáp, "Em chẳng nghĩ gì cả, em có quen cô ấy đâu."
Lục Cẩm Diên trong lòng thoáng nhẹ nhõm, nhưng vẫn truy hỏi: "Dù là ai tỏ tình với em, em cũng sẽ không đồng ý, đúng không?"
Cậu hơi nhíu mày, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ.
"Em ơi, anh đã nói với em chưa, chúng ta mới học cấp ba, nên tập trung vào chuyện học đúng không?" Thấy cậu im lặng, Lục Cẩm Diên sốt ruột nói nhanh, "Hơn nữa em còn nhỏ, lại thuần khiết như thế, rất dễ bị tổn thương. Em bây giờ không thích hợp chuyện ấy, biết không?"
"Biết rồi, biết rồi…" Khương Duật Bạch khẽ cười, "Em có nói muốn yêu đương đâu, anh gấp gì?"
Lục Cẩm Diên nghẹn lời, cứng miệng nói: "Anh không gấp, anh chỉ lo cho em thôi."
"Ừ." Cậu lên tiếng, "Thế em về lớp tự học nhé?"
Lục Cẩm Diên kéo cậu vào lòng, giọng trầm hơn: "Không phải lúc nào anh cũng bảo vệ em được, em có biết anh lo lắng thế nào không?"
Cậu dụi đầu vào vai anh, giọng dịu dàng đáp: "Anh yên tâm, em sẽ tự bảo vệ mình."
Lục Cẩm Diên định nói gì đó, nhưng dưới lầu vang lên tiếng cười đùa, anh đành buông tay: "Anh đưa em về lớp."
Hai người đến cửa lớp, trên hành lang, bạn cùng lớp nhìn chằm chằm, xen vài tiếng xì xào không rõ.
"Anh đi đây, lát gặp." Lục Cẩm Diên tận mắt nhìn cậu vào lớp rồi quay về lớp mình.
Nghi Tử Khiên đang cãi nhau ầm ĩ với bạn cùng bàn, thoáng thấy cậu liền quay sang: "Tiểu Bạch, vừa nãy tớ tìm cậu khắp nơi, cậu đi đâu thế?"
"Tớ đến sân thể dục." Khương Duật Bạch bước đến chỗ ngồi, "Có chuyện gì không?"
"Tớ quên mất…" Nghi Tử Khiên gãi đầu, ngốc nghếch cười, "Nhưng chắc chẳng quan trọng."
"Tiểu Bạch, vừa rồi Lục Cẩm Diên đưa cậu về à?" Cô bạn ngồi bàn sau thò người hỏi.
Cậu gật đầu: "Ừ."
"Hai người quan hệ tốt thật." Cô bạn không kìm được cảm thán, "Hai người có quan hệ huyết thống không?"
Cậu chưa kịp trả lời, cô bạn cấp hai xen vào: "Bây giờ thì chẳng là gì, hồi cấp hai có tin đồn lan khắp nơi—"
Nghe tin đồn, mắt các cô gái sáng rực: "Gì vậy? Gì vậy?"
"Mọi người bảo Tiểu Bạch là con dâu nuôi từ bé của Lục Cẩm Diên!" Cô bạn cấp hai nói.
Mọi người cười rộ lên, chỉ có vẻ mặt của Nghi Tử Khiên lộ ra chút kỳ lạ khó nói.
Cậu ngẩn người: "Có tin đồn này sao?"
"Cậu chưa nghe à?" Cô bạn cấp hai nhịn cười đỏ mặt, "Lục Cẩm Diên bảo vệ cậu như vợ nhỏ, cậu không biết cũng bình thường, haha!"
Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày: "Bọn tớ chẳng phải kiểu đó."
Cô bạn cấp hai tiếp tục: "Cậu không biết đâu, Lục Cẩm Diên cậu ấy—"
"Tiểu Bạch, tớ đột nhiên nhớ chuyện tìm cậu rồi!" Nghi Tử Khiên bất ngờ cắt ngang, giơ tay định ôm vai cậu.
Cậu theo phản xạ nghiêng người tránh né.
Nghi Tử Khiên sững sờ, không hiểu sao phản ứng của cậu lại lớn như vậy.
May mà chuông vào tiết tự học vang lên, mọi người lần lượt quay về chỗ, cuộc bàn tán chấm dứt.
—
Sau tiết tự học buổi tối, Lục Cẩm Diên đến đón cậu về như thường lệ.
Trường học không xa nhà, Lục Cẩm Diên giữ thái độ bình dị, không để tài xế đưa đón, mà tự mình đạp xe địa hình chở cậu đi học tan học, nói là rèn luyện thân thể.
Khương Duật Bạch ngồi sau, đôi tay lạnh lẽo nhét vào túi áo hoodie, ngoan ngoãn ôm vòng eo săn chắc của anh.
Lục Cẩm Diên tận hưởng khoảnh khắc này, giọng trong tiếng gió hơi lạc: "Gió hơi mạnh, em trốn sau lưng anh đi."
"Vâng." Cậu đáp, trán dựa vào bờ vai rộng, gió lạnh biến mất.
Xe dừng trước cổng biệt thự, Lục Cẩm Diên chống chân xuống, quay mặt nhìn người phía sau: "Trời lạnh rồi, từ mai chúng ta đi xe buýt nhé."
Cậu nhảy xuống: "Cũng được."
Hai người chậm rãi bước vào biệt thự, đi được một đoạn, Khương Duật Bạch đột nhiên lên tiếng: "Anh Cẩm Diên."
"Ừ?" Anh nghiêng mặt, "Sao thế?"
Cậu muốn nói lại: "Hôm nay có người nói…"
"Nói gì?" Anh dừng bước, giọng nghiêm túc, "Có người nói xấu em? Hay bắt nạt em?"
"Không phải vậy." Cậu lắc đầu, "Có người nói hồi cấp hai có tin đồn, bảo em là… của anh…"
Mấy chữ "con dâu nuôi từ bé" nghẹn trong miệng, không nói ra được.
Lục Cẩm Diên nhướng mày: "Bảo em là gì của anh?"
"Con dâu nuôi từ bé…" Khương Duật Bạch lí nhí đáp.
"Cái gì?" Anh cúi người kề tai, "Em ơi, nói to lên, anh nghe không rõ."
"Con dâu nuôi từ bé!" Cậu bất chấp, lớn tiếng, "Họ nói em là con dâu nuôi từ bé của anh!"
"Hahaha…" Anh cười phá lên.
"Anh Cẩm Diên!" Cậu tức giận, véo vào eo anh, "Anh còn cười?"
"Anh mặc nhiều quần áo, véo đây không đau đâu." Anh cố nhịn cười, "Em ơi, ai nói với em thế?"
"Bạn học cùng cấp hai…" Cậu hơi bực bội, "Sao lại có tin đồn kỳ quái thế?"
"Tin đồn này có gì không tốt đâu, em không thích à?" Anh nhìn cậu chằm chằm, giọng vi diệu, "Không thích làm cậu vợ nhỏ của anh?"
"Không phải vấn đề thích hay không, hiểu không?" Cậu bước nhanh về phía trước, lẩm bẩm, "Bọn mình là bạn tốt…"
Anh vội đuổi theo: "Em ơi, chờ anh với!"
Cậu không quay đầu, nhưng bước chân chậm lại.
Về đến nhà, Lục Cẩm Diên nghĩ vui quá, bài tập không làm nổi, tắm rửa xong, ra khỏi nhà nhẹ nhàng.
Trong phòng, Khương Duật Bạch đang ngồi vẽ tranh dưới sàn, bỗng nghe ngoài cửa sổ vang lên: "Em ơi."
Cậu ngẩn ra, đặt bút xuống, đi đến cửa sổ đẩy ra nhìn xuống.
Song sắt từng như nhà tù đã bị dỡ bỏ, giờ cậu có thể tự do mở cửa sổ.
"Em ơi!" Lục Cẩm Diên đứng dưới cửa sổ, ngẩng mặt cười với cậu.
"Sao anh lại đến đây?" Cậu nghi ngờ.
"Sao anh không thể đến?" Nụ cười trên mặt anh lan rộng, "Anh đến thăm con dâu nuôi từ bé của anh không được à?"
Tai cậu nóng lên, thấp giọng ra lệnh: "Anh à, không được nhắc lại từ đó."
Anh nhún vai, giọng vô tội: "Nhưng từ đó đâu phải anh nói."
Khương Duật Bạch hối hận vì đã nói hết, làm bộ đóng cửa sổ: "Anh về đi, em còn phải vẽ tranh."
Anh không chịu: "Anh không về, em mở cửa cho anh mau."
Cậu không thèm để ý, đóng cửa sổ, quay lại trước giá vẽ.
Vừa cầm bút lên, cửa sổ vang lên tiếng gõ cộc cộc, ngẩng đầu nhìn, tim suýt ngừng đập.
Lục Cẩm Diên hai tay bám lan can cửa sổ, treo người ngoài đó, cười nhìn cậu.
"Anh ơi!" Cậu sợ đến biến giọng, lao đến cửa sổ với tốc độ nhanh nhất đời mình, tay run rẩy mở cửa.
Anh lưu loát nhảy vào, vừa chạm đất chưa kịp nói gì đã bị một bàn tay đẩy mạnh vào tường.
"Anh điên à?" Cậu nhíu mày, "Cầu thang không đi, anh trèo cửa sổ? Ngã thì sao?"
"Cao có nhiêu đây, ngã cũng chẳng chết được maf." Anh tựa lưng vào tường, nói thoải mái, "Ai bảo em không mở cửa cho anh?"
Cậu tức đến đánh anh một cái: "Không chết, ngã què thì anh vui à?"
Anh nắm tay cậu, đùa cợt: "Ngã què cũng chẳng sao, chẳng phải còn có cậu vợ nhỏ nuôi anh sao?"
"Anh…" Cậu không biết đáp sao, rút tay về, ngồi xuống đuôi giường, mặt đầy tức giận.
"Thôi mà, lần sau anh không trèo nữa." Anh ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng véo má cậu, "Vậy em hứa với anh, không bao giờ nhốt anh ngoài cửa, được không?"
Cậu vẫn giận, quay mặt đi không đáp.
"Miệng phồng lên như cá nóc nhỏ, đáng yêu thật…" Anh cười khẽ, bóp cằm cậu buộc cậu quay lại.
"Anh Cẩm Diên, anh—" Lời nói đột nhiên im bặt, đôi môi hé mở bị chặn lại, nhét vào một viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.
Vị sữa ngọt ngào tan ra trên đầu lưỡi, cậu lập tức quên mất định nói gì.
"Ngọt không, em ơi?" Ánh mắt anh vô thức dán vào môi cậu.
"Ừ…" Cậu ngậm kẹo, giọng nũng trách, "Lần nào cũng chiêu này…"
Bao năm qua, cậu bé ngày nào giờ đã lớn, bề ngoài và nội tâm không đồng nhất, trước mặt người ngoài luôn đàng hoàng, chỉ trước mặt anh mới bộc lộ con người thật.
Điều duy nhất không đổi là, mỗi khi cậu buồn hay giận, Lục Cẩm Diên sẽ dùng kẹo sữa hay bánh kem nhỏ để dỗ, lần nào cũng hiệu quả.
"Em chẳng phải cứ bị chiêu này à?" Anh chạm vào chóp mũi cậu, cười hỏi, "Ngon không?"
Khương Duật Bạch gật đầu, chưa đã thèm liếm khóe môi: "Còn nữa không?"
Lưỡi hồng thoáng lóe trước mắt, anh híp mắt, đáp: "Em tự tìm xem."
Đây là trò chơi nhỏ giữa hai người, cậu không nghi ngờ, đưa tay lục túi anh.
Nhưng lần này, chưa kịp tìm được kẹo, Khương Duật Bạch đã bị đôi bàn tay lớn ôm chặt.
Lục Cẩm Diên kê cằm vào cổ cậu, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm: "Em ơi, tối nay ngủ cùng anh nhé?"
Cậu run lên, không kìm được co người lại: "Không cần."
"Sao lại không?" Anh cọ má cậu, giọng cười, "Ai sợ sấm chui vào chăn anh, ai ôm anh ngủ không chịu buông tay?"
"Đó là chuyện hồi nhỏ." Cậu giãy nhẹ, "Giờ bọn mình lớn rồi…"
"Lớn rồi thì không ngủ chung được, lý lẽ gì đây?" Anh dứt khoát ôm cậu lên đùi mình, giữ chặt, vẻ mặt đàng hoàng nói, "Điều hòa phòng anh hỏng rồi, tối nay anh phải ngủ cùng em!"
"Anh Cẩm Diên, sao anh lại thế?" Cậu hoàn toàn không thoát được, hơi thở gấp gáp, "Nếu em nói bộ dạng bây giờ của anh ra ngoài, xem còn hotgirl nào thích anh nữa?"
"Em cứ nói đi, anh ước gì em nói." Anh một tay giữ cậu, tay kia cởi nút áo khoác, "Hotgirl thích thì có ích gì?"
Đầu óc cậu rối bời, buột miệng: "Không thích hotgirl, chẳng lẽ anh thích con trai?"
Tay đang cởi áo khựng lại, anh nhíu mày.
Cậu nói xong liền hối hận, cố cứu vãn: "Ý em là, là…"
Anh cúi mắt: "Em nghe được tin đồn gì à?"
"Không có." Cậu phủ nhận, "Em chỉ hỏi bừa thôi."