Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong
Chương 10: Ngây Thơ
Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương Tự cũng thấy nóng, mồ hôi lấm tấm bên thái dương. Một tay anh cầm que kem vị nước muối, tay trái xách một túi ni lông, bên trong còn hai cây nữa.
Anh bóc một cây đưa cho ông chủ tiệm bánh bao: “Ông ăn nhanh đi, sắp chảy mất rồi.”
Ông chủ đang vội dọn đồ, ông cắn lấy que kem, lạnh đến run người mà vẫn cố cười nói cảm ơn: “Cậu nhanh mang bánh bao đi đi, tôi còn có việc, phải đóng cửa sớm!”
Chương Tự thong thả hỏi: “Việc gì vậy?”
“Đi xem mắt chứ sao!”
Chương Tự cười cười, ừ một tiếng.
Anh xách túi bánh bao rồi nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh.
Thịnh Tiểu Dương không hiểu vì sao mình vẫn chưa rời đi. Lúc Chương Tự quay sang nhìn, cậu lại theo phản xạ mà tránh ánh mắt anh ngay lập tức.
Cậu chăm chú nhìn túi bánh bao, chắc là thèm lắm.
Ánh mắt hai người chưa hề chạm nhau, nắng hè ngày càng gay gắt.
Ông chủ che miệng thì thào với Chương Tự: “Nãy giờ tôi bảo là hết bánh rồi, sắp đóng cửa đến nơi, người khác đều bỏ đi cả, chỉ có cậu ấy là đứng lì ra đấy.”
Rồi ông nhướng mày, vô cùng tự hào nói: “Bánh nhà tôi ngon đến thế cơ à!”
Chương Tự gật đầu: “Đúng là ngon thật.”
Ông chủ cười hớn hở: “Ấy chà.”
Chương Tự là khách quen, chiều nào anh cũng ghé, ông chủ theo thói quen để dành bánh cho anh, thành ra anh không cần xếp hàng.
Nhưng hôm nay lại bất ngờ xuất hiện một Thịnh Tiểu Dương chẳng hiểu chuyện.
Ông chủ thấy cậu vẫn chưa đi, ông hít một hơi thật sâu định mở lời.
Chương Tự giơ tay ngăn lại.
Thịnh Tiểu Dương cuối cùng cũng xử lý xong những suy nghĩ trong đầu. Cậu đã hiểu được ý ông chủ, biết mình không nên nán lại nữa.
Thế nhưng năng lượng từ Chương Tự quá mạnh mẽ, từng giây từng phút tác động đến cậu. Chất dopamine trong người cậu như đàn tinh linh nhỏ mọc chân chạy nhảy tung tăng, dưới cái nắng gay gắt mà tạo thành một đám lửa nhỏ, rồi lại hóa thành bong bóng xà phòng, chạm nhẹ là vỡ tan.
Vì vậy, Thịnh Tiểu Dương lúc thì vui sướng, lúc lại hụt hẫng, nhưng không đến mức buồn bã.
Trước khi đi, cậu vẫn muốn nhìn Chương Tự thêm chút nữa.
Bản năng nhanh hơn ý thức, đến khi cậu kịp phản ứng lại thì ánh mắt đã trôi về phía Chương Tự mất rồi.
Ánh mắt cong cong, hàng chân mày dịu dàng, trong mắt Thịnh Tiểu Dương, vạn vật như đang vô thức vẽ nên hình hài của thần linh.
Chương Tự cũng đang nhìn Thịnh Tiểu Dương.
Ánh nắng gay gắt bỗng dịu lại hẳn.
“Chúng ta đã từng gặp nhau rồi mà.”
Khóe miệng Chương Tự cong nhẹ, anh hỏi: “Vết thương đỡ hơn chưa?”
Thịnh Tiểu Dương sững người.
Hả?
Chương Tự chỉ vào cổ mình ra hiệu.
À!
Thịnh Tiểu Dương giật mình, cậu gật đầu lia lịa.
Chương Tự chưa từng tò mò tại sao Thịnh Tiểu Dương lại trầm mặc như vậy, dù có đôi lúc trông cậu như một chú cún con đang giương nanh, múa vuốt.
Cún con biết sủa còn Thịnh Tiểu Dương thì không, nhưng cậu biết thể hiện ra bên ngoài, biết hung dữ, biết giữ lấy món đồ thuộc về mình.
Chương Tự đưa bánh bao ra: “Cho em.”
Thịnh Tiểu Dương không hiểu.
— ???
“Tôi vừa ăn hai cái bánh quế hoa ở đầu đường, ngán quá, giờ chẳng còn cảm nhận được hương vị gì nữa, ăn mấy cái bánh bao này thì phí lắm.”
Bánh quế hoa là một loại bánh ngọt truyền thống của Trung Quốc, được làm từ bột nếp, mật quế hoa, kỷ tử và đường phèn, có đặc điểm là trong suốt như pha lê, vị thanh mát, hương thơm ngọt và mềm mại.
Bánh bao của ông chủ là công thức gia truyền, dù còn nằm trong túi ni lông nhưng vẫn tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Yết hầu Thịnh Tiểu Dương khẽ nuốt khan, rất khó nhận ra.
Thèm bánh bao à?
Có lẽ không phải.
Bề ngoài cậu như mặt hồ yên ả, nhưng bên trong lại cuộn trào dữ dội.
Hôm nay cậu ăn mặc sạch sẽ, trước khi đưa tay ra vẫn không tự chủ được mà lau tay lên áo mấy cái.
Càng sạch sẽ càng tốt.
Anh cho thì mình nhận, chuyện này rất bình thường, đừng rụt rè.
Chương Tự không nhìn thấy những gợn sóng nhỏ trong không khí, cũng chẳng nghe thấy nhịp tim thổn thức của Thịnh Tiểu Dương.
Mọi thứ đều không hình, không màu, không âm thanh, nhưng lại cân bằng một cách tự nhiên.
Thịnh Tiểu Dương không muốn dùng ngôn ngữ ký hiệu để nói chuyện với Chương Tự, cậu hi vọng, ít nhất là lúc này, mình có thể lấy thân phận “người bình thường” để tạo nên một chút kết nối mơ hồ với anh. Hình như... cậu lại hơi tham lam rồi.
Cuối cùng cậu chỉ gật đầu, coi như cảm ơn.
Chương Tự mỉm cười dịu dàng, không nói gì thêm.
Thịnh Tiểu Dương mò mẫm trong túi, sau đó lôi ra một nắm tiền, toàn là tiền lẻ, nào là một đồng, năm hào, mười hào. Cậu túm lại trong lòng bàn tay, kính cẩn đưa về phía Chương Tự.
Đây là cách mà Thịnh Tiểu Dương thể hiện lòng biết ơn một cách chân thành nhất trong hoàn cảnh nghèo khó của mình.
Cảnh tượng quen thuộc này khiến Chương Tự sững người trong giây lát. Như thể chính anh đang bước đi trong một con hẻm nhỏ hẹp, sâu hun hút, ngẩng đầu lên liền thấy một đám mây hồn nhiên bay qua, thuần khiết, chân thành đến mức khiến người ta phải ngẩn ngơ.
Chương Tự đưa hai tay nhận tiền, anh không đếm, cứ thế nhét vào túi áo.
Ông chủ nhìn Thịnh Tiểu Dương, lại nhìn sang Chương Tự, hỏi: “Cậu với cậu ấy quen nhau à?”
Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy, cũng không nhìn thấy, chỉ âm thầm thở phào một hơi, biết mình nên rời đi rồi, thế là cậu cúi đầu bước đi.
Hôm nay mình cư xử tốt thật, cậu thầm nghĩ.
Bị phớt lờ như vậy khiến ông chủ không vui lắm, ông lẩm bẩm: “Ơ cái cậu này...”
Chương Tự nhẹ giọng đáp lại: “Không hẳn là quen.”
Mắt To tinh ý nhận thấy, sau khi Thịnh Tiểu Dương xách bánh bao quay về, tinh thần cậu rạng rỡ hẳn lên, vui vẻ thấy rõ. Cậu nâng bánh bao lên ngang tầm mắt, như thể đang ngắm nhìn một vật báu quý giá.
Ngon không?
Thịnh Tiểu Dương hỏi Mắt To.
Mắt To cắn một miếng lớn, miếng bánh mắc kẹt ở cổ họng, cô cố rướn cổ lên, cuối cùng cũng nuốt xuống được, cô gật gật đầu: “Ngon... ngon lắm luôn.”
Thịnh Tiểu Dương cười cười, hai mắt cong cong, cậu nói:
— Ừm, ngon thật!
Dạo gần đây Thịnh Tiểu Dương ít đến đường Giang Bình. Cậu phải cố gắng kiếm tiền, mong đến cuối hè có thể rời khỏi tầng hầm kia. Công việc khó tìm, ngoài nhặt chai lọ ra, cậu còn chạy việc vặt ở các nhà hàng, chỗ nào cần người cậu cũng đều ghé qua.
Việc thì nhiều, lộn xộn, lương tính theo giờ, tiền kiếm được chẳng đáng là bao.
Thịnh Tiểu Dương ít nói, lại không gây rắc rối, có bao nhiêu chén đĩa thì rửa bấy nhiêu, trong mắt các ông bà chủ, cậu chính là kiểu nhân viên hoàn hảo, chỉ tiếc là cậu không biết nói, nếu không thì có thể ra sảnh tiếp khách, khuôn mặt ấy rất thu hút khách.
Một chủ nhà hàng thấy Thịnh Tiểu Dương có vẻ cần tiền, lập tức nhiệt tình giới thiệu việc rửa xe ở tiệm sửa ô tô cho cậu, lương trả theo ngày, cao hơn rửa chén nhiều.
Thịnh Tiểu Dương không mang tâm trạng bi thương kiểu “chúng ta đang cố gắng vật lộn trong thế giới này để sống sót”. Trừ giai đoạn trước tuổi dậy thì, ngay cả khi ngồi tù, cậu vẫn thấy được sống là điều rất tuyệt vời. Sự lạc quan ấy có lẽ bắt đầu từ khi cậu gặp Chương Tự.
Tiệm sửa xe chủ yếu thuê người khuyết tật. Có người giống Thịnh Tiểu Dương, cũng có người khổ hơn, họ mắc hội chứng Down, bại não, tự kỷ... Trên cửa tiệm dán dòng khẩu hiệu to tướng: [Nhân viên trong tiệm chủ yếu là người khuyết tật. Giá trị không có giới hạn. Nỗ lực không ngừng nghỉ.]
Ý nghĩa thì cao cả, nhưng thực tế thì không như vậy. Ông chủ lấy danh nghĩa giúp đỡ người khuyết tật để kéo khách, bản thân thì kiếm được rất nhiều tiền, nhưng đến khi trả lương lại tính toán keo kiệt. Lý do trừ tiền dài như một tờ sớ, còn dài hơn cả mạng sống của ông ta. Đã thế còn luôn tỏ vẻ bề trên, vừa chửi mắng thậm tệ, vừa động tay động chân, ỷ vào việc người khuyết tật không thể phản kháng mà ra tay với họ.
Chỉ là, Thịnh Tiểu Dương không phải người dễ bị bắt nạt. Ông chủ biết cậu từng đi tù, nên tạm thời không dám đụng đến cái gai này.
Làm được vài ngày, Thịnh Tiểu Dương thấy trong lòng bức bối khó chịu. Cậu nhận ra mọi người đều cam chịu. Cậu bạn tên Đào cũng nói với cậu: “Người như tụi mình kiếm tiền đâu có dễ, kiếm được đồng nào hay đồng ấy.”
Đào là người câm, tai vẫn bình thường, hồi nhỏ bị cơn sốt cao làm hỏng thanh quản. Hai người dùng ngôn ngữ ký hiệu để nói chuyện, rồi cùng ngồi xổm trước cửa tiệm, công khai cho ông chủ thấy.
Ông chủ tức giận nghiến răng kèn kẹt.
Dù vậy, Thịnh Tiểu Dương vẫn chưa thấy nhẹ lòng. Tối tan làm, cậu đi lang thang theo làn gió đêm mùa hạ, rồi không biết từ lúc nào đã đến đường Giang Bình.
“Nhất Gian Lưu Thủy” đã đóng cửa, chỉ có cửa sổ là hé mở, ánh đèn ấm áp bên trong rọi ra, Chương Tự đang làm việc. Góc nghiêng sắc nét của anh hòa vào ánh trăng, như đại dương đang yên bình đón nhận làn gió đêm.
Thịnh Tiểu Dương nấp trong bụi cỏ nhìn trộm, cậu bị muỗi đốt sưng khắp người.
Đêm khuya, khách du lịch thưa thớt dần, thế giới dần trở nên im lìm.
Chương Tự tắt đèn, chẳng bao lâu sau, ánh sáng ở căn phòng trên tầng hai bật lên.
Chắc còn một tiếng nữa anh mới ngủ. Thịnh Tiểu Dương còn hiểu rõ thói quen sinh hoạt của Chương Tự hơn cả chính anh.
Hai chân tê rần, Thịnh Tiểu Dương dứt khoát ngồi bệt xuống. Cậu ngẩng đầu nhìn mãi đến mỏi cổ, nhưng không sao cả. Cậu muốn ở lại thêm một chút nữa.
Thế rồi mây đen kéo đến, ánh trăng khuất sau bầu trời đêm, tiếng sấm âm ỉ vang lên.
Chương Tự mở cửa sổ ra, bầu trời đen kịt, trong không khí chỉ có hơi nóng ngột ngạt và bóng cây đung đưa mờ ảo.
Có lẽ gió không mạnh, chỉ là lá cây quá nhẹ mà thôi.
Chương Tự ngẩn người một lúc, trước khi đóng cửa lại, anh liếc nhìn về phía tiệm mì nhỏ, tất cả vẫn ổn.
Dưới chân khung cửa sổ
Thịnh Tiểu Dương vẫn chưa rời đi. Cậu men theo nửa vòng bờ sông, đi đến bức tường phía tây của tiệm mì, bước trên con đường hẹp ven mép, rồi dừng lại dưới khung cửa sổ. Trên bệ cửa sổ đặt một chậu cây, Thịnh Tiểu Dương không biết đó là cây gì, chỉ thấy lá to hơn cả bàn tay cậu.
Cậu tò mò đưa tay chạm nhẹ vào chiếc lá. Mưa rơi lộp độp, từng giọt nước nhỏ lên đầu ngón tay cậu. Đôi mắt Thịnh Tiểu Dương sáng lên, cậu nhìn thấy một vật nhỏ xíu.
Một chú chó gỗ nhỏ bằng ngón tay cái đứng bên mép chậu hoa, hướng về phía ánh trăng mà nhe răng, hai chân trước đặt lên một cái bánh bao. Trên thân chú chó hiện rõ những vết khắc mới, đuôi nó vểnh cao, trông sống động như thật.
Thịnh Tiểu Dương bị cơn mưa bất chợt xối ướt cả người, nhưng trong lòng lại nóng hừng hực, nóng đến cay xè khóe mắt. Cậu chợt nhớ về rất nhiều chuyện đã qua, nhớ về mẹ, nhớ cả những trận đòn từng chịu. Dù không kêu thành tiếng, nhưng thật sự rất đau.
Mắt từ cay chuyển sang rát, Thịnh Tiểu Dương đưa tay dụi mắt, càng dụi thì nước chảy ra càng nhiều, lúc này cậu mới nhận ra đó không phải nước mắt mà là nước mưa.
Đến lúc phải về rồi.
Trước khi đi, Thịnh Tiểu Dương đẩy chú chó gỗ vào dưới tán lá, để trong thế giới cổ tích nhỏ bé ấy, ít nhất nó cũng được che mưa, chắn gió.
Cơn mưa kéo dài suốt cả đêm. Sáng hôm sau, Chương Tự dậy sớm, hiếm khi đường Giang Bình ít khách thế này. Anh bung ô chạy dọc bờ sông, đến tiệm mì.
Đầu bếp Tống hỏi: “Như cũ nhé?”
Chương Tự ngồi vào bàn cạnh cửa sổ bức tường phía tây, anh chống cằm nhìn những hạt mưa rơi lất phất trên mặt sông. Anh lắc đầu: “Cho cháu nhiều nước lèo một chút.”
Đầu bếp Tống than thở: “Sáng sớm mà ăn mặn vậy!”
Chương Tự chỉ cười nhẹ.
Một làn gió thổi qua khiến chậu cây bên cửa sổ lay động, lộ ra chú chó gỗ nhỏ xíu đang ngồi bên dưới chiếc lá xanh non. Nó tràn đầy sức sống, chẳng chút dè dặt, đôi mắt rực rỡ hướng về nơi mặt trời đang lên, hệt như ai đó.
Chương Tự đờ đẫn một lúc, rồi anh quay đầu nhìn tiệm mì vắng tanh, chỉ có Đầu bếp Tống trong bếp là bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Mưa đã tạnh, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi. Chương Tự đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào đầu chú chó nhỏ, lau đi hơi nước ẩm ướt, rồi đẩy nó ra ngoài để đón ánh sáng.
“Ra phơi nắng thôi.”
Lời tác giả:
Thịnh Tiểu Dương: Mình giỏi quá!