Nỗi Lòng Đơn Phương

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không lâu trước đây, đơn vị của Tô Diểu Diểu thành lập "Hội chuyên hỗ trợ người có hoàn cảnh khó khăn". Cô bị cử làm người tiên phong, phải dốc sức chạy chỉ tiêu và điểm đánh giá. Vốn dĩ là một "mèo lười" chỉ thích yên vị trong văn phòng, bỗng chốc cô bị đẩy ra tuyến đầu.
Ngày nào Tô Diểu Diểu cũng ca cẩm với Chương Tự: "Chỉ cần công việc mà dính đến đánh giá thì y như rằng sẽ biến tướng! Đúng là khổ sở vô cùng! Quý này em chẳng hoàn thành được gì, tỉ lệ vẫn là con số không tròn trĩnh, cuối năm đừng mơ có thành tích hay thưởng phạt gì cả!"
Chương Tự vừa lúc nhìn thấy một đối tượng phù hợp với chỉ tiêu của Tô Diểu Diểu, thế là liền lập tức đưa đến cho cô.
"Cậu tên gì?"
"Lý Đại Quang!"
"Ừm." Chương Tự hờ hững nói: "Phúc phần của cậu vẫn còn ở phía sau."
Lý Đại Quang: "..."
Chương Tự giao Lý Đại Quang cho bác bảo vệ: "Người của hội từ thiện bên quận sắp qua, phiền ông giữ cậu ta lại giúp, đừng để cậu ta chạy mất. Tôi còn chút việc, xin phép đi trước. Cảm ơn ông đã vất vả."
Anh cười nhã nhặn, dặn dò một cách lịch sự. Bác bảo vệ vội vàng đồng ý, chắc nịch nói: "Chạy kiểu gì được nữa!"
Lý Đại Quang nghiến răng ken két, thầm nguyền rủa Chương Tự trông thì nho nhã lịch sự, nhưng thực chất lại là một kẻ nham hiểm!
Chương Tự đến đúng giờ. Giám đốc Hoàng đợi đã lâu. Bàn bạc xong xuôi, giám đốc Hoàng kiên quyết mời anh uống trà. Chương Tự ngại không tiện từ chối, anh vừa nhấp trà vừa nghe giám đốc Hoàng kể chuyện làm giàu. Cuối buổi còn khen một câu: "Trà ngon đấy!"
Giám đốc Hoàng hào phóng tặng luôn bánh trà Đại Hồng Bào* hảo hạng.
*
Bánh Trà Đại Hồng Bào Núi Vũ Di Sơn được làm hái từ những cây trà cổ thụ trên núi Vũ Di Sơn, giữ gìn được hương vị đặc trưng của vùng núi Vũ Di Sơn.
Với mùi hương lan bền lâu, hương vị chát nhẹ ngọt hậu ở khoang miệng và cổ họng, màu sắc đẹp mắt, sản phẩm này sẽ mang lại cho bạn những giây phút thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng
Thời gian bỏ ra thật xứng đáng với thành quả thu về, buổi chiều ấy cũng không uổng phí. Khi bước ra khỏi khách sạn, trời đã dần tối. Đàn chim ríu rít bay lượn trên không chắc cũng đang vội về tổ. Nhưng Chương Tự lại không về nhà, mà rẽ sang hướng khác.
"Cái này sửa được không?"
"Đại ca à, tiệm tôi sửa điện thoại, sửa máy tính mà cậu lại mang miếng nhựa vỡ này tới đây là sao?"
Chương Tự vẻ mặt không đổi nói: "Sửa được chứ. Mảnh nhựa này cũng xem như đúng chuyên ngành của cậu."
"Cậu muốn tôi biến cậu thành mảnh nhựa ngay bây giờ không?"
Chương Tự cười, anh hỏi lại: "Thế sửa được không?"
"Sửa cái đầu cậu!" Người bạn này thẳng tính nói: "Ít ra cậu cũng phải mang bo mạch đến thì tôi mới có thể hy vọng được. Còn mỗi cái vỏ nát bét thế này thì tôi biết làm thế nào?"
Bo mạch và màn hình đã bị xe cán nát. Chương Tự nhặt lại được nhưng lại bị Thịnh Tiểu Dương giật lấy, hình như thứ đó rất quan trọng với cậu.
Chương Tự chỉ hỏi thẳng vào vấn đề cốt lõi: "Nếu tôi mang bo mạch đến, cậu sửa được không?"
"Tôi không dám chắc đâu." Chủ tiệm nhún vai: "Mẫu máy đời cũ khó kiếm linh kiện. Dòng này chỉ có mấy cụ già dùng thôi, ngoài việc gọi điện oang oang ra thì chẳng có chức năng gì nổi bật. Ai mang đến sửa tôi đều khuyên bỏ đi, cùng lắm thì thay cho cái loa. Mà tiền sửa còn đắt hơn tiền mua máy mới, cậu hiểu không?"
Chương Tự gật đầu, nói đã hiểu.
Chủ tiệm trông có vẻ không mấy nghiêm túc, anh ta khoác vai Chương Tự, nhướng mày cười cợt hỏi: "Bị ông già nào lừa hả?"
Chương Tự chẳng buồn trả lời, hôm nay tâm trạng anh hơi bực bội, vào tiệm là uống liền mấy cốc nước.
Một lúc sau anh mới hỏi: "Nếu bo mạch hỏng rồi, có cứu được dữ liệu không?"
Thấy Chương Tự nghiêm túc như vậy, chủ tiệm cũng không đùa nữa, anh ta nói thẳng: "Tôi không dám đảm bảo đâu, phải xem mới biết."
Dẫu sao thì cũng là người làm ăn có tâm.
Thịnh Tiểu Dương buồn bã vô cùng, mấy ngày nay cậu cứ cúi đầu ủ rũ như một đóa hoa héo tàn. Sự việc kia đã qua được nửa tháng, Mắt To rất biết giữ ý, cô không nhắc đến Chương Tự.
"Vài hôm nay chẳng có mối làm ăn nào, phải kiếm việc khác thôi, không thì chết đói mất." Chủ đề này thậm chí còn thảm hơn cả chuyện về Chương Tự. Mắt To rầu rĩ không ngừng, thở dài thườn thượt: "Hôm qua mình đi rửa chén thuê cho một nhà hàng, làm vỡ ba cái bát. May mà ông chủ thấy mình đáng thương, không bắt mình đền."
Thịnh Tiểu Dương khẽ nhíu mày.
Mắt To ngập ngừng, như muốn nói rồi lại thôi. Thịnh Tiểu Dương hỏi:
— Cậu muốn nói gì?
Mắt To mím môi, rồi nhỏ giọng đáp: "Mình có đi dò hỏi bên khu du lịch khác, chỗ đó tuy không đông như đường Giang Bình, nhưng quản lý lỏng lẻo, tạm thời vẫn còn len lỏi vào được."
Thịnh Tiểu Dương là người khiếm thính. Cậu luôn chăm chú nhìn người khác khi họ nói chuyện, trong đôi mắt ấy như có sóng nước li ti gợn nhẹ.
Mắt To bị nhìn đến đỏ bừng cả mặt.
"Tiểu Dương." Cô hỏi: "Cậu còn muốn tiếp tục đi nhặt ve chai không?"
Trong xã hội hiện nay, chỉ cần không theo đuổi chất lượng cuộc sống quá cao, con người sẽ không bị chết đói.
Ban đầu cậu định, nếu tiếp tục ở lại Tô Thành, đợi đến khi dành dụm đủ, cậu sẽ mua một chiếc xe máy cũ chạy giao đồ ăn. Giờ đây nhiều nền tảng có chính sách hỗ trợ người khuyết tật, cũng đủ để cậu sống qua ngày.
Chỉ là, rất khó tiết kiệm tiền.
Số tiền dành dụm được cậu mang đi mua điện thoại, nào ngờ điện thoại lại hỏng. Mọi thứ quay về vạch xuất phát.
Chỗ ở thì sao? Hè đến, tầng hầm này không thể ngủ được, nó nóng đến mức có thể khiến người ta ngạt thở.
Tất cả những điều đó, cậu đều phải tính đến.
Thịnh Tiểu Dương lắc đầu, sau đó đứng dậy rời đi.
Mắt To hỏi: "Cậu đi đâu đấy?"
Cổ tay Thịnh Tiểu Dương vẫn đeo sợi dây buộc tóc. Hôm nay trông cậu rất gọn gàng, không có vẻ gì là chuẩn bị ra ngoài làm việc như mọi ngày.
— Đi mua cơm trưa. Cậu muốn ăn gì?
Mắt To đáp: "Bánh bao ở đường Giang Bình ấy."
Bánh to, ăn no, lại rẻ.
Đường Giang Bình lúc nào cũng đông đúc. Thịnh Tiểu Dương len lỏi giữa dòng người. Bảo vệ vẫn còn cảnh giác với cậu, cứ bám theo cậu một đoạn đường. Mãi đến khi thấy cậu bước qua cái chai nhựa thứ tám mà vẫn không nhặt, hai bảo vệ mới mang vẻ mặt vừa thất vọng vừa khó hiểu mà rời đi.
Thịnh Tiểu Dương đi rất chậm, thỉnh thoảng cậu sẽ dừng lại, phải dùng rất nhiều ý chí mới có thể lảng tránh quán "Nhất Gian Lưu Thủy".
Không biết Chương Tự có ở đó không.
Thịnh Tiểu Dương nhớ anh, nhưng cậu không dám gặp anh. Cảnh tượng máu me hỗn loạn hôm đó vẫn hằn sâu trong tâm trí như mới hôm qua. Vết nhăn giữa hai hàng lông mày của Chương Tự như rặng núi đè nặng lên ngực cậu, khiến cậu nghẹt thở.
Tâm trạng nặng nề đến cùng cực.
Không biết đã đi đến đâu, trước một cửa tiệm có rất nhiều khách du lịch đang tụ tập. Họ đứng thành hàng ngay ngắn, ai nấy đều ngẩng đầu, vẻ mặt đầy say mê.
Đường đã hẹp, Thịnh Tiểu Dương không thể chen qua được, đành đứng lại nhìn. Cậu thấy có người khẽ mấp máy môi: "Hay quá."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn người, cậu cũng ngẩng đầu theo.
Biển hiệu viết tay kiểu Khải thư* ghi chữ "Quán Bình Đàn**". Trên lầu hai có sân khấu ngoài trời, một nam một nữ mặc sườn xám và trường sam ngồi trên đó. Người đàn ông cầm đàn tam, người phụ nữ ôm tỳ bà.
*Khải thư (楷书) hay khảy thư, chữ khay còn gọi là chân thư (真書), chính khải (正楷), khải thể (楷體) và chính thư (正書), là phong cách viết chữ Hán ra đời muộn nhất (xuất hiện khoảng giữa thời Đông Hán và Tào Ngụy và phát triển thành phong cách riêng vào thế kỷ 7), do đó đặc biệt phổ biến trong việc viết tay và xuất bản hiện đại (chỉ sau các kiểu chữ Minh thể và gothic sử dụng riêng trong in ấn).
**Bình đàn: một hình thức văn nghệ dân gian, vừa kể chuyện, vừa hát, vừa đàn, lưu hành ở vùng Giang Tô, Chiết Giang, Trung Quốc
Giai điệu uyển chuyển nhẹ nhàng vang lên bằng giọng Tô Châu ngọt ngào, nhưng Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy.
Tiếc thật, cậu thầm nghĩ.
Giữa một thế giới ồn ào mà lại im lặng đó, tiếng vỗ tay nổi lên, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ. Thịnh Tiểu Dương cũng cười và vỗ tay theo.
Âm thầm hoà vào đám đông, đó là điều đầu tiên cậu học được khi bước chân vào xã hội, hòa hợp với cuộc sống và tìm được niềm vui trong một tầng nghĩa khác.
Cửa quán Bình Đàn mở ra, khán giả đợt trước ra, đợt sau ào vào, xô đẩy chen chúc nhau, tuy chưa hẳn là trật tự, nhưng cũng chẳng hỗn loạn.
Con đường lát đá xanh mở ra một khoảng trống nhỏ, Thịnh Tiểu Dương lướt qua trước cửa. Ánh mắt cậu lơ đãng, mơ hồ bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Trong đám đông chen chúc, Chương Tự vẫn ung dung một cách kỳ lạ. Người khác chen vào, anh nhường đường; nhường hết chỗ rồi thì người ta cũng chẳng chen vào được nữa. Tóm lại, mọi thứ đều phụ thuộc vào việc anh có muốn nhường hay không mà thôi.
Trước kia, Thịnh Tiểu Dương theo dõi Chương Tự là có kế hoạch, có chuẩn bị. Tung tích của anh đều nằm trong dự tính của cậu. Chứ kiểu gặp mặt bất ngờ như thế này, cậu không biết phải đối phó thế nào. Cậu theo bản năng cúi rạp người xuống, rụt cổ rụt vai lại, như biến thành một chú chim cút nhỏ, bước chân vội vàng muốn lẩn trốn đi.
Giữa hai người có khoảng năm, sáu người chắn ngang, tiếng cười nói ồn ào vang lên không ngừng. Lòng Thịnh Tiểu Dương rối bời, thân thể cũng loạng choạng — Chiến thần Giang Bình bị người ta đẩy nghiêng người đi hai bước, suýt nữa thì dẫm lên giày của Chương Tự.
Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, thầm nghĩ:
Hôm nay anh ấy đi giày da, không hợp với quần áo, nhưng vẫn đẹp.
Chương Tự cao, tầm nhìn của anh rộng, dường như không để ý đến Thịnh Tiểu Dương.
Thịnh Tiểu Dương mím chặt môi, hai tay nắm chặt vạt áo, bực bội lách mình khỏi đám đông. Cậu gạt bỏ tiếng ồn hỗn độn và những bóng người chập chờn quanh mình, khứu giác nhạy bén chợt nhận ra một mùi gỗ thơm quen thuộc, giống hệt mùi của bông hoa gỗ trên đầu giường cậu.
Tâm trí Thịnh Tiểu Dương dấy lên sóng gió, nhưng cậu lập tức nhắc nhở mình không được nghĩ lung tung. Trong lúc cậu đang tự trấn an bản thân thì có ai đó vô tình va vào vai cậu. Trong khoảnh khắc ấy, linh hồn như bay khỏi thân xác, còn thân xác thì đứng đờ tại chỗ.
Một chiếc chìa khóa buộc bằng sợi dây dài chừng nửa đốt ngón tay, phía dưới đính một con chó gỗ nhỏ màu vàng, rơi từ túi quần Chương Tự xuống nền đá xanh, lăn tới chân Thịnh Tiểu Dương, phát ra tiếng leng keng không ngừng.
Cậu như thể thật sự nghe thấy tiếng động đó.
Tim cậu đập dồn dập, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực, chân không nhấc nổi, chỉ có ánh mắt là dán chặt vào con chó gỗ nhỏ, trên đuôi nó có một vệt đen nhỏ.
Thịnh Tiểu Dương cúi người, đưa tay ra. Động tác đầy do dự, gần như bị thôi miên vậy. Cậu nghĩ,
nhặt lên rồi thì sao? Trả lại cho anh ấy sao?
Không ổn, như vậy quá lộ liễu.
Nhưng rồi, một tia hy vọng chợt lóe lên,
liệu mình có thể nhân cơ hội đó nói chuyện với anh không?
Chào anh, hoặc... làm phiền
anh một
chút.
Đúng lúc đó, đám đông dần tản ra, khoảng trống bỗng rộng mở. Đầu ngón tay Thịnh Tiểu Dương vừa chạm đến đuôi con chó thì toàn thân khẽ run lên như bị điện giật.
Linh hồn quay trở lại, chiếc chìa khóa đã biến mất.
Thịnh Tiểu Dương hoảng hốt ngẩng đầu lên.
Chìa khóa lơ lửng xoay hai vòng trên không trung rồi rơi vào tay một người đàn ông. Người đó huýt sáo một tiếng, nháy mắt trêu chọc hỏi Chương Tự: "Anh đẹp trai, đồ của anh này."
Chương Tự vẻ mặt không cảm xúc, anh liếc nhìn một cái, sau đó đón lấy rồi khẽ nói: "Cảm ơn."
Gã kia ngửi thấy mùi "đồng loại", liền thẳng thắn hỏi ngay: "Tối nay rảnh không? Tôi mời anh uống rượu."
Chương Tự nhìn quanh một vòng, nhưng không thấy Thịnh Tiểu Dương đâu.
Sự xa cách vốn ẩn sâu trong linh hồn anh thoáng hiện ra, nó lạnh lẽo như tuyết trên đỉnh núi vào giữa mùa đông ở Giang Nam.
Gã kia còn định tiến sát thêm: "Anh đẹp trai?"
Chương Tự không buồn quay đầu, anh nghiêng người bước đi: "Làm ơn tránh ra."
Thịnh Tiểu Dương vì hành động bốc đồng vừa rồi mà âm thầm hối hận trong ba phút. Tình cảm đơn phương vốn thanh cao ấy bỗng bị lung lay. Cậu bắt đầu muốn Chương Tự biết đến sự tồn tại của mình.
Nếu thứ cảm xúc này tiếp tục lớn dần và sâu sắc hơn, Thịnh Tiểu Dương có thể hình dung được nỗi đau cậu phải chịu trong tương lai.
Trong một kết cục vĩnh viễn chẳng thể chạm tới được, khát vọng mù quáng là điều đáng sợ nhất.
Cậu phải rời khỏi đường Giang Bình càng sớm càng tốt. Nơi này quá náo nhiệt, khiến cậu không thể giữ nổi sự bình lặng vốn có của bản thân.
Nhưng trước đó, phải mua bánh bao đã chứ, Mắt To đang đợi cơm trưa, chắc cô sắp chết đói rồi.
Tiệm bánh bao không có tên gọi đàng hoàng, gọi luôn là "Tiệm Bánh Bao", nằm trong con hẻm phía trước, đông người không kém gì đường chính đâu.
Xếp hàng hơn nửa tiếng, mặt Thịnh Tiểu Dương đỏ ửng vì nắng, mồ hôi chảy đầm đìa.
Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút. Cuối cùng cũng tới lượt, Thịnh Tiểu Dương giơ hai ngón tay.
Ông chủ quạt bớt hơi nước đi, ông chủ nhìn không rõ nên hỏi lại: "Hả?"
Hai ngón tay của Thịnh Tiểu Dương chỉ ngay dưới mắt ông, cậu lắc lắc hai ngón tay.
"A, à à." Hình như ông chủ đã hiểu ra, ông cúi đầu nhìn xửng hấp, bỗng đập tay lên trán: "Ối chà, còn đúng hai cái thôi, không bán được đâu! Có người đặt trước rồi!"
Thịnh Tiểu Dương đoán được ý ông qua khẩu hình, cậu phản ứng chậm một nhịp.
Đúng lúc ấy, ông chủ vẫy tay, vẻ mặt rạng rỡ, gọi to: "A Tự! Hai cái bánh bao của cậu này, mau lấy đi nhé! Chiều nay tôi bận, phải đóng cửa sớm!"
Thịnh Tiểu Dương ngẩn người quay đầu lại, rồi lại một lần nữa cậu nhìn thấy Chương Tự.
Lời tác giả:
Tiểu Dương: Tự tiếp thêm sức mạnh cho bản thân