Bóng hình Thịnh Tiểu Dương

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Bóng hình Thịnh Tiểu Dương

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa thấy Chương Tự đứng ở cửa phòng bệnh, Mắt To còn tưởng mình đau đến mức hoa mắt, sinh ra ảo giác, ngỡ ngàng nghĩ, hình như anh ấy đã ăn mất kẹo của mình rồi!
Chương Tự không vào, anh chỉ đứng tựa vào tường, nghe tiếng Mắt To ở bên trong la ầm ĩ.
"Cậu dẫn anh ấy đến luôn á?"
"Không phải! Sao anh ấy lại đi với cậu vậy??"
"Khoan đã!! Hai người quen nhau rồi à???"
"Ôi trời, Tiểu Dương, cậu giỏi ghê á."
"Ưm ưm!" — Thịnh Tiểu Dương vội lấy tay bịt miệng Mắt To lại.
Chương Tự: "..."
Về sau, Mắt To líu lo trò chuyện tiếp với Thịnh Tiểu Dương, Chương Tự nghe không rõ. Chương Tự nghiêng đầu liếc nhìn hai cái đầu chụm sát vào nhau, hệt như đang thì thầm to nhỏ, tựa như đang mưu tính điều gì. Suy nghĩ một lúc, anh bèn gọi cho Tô Diểu Diểu.
Thịnh Tiểu Dương ra hiệu cho Mắt To:
– Chiều nay mình phải ghé đồn cảnh sát giao thông.
Mắt To vẫn còn ngơ ngác: "Cậu đi một mình à?"
Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, cậu do dự lắc đầu, trông như không chắc chắn lắm.
"Anh ấy đã theo cậu đến đây rồi, chắc là sẽ đi cùng cậu chứ nhỉ?" Mắt To khẽ nói, dường như sợ Chương Tự nghe thấy: "Cậu kể cho anh ấy rồi à?"
– Kể gì?
Mắt To lớn tiếng nói: "Kể là cậu bị người ta ức hiếp ấy!"
Chương Tự: "..."
Nghe thấy rồi.
Thịnh Tiểu Dương hoảng hốt quay lại, cậu thấy bàn tay phải của Chương Tự khẽ hạ xuống, hình như còn khua khua vài cái.
Cậu nghiêm túc làm ngôn ngữ ký hiệu với Mắt To:
– Nói nhỏ thôi!
"Ờ." Mắt To lập tức đổi đề tài: "Tiểu Dương, mình muốn ăn kẹo, cậu bóc cho mình một viên đi."
Thịnh Tiểu Dương ném viên kẹo sang, lạnh lùng nói:
– Tự bóc đi.
Mắt To vừa nhai kẹo vừa chóp chép miệng, cô nói với Thịnh Tiểu Dương: "Cậu cứ đi đi, nếu tối mệt quá thì khỏi đến đây, đừng lo cho mình, dì hộ lý rất tốt, mình không đến mức bị đói đâu."
Thịnh Tiểu Dương gật đầu.
Mắt To có chút ngại ngùng khi bày tỏ tình cảm, có vài lời khó nói ra. Thấy Thịnh Tiểu Dương có lẽ sắp đi, cô lại kéo cậu lại.
"Tiểu Dương!"
Thịnh Tiểu Dương nghiêng đầu nhìn cô:
– ?
Mặt Mắt To đỏ lên: "Cảm ơn cậu."
Thịnh Tiểu Dương mỉm cười, lúm đồng tiền thoảng hiện, đẹp tựa hương rượu ủ lâu năm.
Sự nghiêm túc ấy chẳng giữ được quá ba giây, Mắt To lại bắt đầu khuyên nhủ. Giọng cô đanh thép nhưng lại phảng phất nét buồn, xen chút thấu hiểu: "Tiểu Dương, cứ tự nhiên thôi, cậu chỉ là yêu thầm Chương Tự thôi mà, đâu phải muốn ngủ với anh ấy đâu, cần gì phải chuẩn bị tâm lý mỗi khi gặp anh ấy chứ, không có gì phải sợ hết!"
Thịnh Tiểu Dương: ...
Cái gì cơ?!
Chương Tự nhận ra sau khi Thịnh Tiểu Dương từ phòng bệnh bước ra, cậu đã trở nên rụt rè hơn. Hai má ửng hồng, giống như những cánh anh đào tinh khôi anh từng ngắm vào buổi đầu xuân.
Thịnh Tiểu Dương chỉ lo đi theo Chương Tự mà chẳng buồn nhìn đường.
Đến bãi đỗ xe, Chương Tự mở cửa ghế phụ, mời cậu lên xe. Thịnh Tiểu Dương ngơ ngẩn ngồi vào, lưng cứng đờ, không dám cử động.
Chương Tự nghiêng người thắt dây an toàn cho cậu.
Hơi thở thoang thoảng ấy quẩn quanh khiến tim Thịnh Tiểu Dương đập loạn nhịp. Ánh mắt cậu lướt qua những sợi tóc trên đỉnh đầu anh, cuối cùng di chuyển ra ngoài cửa sổ, nơi vô vàn bóng hình mờ ảo đang lướt qua.
Khi xe dừng ở đường Giang Bình, Chương Tự tắt máy, nói đã đến nơi. Nhưng Thịnh Tiểu Dương vẫn còn ngẩn ngơ, cậu không nghe thấy.
Chương Tự đợi một lát rồi đưa tay định giúp cậu tháo dây an toàn. Anh vừa nhúc nhích là Thịnh Tiểu Dương lập tức bừng tỉnh, cậu cuống quýt tháo dây an toàn, nhưng không quen lắm.
Tay Chương Tự khựng lại giữa không trung.
Đôi mắt Thịnh Tiểu Dương cụp xuống, hàng mi khẽ run. Cậu căng thẳng, luống cuống, cố tỏ ra bình thản, tưởng như mình che giấu giỏi lắm. Nhưng tâm trí xao động thì thân thể cũng khó lòng giữ yên, cậu loay hoay mãi vẫn không mở được dây an toàn.
Chương Tự thở dài, cuối cùng anh vẫn đưa tay tới, nghiêng người sát lại gần cậu, bên tai anh nghe rõ mồn một nhịp tim đang đập dồn dập của cậu.
Đầu óc Thịnh Tiểu Dương hơi tê liệt, nhưng khứu giác lại nhạy bén, cậu ngửi thấy mùi thuốc trên người Chương Tự, liền thắc mắc: Tay anh ấy như vậy sao còn có thể lái xe? Đáng lẽ phải nghỉ ngơi cho tốt mới phải.
Mãi đến khi ánh mắt Thịnh Tiểu Dương lơ đãng liếc sang, Chương Tự mới lên tiếng: "Đến tiệm mì."
Thịnh Tiểu Dương gật đầu:
– À, được thôi.
Gần tới giờ ăn trưa, tiệm mì đông nghịt khách, đầu bếp Tống một mình loay hoay trong bếp, bận rộn tối mặt tối mũi. Tiếng khách gọi món vang lên liên tiếp: "Mì của tôi đâu rồi! Nửa tiếng rồi mà chẳng thấy đâu, tôi uống hết nửa thùng nước rồi đó!"
Những tô mì nóng hổi vừa vớt ra xếp đầy ở quầy ra món, đầu bếp Tống không kịp mang ra cho khách, tay còn cầm muôi múc canh, trong lòng đầy bực bội nhưng không tiện mắng khách.
"Nếu đói quá thì tự ra lấy đi chứ!"
Khách không chịu: "Tôi đang ăn ở đây mà, tôi là thượng đế đấy nhé!"
Ngọn lửa trong bếp vốn đã bừng bừng cháy, giờ thêm lửa giận trong người đầu bếp Tống, đầu bếp Tống chuẩn bị tuôn ra câu "Tôi nghỉ làm đây!" đầy khí thế thì vừa hay Chương Tự bước vào.
"Để cháu làm, chú đừng nóng, coi chừng cao huyết áp."
Đầu bếp Tống mặc kệ lời Chương Tự nói, câu "Tôi nghỉ!" vẫn đang chuẩn bị tuôn ra, nhưng vừa thấy Chương Tự bưng tô lên, cổ tay còn quấn băng trắng toát, đầu bếp Tống lập tức lo lắng: "Ê... ê ê! Đừng! Bỏ xuống!"
Thịnh Tiểu Dương cau mày, trông có vẻ nghiêm nghị. Cậu đi xuyên qua không gian ồn ào như một vở kịch câm, chắn ngay trước mặt Chương Tự.
Chương Tự sững lại: "Tiểu Dương."
Tiếc là Thịnh Tiểu Dương không biết anh gọi tên mình, chỉ chăm chú nhìn vào bàn tay anh. Khi làn khói trắng bốc lên, những hạt bụi li ti trong không khí lấp lánh như mảnh thủy tinh vụn, cậu càng nhíu chặt mày hơn.
Đầu bếp Tống cũng ngừng tay, ló đầu ra hóng.
Thịnh Tiểu Dương lấy hết dũng khí, cuối cùng đỡ lấy bát sứ nóng hổi kia, giữa chừng còn chạm nhẹ vào tay Chương Tự, cậu chạm vào rồi rụt tay về ngay lập tức.
Cậu quan sát kỹ lưỡng khắp tiệm, xác định rõ bát mì nào thuộc về bàn nào, rồi theo thứ tự những vị khách đang sốt ruột mà phân phát chính xác, thái độ lại vô cùng lễ phép.
Cậu chỉ vào tai mình, rồi chỉ vào miệng, lắc tay, khom người, tỏ ý xin lỗi.
Người vừa gào "Không ăn nữa, trả tiền đây!" bỗng hiểu ra, hối hận đến mức chỉ muốn tự vả vào mặt mình.
Bầu không khí trong tiệm lập tức trở nên hòa nhã.
Đầu bếp Tống cười tươi, nói với Chương Tự: "Thấy chưa, đây chính là tấm gương về sự chịu khó chịu khổ trong trí tưởng tượng của chú, là cộng sự trong mơ của chú đấy."
Chương Tự khẽ xoay xoay ngón tay, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng Thịnh Tiểu Dương, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Đầu bếp Tống khá bận rộn nên không trò chuyện tiếp, chỉ hỏi: "Lấy cho cậu một bát như cũ nhá?"
Chương Tự nói rằng anh phải về xưởng làm việc nên không ăn: "Cho em ấy một bát, lấy nhiều một chút, lần trước ăn vẫn chưa no."
"Hả?" Đầu bếp Tống kinh ngạc: "Trông nhỏ con vậy mà ăn khỏe thế á?"
"Ừm, thế mới tốt chứ." Chương Tự mỉm cười rồi rời đi, không làm phiền Thịnh Tiểu Dương đang toát mồ hôi nữa.
Hai giờ chiều, Thịnh Tiểu Dương đến "Nhất Gian Lưu Thủy".
Tay Chương Tự đã tháo băng, anh đang gọt táo, mỗi người một quả.
Thịnh Tiểu Dương vẫn ngồi trên cái ghế thấp bên cạnh ổ chó như lần trước, cúi đầu gặm táo, hai xoáy tóc nhỏ trên đầu cậu hiện rõ ngay trước mắt Chương Tự.
Chương Tự bước lại, vòng ra phía sau cậu, cố ý không để cậu nhận ra.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu định lén nhìn Chương Tự, nhưng không thấy anh đâu, cậu bỗng giật mình.
Đúng lúc ấy, Chương Tự đưa ngón trỏ chạm nhẹ vào vai cậu.
Thịnh Tiểu Dương lập tức quay đầu lại, hai xoáy tóc như xoáy tròn dòng nước chảy, tất cả đều rơi vào mắt Chương Tự.
– ...
Chương Tự mỉm cười, như thể chẳng có gì xảy ra, anh hỏi: "Em đã xin chú Tống trả lương chưa?"
Chỉ cần đối diện với ánh mắt của Chương Tự, tim Thịnh Tiểu Dương liền đập dồn dập, máu dường như sôi lên khiến mặt cậu đỏ bừng. Vì thế, cậu ngại ngùng không dám nhìn anh lâu, chỉ cầm bút viết:
[Chú Tống nói anh mới là ông chủ.]
Chương Tự rất thích cách trò chuyện bằng giấy và bút thế này, anh cũng viết:
[Tôi không phải, Tô Diểu Diểu mới là chủ.]
[?]
[Em gái tôi.]
Thịnh Tiểu Dương viết: [Ồ.]
Chương Tự lại hỏi: [Khách đông lắm phải không? Mệt không?]
[Không mệt.]
Thịnh Tiểu Dương rất thích làm việc.
Chương Tự cầm bút, anh khẽ khựng lại, trên tờ giấy trắng xuất hiện một chấm mực đen nhỏ, nhưng anh không viết tiếp.
Thịnh Tiểu Dương không nhìn cũng không hỏi, chỉ yên lặng chờ anh.
Bên ngoài, chiếc thuyền mui đen rẽ sóng, phát ra tiếng tí tách tí tách từ mái chèo, khách du lịch rộn ràng cười nói, tiếng ve kêu chim hót khắp nơi, thế giới thật náo nhiệt. Nhưng chỉ có Thịnh Tiểu Dương là im lặng, toàn bộ tâm tư của cậu đều đặt nơi Chương Tự, nhưng ánh mắt lại cố tình né tránh.
Chương Tự đưa bút lại cho Thịnh Tiểu Dương.
Cậu hơi ngẩn người ra, ngẩng đầu lên nhìn anh.
Chương Tự bình thản hỏi: "Em hẹn với cảnh sát giao thông lúc mấy giờ?"
Một cảm giác kỳ lạ thoáng vụt qua, nhưng Thịnh Tiểu Dương không nghĩ nhiều, cậu đáp:
[Ba giờ rưỡi.]
"Còn sớm."
Thịnh Tiểu Dương gật đầu, ngoan ngoãn viết: [Anh cứ làm việc đi ạ.]
Khi xong việc, Chương Tự tranh thủ thời gian rảnh rỗi, mở tập phác thảo và cầm bút chì ký họa. Anh vẽ Thịt Kho, vẽ đường Giang Bình, chim và cá, hoa với cỏ... mọi cảnh vật đều được ghi lại cẩn thận trong cuốn sổ của anh.
Chỉ không hiểu vì sao, vừa rồi lại xuất hiện thêm một Thịnh Tiểu Dương.