Chương 19: 'Không còn đau nữa.'

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 19: 'Không còn đau nữa.'

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương Tự không tranh cãi với Thịnh Tiểu Dương, nhân lúc cậu chưa kịp phản ứng đã thẳng thắn trả hai mươi nghìn đồng. Thịnh Tiểu Dương tròn mắt nhìn con số trên màn hình, cứ ngẩn người ra mãi mà vẫn chưa hiểu rõ.
"Em giữ kỹ mấy hóa đơn này, sau này thương lượng bồi thường sẽ cần dùng đến." Đợi đến khi ánh mắt Thịnh Tiểu Dương hướng về phía mình, Chương Tự mới chậm rãi nói tiếp: "Bên cảnh sát giao thông đã có kết quả giải quyết vụ việc chưa?"
Thịnh Tiểu Dương gật đầu, cậu mở sổ ra viết: [Ngày mai sẽ đi ký giấy xác nhận vụ tai nạn.]
"Vẫn chưa nhận được đồng nào phải không?" Chương Tự hỏi.
Thịnh Tiểu Dương đáp: "Chưa ạ."
"Vậy thì chưa vội ký, bảo họ tổ chức một buổi hòa giải trước đi." Chương Tự nói đến đây thì ngập ngừng một chút, sau đó anh dịu giọng nói: "Em cứ mạnh dạn đưa ra yêu cầu cho bên kia."
Thịnh Tiểu Dương đã xa rời cuộc sống xã hội quá lâu, cậu vừa mới chập chững bước vào đời, vẫn còn chút e dè, ngại ngùng khi giao tiếp, cũng có ít nhiều lo lắng. Cậu buồn bã viết:
[Không ai quan tâm đến em cả.]
Chương Tự suy nghĩ một lát, rồi thử hỏi: "Để tôi giúp em nhé?"
Từ đầu đến giờ, Thịnh Tiểu Dương vẫn luôn trong trạng thái vừa bất ngờ vừa bối rối, không hiểu vì sao Chương Tự lại giúp đỡ mình. Nếu chỉ vì vụ va chạm hôm đó, thật ra hậu quả cũng chẳng nghiêm trọng lắm. Cái gọi là "thấy áy náy" mà Chương Tự nói cũng đã được giải quyết ổn thỏa. Thế nên giờ đây, cậu bắt đầu cảm thấy thấp thỏm lo âu.
Thế nhưng, trong lòng Thịnh Tiểu Dương lại có một cách hiểu khác, cậu cho rằng tất cả chỉ đơn giản là vì tính cách của Chương Tự. Anh vốn dĩ đã là người tốt bụng, còn cậu chỉ là một trong vô số minh chứng cho điều đó mà thôi.
Dẫu vậy, dù ở bất cứ lúc nào hay nơi đâu, Thịnh Tiểu Dương vẫn cảm thấy đó là niềm vinh hạnh của mình.
Chương Tự nhẹ nhàng vỗ vai cậu, gọi khẽ: "Tiểu Dương."
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu lên, đôi mắt còn mơ màng nhìn thẳng vào mắt Chương Tự.
– ?
"Sao thế?" Chương Tự hỏi: "Vẫn còn lo lắng gì sao?"
Thịnh Tiểu Dương chỉ vào con số trên màn hình thanh toán vẫn chưa biến mất, cậu bối rối viết:
[Số tiền này nhiều quá.]
Anh đưa ra giải pháp: "Em viết cho tôi một tờ giấy nợ đi. Khi nào có tiền thì trả lại tôi."
Thịnh Tiểu Dương ngớ người, không ngờ Chương Tự lại nói thẳng như vậy, rồi vui mừng gật đầu lia lịa.
– Dạ!
Lần này cậu cầm bút nghiêm túc hơn hẳn, nét chữ cũng đẹp hơn trước nhiều. Nội dung giấy nợ rất đơn giản: ai nợ ai, số tiền bao nhiêu, khi nào trả, quá hạn thì sẽ ra sao.
Thế nhưng, ngay câu mở đầu cậu đã khựng lại.
Đến lúc viết tên chủ nợ, cậu kịp dừng lại, tim vẫn còn run rẩy. Ánh mắt vừa bất lực vừa e ngại khẽ liếc sang Chương Tự, không biết phải làm thế nào.
Chương Tự ung dung mỉm cười, tự giới thiệu: "Tôi tên là Chương Tự."
Thịnh Tiểu Dương cố gắng suy nghĩ, rồi Chương Tự dứt khoát đưa tay cầm bút viết hộ. Lần này bỏ qua lối viết khải thư tinh xảo thường dùng, anh viết chữ rõ ràng, thẳng hàng. Viết xong, anh đưa bút lại cho Thịnh Tiểu Dương.
Tuy bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, giữ vẻ xa cách khi đối đáp với Chương Tự, nhưng khi đối phương bất ngờ tiến lại gần, vành tai Thịnh Tiểu Dương lại âm thầm ửng đỏ.
Cuối cùng, khi ký tên, từng nét bút của cậu đều chậm rãi, đầu ngón tay cầm bút siết chặt đến trắng bệch.
Hai cái tên nằm cạnh nhau trên cùng một tờ giấy, tựa như cơn gió từ khoảng không tràn vào thung lũng, khiến mọi cảnh vật trở nên đẹp đẽ hơn bao giờ hết.
Tờ giấy nợ do Chương Tự giữ. Anh chỉ nhìn lướt qua một lần, rồi thẳng thắn đọc tên: "Thịnh Tiểu Dương."
Dù không nghe thấy, nhưng trái tim Thịnh Tiểu Dương vẫn nặng trĩu như cũ.
Lúc này, Đào Dã cố gắng thu mình lại, tránh để Chương Tự chú ý, rồi tìm cơ hội rời đi trước. Không ngờ lại bị Chương Tự gọi lại:
"Lâu rồi không gặp."
Đào Dã khẽ gật đầu:
– Lâu rồi không gặp.
Chương Tự khách sáo hỏi: "Tôi có nên nói với Tưởng Gia Tuệ rằng tôi đã gặp cậu không?"
Khi nghe đến cái tên ấy, vết sẹo màu đỏ sậm ở khóe mắt phải của Đào Dã khẽ run lên. Anh ấy im lặng, lạnh lùng, không chịu thua kém mà sẵn sàng đối diện với Chương Tự. Cuối cùng, như cây cổ thụ sừng sững trên đỉnh núi bị tiếng sét âm ỉ xé toạc, Đào Dã quay lưng rời đi.
Chương Tự dõi mắt theo, cho đến khi bóng dáng ấy bị nhấn chìm trong dòng người hối hả.
Anh vẫn còn đang cau mày, ánh mắt lướt qua tin nhắn mới nhất trên điện thoại, chỉ thấy một sự mệt mỏi dâng lên.
Thịnh Tiểu Dương lùi ra thật xa, cậu đứng yên một chỗ, không rõ đang đợi ai. Chương Tự và Đào Dã nói chuyện gì đó, cậu không nghe rõ một từ nào. Cậu luôn giữ một khoảng cách vừa vặn, không vượt quá giới hạn với Chương Tự.
Thang máy lên xuống nhiều lượt, cửa mở ra, một nhóm người tràn ra, lại một nhóm khác chen vào, nhưng không có Thịnh Tiểu Dương. Cậu nhìn thấy Đào Dã rời đi, ánh mắt cậu lại tìm kiếm Chương Tự.
Len lỏi qua dòng người tấp nập, ánh mắt họ chạm nhau. Chương Tự gật đầu với cậu.
Đến đây thôi, anh sắp phải đi rồi.
Thịnh Tiểu Dương hiểu, trong lòng tuy có chút mất mát nhưng không buồn bã, cậu biết đã đến lúc phải buông tay rồi. Cậu mỉm cười đáp lại, đôi mắt sáng long lanh.
Thang máy lại đến, lần này Thịnh Tiểu Dương theo dòng người chen vào, dáng người nhỏ bé nhanh chóng bị che khuất.
Chương Tự cũng rời đi cùng lúc đó.
Ở bệnh viện, Thịnh Tiểu Dương trải tạm đồ ngủ xuống đất. Dì hộ lý thương cảm cho cảnh hai đứa trẻ mồ côi, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, một mình nơi đất khách dễ bị người ta bắt nạt, lòng trắc ẩn trỗi dậy, dì móc tiền túi gọi một bữa tối thật thịnh soạn.
Nhưng chỉ thịnh soạn cho riêng Thịnh Tiểu Dương.
Mắt To vừa húp cháo trắng vừa căm tức nhìn bát thịt vịt bốc khói nghi ngút của cậu.
Dì hộ lý dỗ dành: "Chờ con khỏi rồi hãy ăn!"
Cô lập tức mừng rỡ, ngửa cổ uống hết bát cháo, rồi chìa tay ra, búng một cái "tách" ngay trước mắt Thịnh Tiểu Dương.
Cậu ngẩng đầu lên.
– ??
Mắt To hỏi: "Ban ngày cậu đi đâu vậy?"
Thịnh Tiểu Dương tránh ánh nhìn dò xét của cô, im lặng không đáp lại.
Mắt To lập tức nghi ngờ: "Cậu giấu mình chuyện gì đúng không?! Chúng ta còn là bạn tốt của nhau nữa không vậy?!"
Thịnh Tiểu Dương: "..."
Mắt To vừa dỗ vừa dọa cũng không moi được bí mật cậu đang giấu.
Đêm khuya yên tĩnh, Thịnh Tiểu Dương không ngủ, cậu mượn ánh trăng mờ ảo ngoài cửa sổ mở cuốn sổ ra. Nét chữ xinh đẹp của Chương Tự như dòng nước trong lành chảy vào mắt cậu.
Cậu trân trọng chạm tay vào từng nét chữ.
Ngày trước cậu từng nghe một câu chuyện cổ tích, Lọ Lem sau nửa đêm đã cởi bỏ bộ váy dạ hội, nhưng vẫn chờ mong hoàng tử đến tìm.
Nhưng Thịnh Tiểu Dương không phải Lọ Lem, cậu cũng chẳng có váy áo lộng lẫy.
Sáng hôm sau, Mắt To vừa mở mắt đã òa khóc vì đau. Thuốc giảm đau uống vào chỉ có tác dụng trong hai tiếng.
Thịnh Tiểu Dương dỗ:
– Đừng khóc, mình mua kẹo cho cậu.
Mắt To đáp: "Mình muốn kẹo vị vải."
– Được.
Mắt To cảm động đến nỗi vừa khóc vừa cười: "Hu hu, chúng ta vẫn là đôi bạn tốt!"
Thịnh Tiểu Dương gật đầu:
– Đúng vậy, bạn tốt của mình.
"Vậy cả ngày hôm qua cậu đi đâu vậy?"
Thịnh Tiểu Dương: ...
Quá ranh mãnh!
Ban ngày bệnh viện càng đông, Thịnh Tiểu Dương không đi đường vòng mà băng qua sảnh khám bệnh. Bên ngoài có một cửa hàng tiện lợi, kẹo ở đó rất đắt, tám tệ một gói, lại không có vị vải. Cậu cắn răng mua một gói, rồi quay về theo đường cũ.
Quầy thuốc xếp hàng dài, Thịnh Tiểu Dương cúi đầu bước vào, vòng ra phía sau hàng người. Không may va vào ai đó, bảy tám hộp thuốc rơi lả tả xuống đất.
Cậu lập tức ngồi xổm xuống nhặt, người kia cũng cúi xuống giúp.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay có vết chai... trái tim Thịnh Tiểu Dương nhận ra đôi tay này còn nhanh hơn cả ý thức của cậu. Cậu bất chợt ngẩng đầu lên.
Chương Tự mỉm cười nhàn nhạt: "Thật trùng hợp."
Thịnh Tiểu Dương mấp máy môi, cổ họng phát ra một âm thanh mơ hồ, ngắn ngủi.
Chương Tự không nghe rõ.
Rồi cậu nhìn thấy tay phải của anh, nó đang được treo lên, từ lòng bàn tay đến cổ tay quấn băng gạc, thoang thoảng mùi thuốc.
Thịnh Tiểu Dương lập tức nghẹn lời, cậu nhíu mày nhìn anh.
Hôm qua vẫn còn lành lặn kia mà...
Có lẽ Chương Tự nhận ra cảm xúc của cậu, liền bình thản nói: "Bệnh cũ thôi, lần trước tái phát chưa khỏi hẳn. Dạo này không bận nên đến bệnh viện khám thử."
Thịnh Tiểu Dương chăm chú nhìn anh nói, rồi lại cụp mắt. Đôi mắt ấy như phủ một lớp sương mờ, dịu dàng e ấp, lững lờ nhìn Chương Tự.
Rất đẹp, Chương Tự thầm nghĩ, giống hệt đôi mắt anh từng gặp nhiều năm trước.
Thịnh Tiểu Dương viết ra giấy hỏi: [Đau không ạ?]
Chương Tự cầm bút bằng tay trái nhưng chữ vẫn đẹp:
[Không còn đau nữa.]
Lời tác giả:
Chương Tự: Đây là khổ nhục kế của tôi.