39. Chương 39: "Yêu đương gì chứ?"

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 39: "Yêu đương gì chứ?"

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương Tự ăn vận khá giản dị, áo phông trắng, quần dài vừa vặn, gọn gàng. Phong cách của anh hướng đến sự thoải mái, đặc biệt ưa thích những bộ đồ cotton ôm sát cơ thể. Ngoài ra, anh cũng rất kỹ tính trong việc chọn giày.
Thịnh Tiểu Dương chưa từng đi đôi giày nào có đế êm ái đến thế, bước chân bỗng trở nên nhẹ tênh. Cậu lén tìm tên thương hiệu nhưng không thấy.
Chương Tự dường như đọc được suy nghĩ của cậu, liền nói trước: "Đừng nhắc đến tiền."
Thịnh Tiểu Dương ngượng ngùng, trong lòng băn khoăn, cuối cùng vẫn hỏi:
- Đắt lắm phải không ạ?
"Một nửa giảm giá, một nửa khuyến mãi, mua càng nhiều càng rẻ." Chương Tự cười bất lực nói: "Em có tin không?"
-...
Thịnh Tiểu Dương tin thật. Thôi thì cứ thế này đi, cậu vốn chẳng bỏ tiền ra, chưa nói đến chuyện khách sáo hay không, cậu chỉ sợ làm Chương Tự thất vọng. Một mặt cậu âm thầm thích anh, một mặt lại tự ý thức rất rõ ràng rằng dù ôm trong lòng tâm tư thầm kín không thể nói ra, cũng không thể tỏ vẻ gượng gạo, khó chịu, như vậy chỉ khiến người khác chán ghét.
Vì thế cậu thản nhiên nhận lấy.
- Cảm ơn anh.
Thịnh Tiểu Dương nói.
Chương Tự hài lòng, tâm trạng cũng vui vẻ hơn.
Thịnh Tiểu Dương muốn nhân cơ hội này đáp lại tấm thịnh tình, để không khí bớt ngượng nghịu, thế là cậu định tặng Chương Tự cặp kính. Nhưng tay vừa nhấc lên, lời chưa kịp nói hết thì màn hình điện thoại của Chương Tự sáng lên, thông báo có cuộc gọi đến.
...
Thịnh Tiểu Dương lặng lẽ thu tay về.
Sự mong đợi thoảng qua trong mắt Chương Tự bị cắt ngang, anh nhíu mày bắt máy, giọng thờ ơ: "A lô."
"Đụ má." Đầu dây kia bật cười chửi một tiếng: "Thái độ của cậu là sao đây hả?"
Chương Tự đưa điện thoại ra nhìn tên hiển thị: Lâm Hằng — ông chủ tiệm sửa điện thoại.
Anh cũng cười cười xin lỗi: "Ngại quá, cậu tìm tôi có việc gì?"
Lâm Hằng quá rõ tâm tư sâu xa của Chương Tự, anh ta cũng là một trong số ít người biết bí mật của Chương Tự, nên cười cợt nói: "Dữ liệu trong điện thoại bạn cậu tôi khôi phục xong rồi, bảo cậu ấy đến lấy nhé. Hay là cậu tự đến?"
Anh ta cố ý kéo dài giọng, nhấn mạnh hai chữ "bạn cậu", giọng điệu đậm mùi trêu chọc.
Chương Tự mặt không biến sắc: "Ngày mai tôi qua."
"Chậc—"
"Còn gì nữa không?"
Đầu dây bên kia nói không còn gì nữa, như sợ bị trả đũa, liền cúp máy ngay.
Chương Tự không để ý gì thêm, nhanh chóng quay sang nhìn Thịnh Tiểu Dương: "Vừa rồi em định nói gì?"
Sự tự tin ban đầu của Thịnh Tiểu Dương tan biến, cổ họng nghẹn ứ, cậu ngập ngừng đáp:
- Không... không có gì.
Hai ngày nay Chương Tự bận tối mắt tối mũi, chẳng có thời gian rảnh. Trong lúc đó, Lâm Hằng gọi tới, hỏi bao giờ qua lấy đồ. Anh cũng chẳng vội, không nói gì với Thịnh Tiểu Dương, cuối cùng mới hẹn được giờ lấy đồ.
Chiều nay anh sẽ qua.
Tay nghề nấu nướng của Thịnh Tiểu Dương ngày càng tiến bộ. Ngoài mấy món gia đình quen thuộc như trứng xào cà chua hay khoai tây xào thái sợi, cậu đã học thêm vài món phức tạp hơn.
Đầu bếp Tống còn vui mừng hơn cả cậu, ông vừa khen vừa đùa: "Học thêm vài món nữa là Tiểu Dương nhà chúng ta có thể mở tiệm rồi đấy!"
Thịnh Tiểu Dương khiêm tốn đáp:
- Còn lâu ạ.
Dù nói vậy, nhưng giờ cậu đã không còn thấy ý nghĩ ấy xa vời nữa. Mở một quán ăn đúng là một hướng đi tốt.
Trong ánh nắng sớm mai, Thịnh Tiểu Dương như mầm non được ươm dưỡng, cứ thế lớn lên, tự tin hơn nhiều. Ngay cả chính bản thân cậu cũng chưa chắc nhận ra sự thay đổi âm thầm ấy, nhưng Chương Tự thì biết.
Lá xanh non tràn đầy sức sống, hé lộ những nụ hoa nhỏ còn khép chặt, chờ ngày nở bung. Niềm vui này là phép màu dành riêng cho người chăm sóc.
Chương Tự tự cho mình cái quyền lặng lẽ nhận lấy.
Bức tường phía tây tiệm mì nay có thêm một cái bàn nhỏ, chỗ riêng của Chương Tự. Thời gian anh đến ăn dần thành thói quen cố định, cứ ngồi xuống là Thịnh Tiểu Dương sẽ bưng món ra.
Hôm nay có trứng hấp thịt băm, sườn xào chua ngọt, khoai môn nghiền với việt quất, thêm cả rau muống xào tỏi.
Khẩu vị Chương Tự thanh đạm, những món này rất hợp với anh.
Tiệm mì đến giờ cơm lại đông nghịt khách, Thịnh Tiểu Dương vội vã ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu với Chương Tự:
- Anh cứ ăn đi, ăn xong cứ để đấy em dọn cho.
Rồi cậu lại quay sang tất bật làm việc.
Đầu bếp Tống từ đâu bước đến, ông thì thầm: "Chuyên đến phá rối."
Chương Tự liếc ông một cái: "Cháu đến ăn cơm đàng hoàng, có trả tiền."
"Đừng tưởng bở nhé." Đầu bếp Tống cười khà khà: "Cậu có quét mã QR trên tường thì tiền cũng vào túi Diểu Diểu. Người nấu cơm cho cậu là ai hả?"
Chương Tự: "..."
Nói nghe cũng có lý.
"Thấy đĩa rau muống này chưa? Tám tệ một cân đấy! Tiểu Dương tự bỏ tiền túi, chọn loại ngon nhất mua về. Đã thế còn dành tiền lương ít ỏi ra nấu riêng cho cậu." Giọng điệu đầu bếp Tống chua lè: "Cậu thì ăn no, còn thằng bé thì xài hết sạch tiền, lấy đâu ra vốn liếng mà yêu đương nữa."
Chương Tự nhíu mày: "Yêu đương gì chứ?"
"Chú định giới thiệu cho thằng bé một người!" Đầu bếp Tống cười hề hề: "Cậu xem Tiểu Dương kìa, thằng bé thật thà, chịu khó, lại biết nhường nhịn, còn đẹp trai nữa! Người ta phải tranh thủ tuổi trẻ mà trải nghiệm nhiều hơn một chút, thằng bé vẫn chưa hiểu đạo lý này, cậu phải chỉ bảo nó. Đừng để thằng bé bắt chước cậu, suốt ngày tỏ vẻ chẳng màng sự đời, cuối cùng lại biến thành khúc gỗ khô!"
Chương Tự không đồng tình, anh đặt đũa xuống, vừa định mở miệng thì Thịnh Tiểu Dương đi tới nhắc đầu bếp Tống:
- Khách đang sốt ruột đợi kìa chú.
Đầu bếp Tống cuống quýt chạy vào bếp, trước khi đi còn cố dặn Chương Tự: "Nhớ kỹ lời chú đấy."
Thịnh Tiểu Dương nhìn quanh, chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, cậu hỏi:
- Nhớ gì cơ?
Chương Tự nghĩ một lát rồi hỏi ngược lại: "Đầu bếp Tống định giới thiệu bạn cho em à?"
Thịnh Tiểu Dương: ...
Chương Tự hờ hững nói: "Kết thêm bạn bè cũng tốt mà."
Trong đầu Thịnh Tiểu Dương lập tức bật lên một loạt dấu chấm hỏi.
"Nếu hợp nhau thì có thể rủ đi ăn cơm. Em giới thiệu một chút cũng được."
Cuối cùng cậu không nhịn được, giơ tay ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu hỏi:
- Gì cơ? Em giới thiệu cái gì?
- Anh á?
Chương Tự nhìn dáng vẻ ngây ngô của Thịnh Tiểu Dương, anh chợt nhận ra mình đã lo lắng thái quá đến mức hồ đồ, cứ như con lừa ương bướng, thẳng thừng sập bẫy.
"Không có gì." Anh ho nhẹ một tiếng, che đi sự lúng túng.
Thịnh Tiểu Dương thấy món ăn trên bàn vẫn chưa vơi đi bao nhiêu, nghĩ chắc không hợp khẩu vị anh, định lần sau sẽ thay đổi. Ai ngờ Chương Tự lại cầm đũa lên, mặt không biến sắc mà ăn liền hai bát cơm.
Ồ, thì ra thích ăn, vậy khỏi cần đổi nữa. Cậu nghĩ thầm.
Ăn uống xong xuôi, Chương Tự tự mình dọn bát đũa, anh đi vào bếp, tiện thể liếc đầu bếp Tống một cái. Ông rụt cổ lại, trông hơi chột dạ.
"Tôi ra ngoài một lát, chốc nữa sẽ không ở nhà," Chương Tự dặn Thịnh Tiểu Dương: "Trưa em về thì nhớ bật điều hòa phòng tôi lên, đừng đóng cửa, cho gió mát thổi qua."
Gác xép hứng nắng suốt mười hai tiếng, mùa hè thì nóng, mùa đông thì lạnh. Chương Tự từng muốn sửa lại nhưng vướng mắc quy định xây dựng nên không làm được. Chỉ có thể mở cửa phòng, chia sẻ điều hòa, coi như tạm khắc phục.
Thịnh Tiểu Dương theo bản năng muốn hỏi anh đi đâu. Nhưng thế lại quá thân mật.
Cậu giấu kín tâm tư, luôn tự nhủ phải "giữ chừng mực".
- Dạ.
Chương Tự cười cười, không nói thêm gì nữa.
Tiệm sửa điện thoại nằm trong khu sầm uất, cửa mở rộng, bên trong chẳng thấy ai. Nhìn kỹ mới thấy treo tấm bảng "Có việc ra ngoài, vui lòng ghé lại sau." Chương Tự liếc nhìn đồng hồ, đúng là đến không đúng lúc.
Anh kiên nhẫn đợi, khách tới hai lượt đều bị anh khéo léo mời đi. Dù bị mang tiếng "sao chổi đuổi khách", nhưng chủ tiệm vẫn biệt tăm, cứ như cố tình trêu tức.
Chương Tự tuy giữ bình tĩnh, nhưng sự kiên nhẫn vốn có hạn, mà anh còn nhiều việc, chẳng có thời gian rảnh để chơi trò mèo vờn chuột.
Anh bấm máy gọi: "Tôi đến rồi, cậu ở đâu?"
Đầu dây bên kia ồn ào, giọng nói bị nén lại: "Trưa nay đi xem mắt, thấy hợp nên tranh thủ vào rạp phim luôn. Vừa xem phim xong, ngại quá."
Chương Tự day day trán, vẫn giữ giọng điềm đạm: "Cậu xem phim của cậu đi, thế đồ của tôi đâu?"
Người kia cười cười: "Đồ của cậu hay gì mà hỏi?"
Chương Tự sắp tắt máy.
Lâm Hằng vội nói tiếp, giọng phấn khích như được xem trò vui: "Tôi chép toàn bộ dữ liệu vào USB rồi. Chắc để trên bàn ấy, hoặc vẫn cắm trên máy tính, cậu tự tìm đi nhé. À đúng rồi, nhớ đóng cửa giùm tôi."
Chương Tự bắt đầu lục lọi.
Trên bàn toàn đồ linh tinh, anh tìm kiếm mãi mà chẳng thấy thứ nào giống USB. Anh cũng ngại làm phiền buổi hẹn hò của người ta nên đành từ bỏ, định hôm khác quay lại.
Vừa xoay người định rời đi thì tay anh chạm vào chuột, màn hình máy tính bật sáng, hiện lên một thư mục vô danh chưa mở. Chương Tự nheo mắt nhìn nó thật lâu.
Đồng hồ trên tường tích tắc trôi đi, ngoài kia nắng gắt, nhưng cuộc đời dường như đang đứng yên.
Anh bước ra khỏi tiệm, ánh nắng gay gắt làm lóa mắt, anh chớp mắt, khóe miệng hơi cong lên nhưng rồi lập tức trở lại dáng vẻ bình thường.
Lâm Hằng gửi tin nhắn tới: [Tìm thấy chưa?]
Chương Tự trả lời: [Thấy rồi.]
Bên kia im lặng hồi lâu, sau đó mới đáp: [Thế thì tốt.]