Chương 3: Xông pha núi non biển cả

Giọng Nói Của Anh

Chương 3: Xông pha núi non biển cả

Giọng Nói Của Anh thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẹ của Thịnh Tiểu Dương tên là Ngô A Muội, cả cuộc đời lẫn ánh mắt đều chất chứa nỗi buồn. Người chồng đầu tiên của bà nghiện cờ bạc, sau khi sinh Thịnh Tiểu Dương, hai người ly hôn. Sau đó, bà lại tái giá với một gã nghiện rượu, cuộc đời vốn đã khổ sở càng thêm bi đát.
Gã nghiện rượu thường xuyên đánh đập bà. Một gã đàn ông cao to đè nghiến người phụ nữ yếu ớt xuống mà đấm đá không thương tiếc, bất chấp tiếng kêu cứu thảm thiết và tiếng khóc nức nở không thành tiếng của đứa trẻ thơ.
Khi ấy Thịnh Tiểu Dương mới 5 tuổi.
Ngô A Muội đòi ly hôn, Tiền Thắng lên cơn điên, vớ lấy chiếc bàn trà sứt sẹo đập mạnh vào người bà, khiến bà gãy bốn chiếc xương sườn.
"Mày nằm mơ giữa ban ngày à! Dám đòi ly hôn với tao ư? Tao sẽ đánh chết mày, rồi bóp chết thằng con điếc của mày luôn!"
Thịnh Tiểu Dương không nghe được tiếng mẹ kêu cứu, nhưng cậu cảm nhận được sự tê dại và sợ hãi tột cùng trong ánh mắt của mẹ, vì chính cậu cũng đang trải qua cảm giác đó.
Tiền Thắng túm lấy mái tóc rối bời của Ngô A Muội, quấn quanh cổ tay rồi nhấc đầu bà lên như thể giật một con rối, sau đó nện mạnh xuống sàn nhà.
Đau đến kêu không thành tiếng.
Hàng xóm cũng đã quen với cảnh này nên chẳng ai tỏ vẻ ngạc nhiên. Có người không chịu nổi, đành đến gõ cửa khuyên nhủ: "Đừng đánh nữa, đánh nữa là chết người đấy!"
Tiền Thắng ném vỡ chai bia, rồi đập luôn cửa sổ, gã hung hăng chửi bới: "Cút hết đi!"
Từ đó không còn ai dám đến can ngăn nữa.
Những vệt máu chưa bao giờ khô trên nền nhà trở thành dấu vết duy nhất ám ảnh tuổi thơ Thịnh Tiểu Dương.
Một năm sau, Ngô A Muội dẫn Thịnh Tiểu Dương bỏ trốn. Trong nỗi đau cùng cực, đó là quyết định dũng cảm nhất mà bà từng đưa ra.
Bà không có tiền, thân thể đầy thương tích, chạy cũng chẳng được là bao, chỉ dám tá túc một đêm trong nhà nghỉ tồi tàn.
Tiền Thắng vẫn tìm đến, gã cứ như một oan hồn không chịu buông tha.
Nửa đêm, cánh cửa gỗ mục nát bị đập ầm ầm. Ngô A Muội đã uống thuốc ngủ, từ rất lâu rồi bà mới có được một giấc ngủ bình yên đến vậy.
Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy, nửa mê nửa tỉnh nhìn thấy chốt an toàn trên cửa rung lên bần bật.
Cậu bước đến mở cửa.
Ngô A Muội nhảy từ tầng bốn xuống, thân thể bà rơi thẳng vào đống vật liệu xây dựng, một thanh sắt đâm xuyên qua lưng, thấu lồng ngực bà.
Từ đêm đó, Thịnh Tiểu Dương không thể có một giấc ngủ ngon lành nữa. Hình ảnh mẹ cậu máu thịt be bét hóa thành cơn ác mộng đeo bám cậu suốt cuộc đời.
Mẹ ơi, con xin lỗi.
Mẹ ơi, mẹ dẫn con đi với.
Cuộc sống này chán nản quá.
Mẹ ơi...
Cậu không thể phát ra tiếng, chỉ có thể rên rỉ trong cơn mê.
Con trai thì chịu đòn giỏi hơn đàn bà, Tiền Thắng rút ra được kinh nghiệm, mỗi khi tỉnh rượu còn đi khoe khoang khắp nơi.
Gã chiếm đoạt căn nhà của Ngô A Muội, lấy hết số tiền ít ỏi để mua rượu uống, chẳng thèm nuôi cái "cục nợ" này. Gã lấy cớ Thịnh Tiểu Dương bị tâm thần, có xu hướng đồng tính, rồi quẳng cậu vào trại cải tạo cho người đồng tính khi cậu mới mười hai tuổi.
Cậu ở đó ba năm. Ngày ngày cậu bị cưỡng ép uống thuốc, bị đánh đập, bị điện giật, bị tẩy não. Viện trưởng bắt cậu xem phim khiêu dâm, từ phim một người đến phim nhiều người, cả nam lẫn nữ, rồi còn sai người đút cam ép vào miệng cậu.
Mùi cam ép cùng với tiếng rên rỉ từ màn hình như giội thẳng lên đầu, dính bết vào mặt cậu.
Thịnh Tiểu Dương không thể ăn nổi, ngày nào cũng nôn ọe. Cậu ghét cay ghét đắng cam ép.
Năm 15 tuổi, Tiền Thắng bất ngờ đến đón cậu về.
Gã nói: "Bố sai rồi."
Thịnh Tiểu Dương không nghe được lời xin lỗi, cũng chẳng chút cảm động trước những lời nói đó của gã. Cậu biết rằng bản chất của một kẻ khốn nạn thì không thể thay đổi được.
Tiền Thắng không đánh đập cậu, ngay cả khi say cũng chẳng động đến một ngón tay, gã chỉ yêu cầu cậu nuôi tóc dài. Nếu cậu không nghe lời, gã dọa sẽ đốt sạch những bức ảnh của Ngô A Muội.
Tất cả ký ức và hy vọng của Thịnh Tiểu Dương đều được gửi gắm trong những tấm ảnh ố vàng ấy.
Đến khi tóc dài ngang hông, Thịnh Tiểu Dương soi gương mà không thể nhận ra chính mình.
Cậu không thích.
Sinh nhật năm 16 tuổi, Tiền Thắng mua bánh kem và cam ép, nhưng lại không có nến. Gã ép cậu ăn cho bằng hết.
Cậu vừa ăn một miếng đã thấy chóng mặt. Lúc thấy Tiền Thắng cười nham hiểm, cậu muốn bỏ chạy thì đã quá muộn.
Một gã béo chừng 40 tuổi bước vào phòng.
Thịnh Tiểu Dương nhìn môi bọn chúng mấp máy, cố gắng đoán từng lời nói của chúng: "Còn mới, chưa bị đụng vào."
"Xinh thật."
"Giống mẹ nó."
"Được, tiền nợ khỏi trả, xong rồi tao đưa mày thêm một nghìn."
"Cảm ơn ông chủ. Thằng này bị câm, có la cũng không ai biết, cứ chơi thoải mái. Nếu ông thấy ưng, sau này tôi sẽ kiếm nhiều đứa giống vậy cho ông."
Sau này Thịnh Tiểu Dương mới biết, có một lũ bệnh hoạn thích những bé trai "sạch sẽ", rồi bắt chúng hóa trang thành con gái.
Cậu bị gã béo vác vào phòng, cái thân thể hôi hám như heo nái đè sập xuống người cậu. Cậu nhớ lại mấy cuốn phim trong trại cải tạo, cậu lại thấy buồn nôn.
Cậu đưa tay ra sau, mò được cây kéo giấu dưới gối, cây kéo ấy vốn là vật cậu chuẩn bị để đề phòng Tiền Thắng.
Cậu đâm thẳng cây kéo vào "chỗ đó" của gã bệnh hoạn, máu bắn tung tóe, cây kéo mở ra rồi kẹp mạnh lại. Cái thứ sâu bọ ghê tởm kia trong tiếng gào thét thảm thiết đã biến thành một đống thịt nát nhầy nhụa.
Chính sự kiên cường ẩn sâu trong ánh mắt đã lần đầu tiên giúp Thịnh Tiểu Dương thoát khỏi địa ngục.
Cảnh sát truy lùng cậu khắp nơi.
Nhân chứng nói thấy một đứa trẻ nhảy sông, tìm kiếm suốt ba ngày vẫn không thấy xác.
Thịnh Tiểu Dương không nhảy sông, cậu không còn sức để đi nên chẳng may trượt chân rơi xuống sông. May mắn thay cậu không chết, bò lên được rồi lại tiếp tục chạy trốn.
Cậu trốn trong con hẻm nhỏ trên đường Giang Bình suốt năm ngày, ăn được hai cái bánh bao, một bát tào phớ và bốn bát mì thịt kho.
Ngon lắm.
Chỉ tiếc là vốn dĩ có năm bát, nhưng cậu đã bị giật mất một bát.
Thực ra cũng chẳng phải bị giật, vốn dĩ đó là bát của người ta.
Là cậu đã giật của anh ấy.
Cuối cùng Thịnh Tiểu Dương vẫn bị bắt. Cậu không hề phản kháng. Khi bị áp giải lên xe cảnh sát, thực ra cậu đã nhìn thấy Chương Tự.
Ban đầu ở trại tạm giam, nơi đó người rất đông, kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, những tên "lão làng" chèn ép người mới đến.
Thịnh Tiểu Dương luôn là đối tượng bị bắt nạt.
Phòng giam chật hẹp, mười lăm người chen chúc nhau trong đó, cậu phải ngủ ngay cạnh bồn cầu.
Cậu rất đẹp trai, ở một nơi như thế, vào một thời điểm như thế, đó lại là một điều cực kỳ nguy hiểm. Những ánh mắt trần trụi đầy thèm khát chẳng buồn giấu diếm cứ dán chặt lên người cậu.
Thịnh Tiểu Dương chỉ cúi đầu làm việc của mình, cố gắng tránh tiếp xúc với họ.
Nhưng vô ích.
Vào một đêm không trăng, Thịnh Tiểu Dương bừng tỉnh, có một kẻ đang đè lên người cậu, tay đang sờ soạng cậu.
Trong trại giam, chuyện này xảy ra như cơm bữa.
"Thằng câm, thằng điếc."
"Thịt mềm quá, đẹp quá đi mất."
Thịnh Tiểu Dương không nghe được, nhưng cậu biết xung quanh có rất nhiều người đang nhìn, họ cười hô hố, cổ vũ tên đó nhanh lên.
Ở đây không có dao. Nhưng Thịnh Tiểu Dương có răng.
"Á!!!"
Cậu cắn đứt nửa vành tai tên kia, miệng cậu tràn đầy máu tanh.
"Đánh chết nó cho tao!!"
Hơn chục người xông lên, Thịnh Tiểu Dương như thể trở lại khoảng thời gian bị Tiền Thắng đánh đập. Theo bản năng, cậu cuộn tròn người lại để tự bảo vệ. Nhưng khi nỗi đau nhân lên gấp bội, ập đến như bão tố đập nát từng dây thần kinh, Thịnh Tiểu Dương bắt đầu cảm thấy cuộc sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Hay là cứ chết đi vậy.
Cũng tốt.
Cậu lại nghĩ đến mẹ. Trong đầu chỉ có câu "xin lỗi" vụng về lặp đi lặp lại.
Mẹ ơi, con xin lỗi.
Mẹ ơi, con đến với mẹ đây.
Không biết bao lâu sau, trong tầm mắt lờ mờ của cậu, gương mặt của mẹ dần dần bị thay thế bởi một khuôn mặt khác, khuôn mặt ấy dịu dàng, nhẹ nhàng như viên kẹo bông gòn. Ngọt ngào, chua chát, đẹp đẽ nhưng lại xa vời.
Thịnh Tiểu Dương không biết người đó là ai.
Nếu còn sống, có lẽ sau này sẽ biết nhỉ? Cậu nghĩ vậy.
Cảnh sát trong trại thổi còi ùa tới, dùng gậy quất loạn xạ để tách đám người đang đánh nhau ra. Tất cả đều bị xử phạt như nhau, Thịnh Tiểu Dương cũng không ngoại lệ, bị nhốt vào phòng biệt giam.
5 ngày biệt giam, Thịnh Tiểu Dương sốt liên miên.
Nhưng cậu vẫn sống, cậu như một cọng cỏ dại lì lợm vươn lên từ bùn lầy.
Sau 7 tháng tạm giam, nhờ vụ cắn đứt tai kia, không ai còn dám động đến Thịnh Tiểu Dương nữa.
Cuối cùng cậu bị kết án 5 năm tù. Cậu chuyển sang trại giáo dưỡng vị thành niên, sau khi đủ tuổi sẽ chuyển tiếp sang trại giam người lớn.
Tóc bị cạo trọc, Thịnh Tiểu Dương thấy đi tù cũng chẳng tệ.
So với trại tạm giam, nhà tù chính quy tốt hơn ngoài mong đợi rất nhiều. Dù vẫn có những tay anh chị cậy quyền ức hiếp người khác, nhưng Thịnh Tiểu Dương giờ đã có kinh nghiệm đối phó.
Cùng phòng với cậu là một người đàn ông tên ông Chu, hơn 50 tuổi, nhìn cậu bằng ánh mắt đầy yêu thương.
Thịnh Tiểu Dương cảnh giác.
Ông Chu mặt nghiêm nghị, kể cho cậu nghe tâm sự của mình: "Nếu con trai chú còn sống, giờ cũng cỡ tuổi cháu rồi."
"..."
Thịnh Tiểu Dương không nghe được, cũng không hiểu, chỉ thấy mơ hồ và kỳ quặc.
Cậu không dám lơ là cảnh giác.
Sau đó, chính sách cải tạo trong trại được thực hiện, bọn họ dạy tù nhân kiến thức, kỹ năng để sau này có thể tái hòa nhập cộng đồng.
Quản ngục cho rằng Thịnh Tiểu Dương là một trường hợp đặc biệt, cậu khiếm thính, lại còn nhỏ tuổi, không biết ngôn ngữ ký hiệu, cũng chẳng biết chữ.
Là người mù chữ — điều đó là không thể chấp nhận được!
Người Trung Quốc vốn rất coi trọng việc xóa mù chữ. Thế là họ dạy cậu từng chút một, còn mời cả giáo viên chuyên ngành dạy ngôn ngữ ký hiệu, cuối cùng cũng kéo được Thịnh Tiểu Dương từ bóng tối về với thế kỷ 21.
Khi không hung dữ, cậu trông khá dễ mến.
Dù ít khi cười, trông vẫn có vẻ lạnh lùng, nhưng ông Chu mặc kệ, ông gặp ai cũng khen Thịnh Tiểu Dương là một đứa trẻ ngoan.
Sau này Thịnh Tiểu Dương biết được quá khứ của ông Chu, ông vào tù vì tội giết người.
Con trai ông bị bọn buôn người bắt cóc, ông lần theo manh mối tìm được tận hang ổ của chúng, còn lần ra cả nhà của kẻ mua bán người.
Tiếc là khi đến nơi thì đã quá muộn, con trai ông đã chết vì sốt cao.
Ông Chu phát điên, vác liềm chém loạn xạ. Bọn buôn người bị thương nặng, còn kẻ mua bán người thì không cứu được.
Một người như ông vào tù vẫn khiến người khác phải thốt lên: "Quá ngầu."
Ông Chu thường để dành táo của mình cho Thịnh Tiểu Dương.
Thịnh Tiểu Dương giơ cổ tay lên, ngượng ngùng gập ngón cái xuống hai lần (động tác biểu thị cảm ơn).
Ông Chu đỏ cả mặt, xấu hổ quay đi.
Đó là lần thứ hai trong đời, Thịnh Tiểu Dương cảm nhận được sự ấm áp từ thế giới này.
Họ trở thành bạn tốt, nhưng ông Chu thì coi Thịnh Tiểu Dương như con trai ruột.
Ông Chu được mãn hạn tù trước, còn dặn dò những người quen trong tù phải để mắt tới cậu, không được để ai bắt nạt cậu.
Vài năm sau, Thịnh Tiểu Dương cũng ra tù, ông Chu đã đến đón cậu.
"Đồ của cháu đâu, không đi lấy à?"
Sau này Thịnh Tiểu Dương học thêm cả việc đọc khẩu hình, tuy chưa thành thạo nhưng cũng đã hiểu được đôi chút. Cậu khựng lại vài giây.
[Cháu không có đồ.]
Cậu dùng tay ra hiệu ngôn ngữ ký hiệu. Trên cổ tay phải vẫn còn buộc một sợi dây cột tóc màu đen.
"Không sao, sau này thích gì thì mua cái đó. Mua đầy nhà cũng chẳng ai quản cháu đâu!"
Thịnh Tiểu Dương lại thấy giá mà có người quản lý cậu thì tốt biết mấy.
Ông Chu rủ Thịnh Tiểu Dương theo về Quảng Thành. Ở đó ông có bạn bè, người thì làm phụ hồ, người thì làm ăn buôn bán, dù sao cũng không đến nỗi chết đói.
"Có cơm ăn, nhất định không để thiếu phần cháu."
Thịnh Tiểu Dương từ chối.
Ông Chu tiếc nuối, nhưng không ép buộc. Ông có một tâm nguyện khó nói thành lời, ông chỉ mong Thịnh Tiểu Dương gọi mình là "ba" một lần.
Nghĩ lại thì tâm nguyện này còn xa vời hơn cả giấc mơ hão huyền. Cậu mà biết chắc sẽ đấm ông một trận nhừ tử mất.
Thằng nhóc này đánh người đau lắm.
Ông Chu đưa cho Thịnh Tiểu Dương một tờ giấy, trên đó có một dãy số điện thoại.
"Là số của chú. Có chuyện gì thì cứ gọi điện nhé."
Chuyện chia tay vốn dĩ là điều bình thường trong cuộc đời, cứ để sông núi đưa lối, rồi sẽ có ngày tái ngộ.
Thịnh Tiểu Dương cẩn thận cất tờ giấy vào túi, cậu khẽ cong môi, hiếm hoi lắm mới nở một nụ cười.
Rời khỏi nhà tù, vừa bước một chân vào xã hội, cậu đã bị choáng ngợp bởi sự phức tạp ngoài sức tưởng tượng của nó.
Trong túi cậu không có lấy một xu dính túi, kỹ năng sống thì gần như bằng không.
Cậu không muốn chết đói, sau nhiều ngày quan sát, cuối cùng cậu phát hiện ra nghề "dễ làm" nhất hình như chỉ có... nhặt rác.
Nhưng đến khi thật sự bắt tay vào làm, cậu mới hiểu công việc này cũng chẳng hề đơn giản chút nào.
Phải tranh giành địa bàn với người khác, nhặt xong chỗ này không được bỏ sót chỗ kia, còn phải biết cách phân loại, sắp xếp, như thế mới có thể nhặt được nhiều hơn.
Mùa đông qua đi, Thịnh Tiểu Dương đã tròn 21 tuổi. Cuối cùng cậu cũng có khoản tiết kiệm đầu tiên trong đời, 268 tệ 5 hào (khoảng 939.750 VND).
Cậu rất vui.
Thịnh Tiểu Dương mặc một bộ đồ chỉnh tề rồi đến ga tàu. Cậu đứng giữa quảng trường, mơ màng nhìn dòng người hối hả ngược xuôi. Bảo vệ đi ngang qua, cậu theo phản xạ mà lùi lại né tránh.
Bị đuổi quen rồi, nhất là khi nhặt rác, cậu không muốn gây rắc rối ở một nơi đông người như thế này.
Nhưng bảo vệ chẳng buồn nhìn cậu, đi sang hướng khác để giữ trật tự. Thịnh Tiểu Dương ngơ ngác đứng yên, một lúc lâu sau mới sực nhớ ra mình đến đây làm gì.
Ga tàu quá lớn, cậu không thể hiểu nổi. Càng lúc cậu càng luống cuống, mồ hôi túa ra đầy trán.
Một tình nguyện viên với nụ cười ngọt ngào tiến lại hỏi: "Anh cần giúp gì không ạ?"
"......"
Hai người đều gặp rào cản giao tiếp, chẳng ai hiểu ai.
Cuối cùng tình nguyện viên lấy giấy bút, đưa cho cậu viết.
Chữ của Thịnh Tiểu Dương không đẹp.
Cậu viết: Mua vé.
Chữ "vé" (票) mất luôn một nét ở giữa, chẳng biết bay đi đâu mất rồi.
Tình nguyện viên lau mồ hôi, chỉ cậu đến quầy bán vé.
Thịnh Tiểu Dương giơ tay ra trước, cụp ngón cái xuống hai cái, biểu thị lời cảm ơn.
"Không có gì đâu ạ!"
"Nếu muốn đi đâu, anh có thể viết ra giấy rồi đưa cho nhân viên trong quầy nhé!"
Thịnh Tiểu Dương đưa tiền và mảnh giấy cho nhân viên bán vé.
Trên giấy viết: Tới Tô Thành.
"Chuyến sớm nhất là ba giờ chiều."
"Thối lại 10 tệ."
"Chúc anh thượng lộ bình an."