Giọng Nói Của Anh
Chương 35: "Em nghe lời anh."
Giọng Nói Của Anh thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau mùa du lịch cao điểm, tiệm mì cũng vắng khách hơn. Tối nay Thịnh Tiểu Dương được về sớm, nhưng cậu chưa về vội. Bạn của Đầu bếp Tống gửi từ Vân Nam tới một giỏ nấm tươi đủ loại. Thịnh Tiểu Dương vốn hiếu học, liền hỏi:
— Nấm thì xào thế nào ạ?
Đầu bếp Tống đáp: "Xào cái gì mà xào, cứ đổ hết vào nồi nấu là được."
Cách nấu chẳng có chút kỹ thuật nào, nhưng lại giữ trọn vị ngọt nguyên bản, ngon đến mức khó cưỡng. Thịnh Tiểu Dương múc một thìa nhỏ nếm thử, vừa ăn vừa nghiền ngẫm, rồi không còn giữ ý nữa mà ăn liền hai bát. Cậu lặng lẽ gói thêm một phần cho Chương Tự, nghĩ rằng chắc anh cũng sẽ thích.
Đầu bếp Tống tinh mắt, thấy vậy liền hỏi: "Ơ, còn mang đi đâu nữa thế? Phù sa không chảy ruộng ngoài, hiểu không? Không được mang đi!"
Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, giả vờ không nghe thấy, rồi nhanh nhẹn chuồn mất. Dù sao... Chương Tự cũng đâu phải người ngoài.
Xưởng ở tầng một đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng Chương Tự không có ở đó. Chỉ có chú chó Thịt Kho no căng bụng nằm ườn ra, cuộn tròn thành một cục.
Thịnh Tiểu Dương ngồi xổm xuống xoa đầu nó, cậu thì thầm:
— Ăn tới no rồi à, thật đáng thương.
Bên cầu thang có một đôi giày, là giày của Chương Tự. Cậu ngẩng đầu nhìn lên, thấy ánh đèn cam vàng chớp chớp. Niềm mong chờ và nỗi căng thẳng bất chợt ập đến.
Chương Tự đang đứng trên ghế cao thay bóng đèn. Nghe thấy tiếng động, anh thầm đếm bậc thang, đợi đến lúc thích hợp mới nghiêng đầu sang, bắt gặp Thịnh Tiểu Dương và giả vờ ngạc nhiên.
"Tan làm rồi à?"
Thịnh Tiểu Dương gật đầu.
"Hôm nay về sớm ghê."
Cậu lại gật đầu, ánh mắt dần dời khỏi đôi môi Chương Tự, ngước lên bóng đèn trên tay anh.
Chương Tự vừa thao tác vừa nói: "Hỏng mấy ngày rồi, tôi cứ phải đọc sách trong bóng tối, hại mắt lắm. Hôm nay rảnh mới thay được."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn người một chút, lúm đồng tiền dần hiện rõ.
Chương Tự hỏi: "Em cười gì thế?"
Cậu đưa tay làm ngôn ngữ ký hiệu:
— Em đâu có cười.
Đến đây, Chương Tự chợt cảm thấy có một điều gì đó đã khác đi.
"Em cầm cái gì đấy?"
— Canh nấm.
Khả năng hiểu ngôn ngữ ký hiệu của Chương Tự còn hạn chế, những từ "cao siêu" như vậy anh ấy đoán chừng không hiểu được.
Thịnh Tiểu Dương nghĩ nghĩ, rồi ra hiệu:
— Thứ mà đến bò khi ăn thịt mình cũng phải nhỏ dãi.
Chương Tự: "..."
Càng khiến anh ấy khó hiểu hơn.
— Đầu bếp Tống nói thế mà!
Chương Tự lắp xong, anh phủi bụi tay rồi vẫy: "Vào đây."
Thịnh Tiểu Dương dè dặt tiến lại.
Chương Tự trêu: "Ở đây đâu có chôn bom, em làm gì thế?"
Thịnh Tiểu Dương tìm chỗ trống trên bàn, cậu đặt canh nấm xuống, kéo kéo vạt áo, ngượng ngùng nói:
— Em vẫn chưa tắm.
Mái tóc Chương Tự rối bời, anh tiện tay vuốt thêm, hỏi: "Tôi chẳng bẩn hơn em sao?"
Thịnh Tiểu Dương cười cười, cậu thầm nghĩ: Anh có bẩn thì vẫn đẹp trai, đẹp trai số một thế giới.
Chỉ là nụ cười ấy quá nghiêm túc, trong mắt Chương Tự lại thành khách sáo quá. Khách sáo mà còn mang đồ ăn đêm đến.
"Em cứ ngồi tự nhiên đi." Anh nói vậy, nhưng cũng chẳng trông mong Thịnh Tiểu Dương thật sự vô tư ngồi phịch xuống giường mình, mà điều đó vốn cũng không nằm trong suy nghĩ của cậu.
Anh mở bát, mùi thơm từ nấm bốc lên khiến đầu óc anh lâng lâng.
Thịnh Tiểu Dương không ngồi mà chỉ đứng đó, ánh mắt lấp lánh, thỉnh thoảng lén quan sát phản ứng của Chương Tự khi thưởng thức canh.
Chương Tự rất nể tình cậu, anh húp một ngụm, mắt anh sáng rỡ.
"Ngon lắm." Anh xuýt xoa: "Thì ra cái câu bò ăn thịt mình cũng thèm nhỏ dãi là thế này đây."
Thịnh Tiểu Dương cười toe toét, để lộ hàm răng trắng, lúm đồng tiền hằn sâu. Nụ cười lần này rất chân thành, Chương Tự nghĩ vậy.
Cậu kiên nhẫn chờ anh dọn dẹp bát đũa, ngoan ngoãn đứng một bên, đôi khi cúi đầu nghịch ngón tay. Chương Tự cũng đang ngầm quan sát cậu.
Chương Tự không để cậu động tay, anh tự thu dọn bát đũa, thản nhiên hỏi: "Sau này vẫn còn món này chứ?"
Thịnh Tiểu Dương vui vẻ gật:
— Còn ạ.
"Vậy thì tốt." Chương Tự mỉm cười: "Sau này nếu em có ăn gì, nhớ mang về cho tôi một phần. Tôi không kén ăn đâu."
Từ đó, bữa khuya của Thịnh Tiểu Dương trở nên tinh tế hơn. Từ những chiếc đùi gà ăn vội, giờ đã biến thành những phần ăn nhỏ tinh tế, thanh đạm. Ăn vừa đủ no, phần Chương Tự vừa phải, phần còn lại cậu giữ cho mình. Không biết nghe ở đâu, mà cậu tin rằng ăn sau tám giờ tối thì không tốt, thế nên cứ canh đúng bảy giờ rưỡi là sẽ ghé "Nhất Gian Lưu Thủy", như thể tiện đường mang tới, chứ chẳng hề cố ý chút nào. Cậu đặt đồ xong là lập tức rời đi.
Chương Tự mở hộp cơm, bên trong nào là hoành thánh, trứng cuộn khoai tây cà rốt, bánh bí đỏ táo tàu... trông chẳng khác gì một phần ăn cho trẻ nhỏ, dinh dưỡng cân bằng, mỗi ngày một món, không hề trùng lặp. Anh chắc chắn tất cả đều do Thịnh Tiểu Dương làm, chỉ là... cậu học từ đâu thì khó đoán.
Chương Tự múc một thìa hoành thánh lên quan sát kỹ, vỏ và nhân tỉ lệ chưa cân đối, cái to cái nhỏ, có vài cái còn hở nhân, rõ ràng là mới tập làm. Anh cười cười rồi nếm thử một miếng, vừa ăn vừa nghĩ, Đầu bếp Tống nấu theo lối phóng khoáng, chẳng đời nào cầm tay chỉ việc tỉ mỉ thế này, cùng lắm là đứng ngoài chỉ bảo vài câu, còn lại đều dựa vào khả năng tự học của cậu.
Anh nhướng mày, bẻ một miếng bánh táo tàu. Vị ngọt vừa vặn, hương vị hòa quyện rất hợp, thế là ăn gần hết một nửa. Nghĩ đến đây, Chương Tự thầm cảm khái, Thịnh Tiểu Dương đúng là một cậu nhóc thông minh, học gì cũng nhanh. Đã hợp mắt lại còn hợp khẩu vị.
Thịnh Tiểu Dương tan làm đúng giờ, hôm nay cậu về sớm hơn thường ngày. Chương Tự còn chưa thu dọn xong, đang đứng trên bậc thang châm thuốc lá. Thịnh Tiểu Dương lén núp sau gốc cây ngó sang.
Khoảnh khắc bật lửa lóe sáng, nó soi rõ từng đường nét trên gương mặt Chương Tự, sống mũi cao thẳng như đỉnh núi, vừa vặn tách biệt khỏi khí chất ôn hòa của anh, dưới ánh lửa bập bùng lại phảng phất nét tà mị. Cảnh tượng ấy đẹp đến khó cưỡng, Thịnh Tiểu Dương nhìn đến ngẩn ngơ, thầm nghĩ: anh ấy hút thuốc thôi mà cũng gợi cảm hơn người khác.
Một cơn gió lướt qua làm tắt phụt ngọn lửa, điếu thuốc vẫn chưa bén. Chương Tự cúi đầu, không rõ trong mắt anh đang cất giấu điều gì.
Thịt Kho bỗng sủa vang về phía bên này. Lá cây xào xạc tưởng chừng do gió thổi, nào ngờ phía sau lại ẩn giấu một bí mật.
Thịnh Tiểu Dương không hề hay biết mình đã sớm bị phát hiện, vẫn còn đang lén nhìn anh. Cho đến khi thấy nụ cười trên khóe môi đỏ sẫm kia ngày càng sâu, cậu mới chợt bừng tỉnh. Apollo từ đâu mà tới thế này?
Gió thổi làm vạt áo sơ mi bay phất phơ, dáng vẻ Chương Tự có phần lãng đãng. Anh lặng lẽ nhìn Thịnh Tiểu Dương, không mở lời, chỉ chờ cậu nói trước.
Thịnh Tiểu Dương chưa thoát khỏi cơn say mê, trong lòng nóng ran, bàn tay cậu nâng lên rồi lại hạ xuống.
— Em...
Chương Tự cười nhạt, hỏi: "Rơi tiền à?"
Lần này phản ứng của Thịnh Tiểu Dương rất nhanh, cậu chẳng kịp ngẩn người, liền thuận theo lời anh, gật đầu lia lịa.
Chương Tự nhướng mày: "Rơi bao nhiêu?"
Cậu giơ một ngón tay.
"Một đồng?"
Mặt Thịnh Tiểu Dương nóng bừng. Ngón tay kia lập tức đổi động tác, cậu duỗi ngón giữa tay phải ra chạm nhẹ lên môi dưới, sau đó dựng thẳng tay lên, lòng bàn tay đặt song song với đầu, đưa tới đưa lui hai lần.
— Anh.
"..."
So với khi mới đến, cậu ấy đã thoải mái hơn nhiều rồi, thật tốt. Chương Tự thầm nghĩ.
Anh rút một đồng tiền trong túi ra rồi đặt lên lòng bàn tay, sau đó chìa ra: "Đừng tìm nữa, về nhà đi."
Thịnh Tiểu Dương nhận lấy, đầu ngón tay vô tình lướt qua vết chai sần ở lòng bàn tay anh, dù chỉ là lướt qua nhưng tim cậu đã đập loạn. Cậu vội cúi xuống để đánh lạc hướng sự chú ý của mình. Ngoài đồng xu, trong tay cậu còn có thêm một thứ khác.
Bật lửa?
Cậu ngước nhìn Chương Tự. Ánh mắt hai người giao nhau, Chương Tự khẽ gõ vào môi mình. Thịnh Tiểu Dương chăm chú nhìn vào đó.
"Chỗ này ít gió, em mồi lửa giúp tôi đi." Khóe môi anh cong lên, nụ cười trầm ổn: "Tiểu Dương, em biết bật chứ?"
Cậu căng thẳng hít một hơi thật sâu, yết hầu khẽ chuyển động. Rồi từ từ gật đầu.
— Biết ạ.
Chương Tự ngậm điếu thuốc chờ đợi. Thịnh Tiểu Dương bật lửa, ngọn lửa phực lên, ánh sáng hắt lên gương mặt hai người, mờ ảo trong sắc đỏ đêm tối. Chương Tự khum tay che gió, nghiêng đầu ghé lại gần cậu mà châm thuốc.
Nicotine làm thần kinh run rẩy. Khoảng cách an toàn của Thịnh Tiểu Dương bị phá vỡ trong chớp mắt. Cậu sững sờ, hồn vía như bay mất, ngón tay bị lửa hơ nóng mà cậu chẳng hề nhận ra.
Chương Tự ngẩng đầu lên, anh bắt gặp ánh nhìn mơ hồ, tán loạn của cậu. Trong lòng bỗng mềm lại, anh cố kiềm chế bản thân, không tiến thêm bước nào nữa.
Anh giơ tay véo nhẹ má cậu: "Tiểu Dương."
Thịnh Tiểu Dương giật bắn người, giật mình bừng tỉnh. Trước hết là cảm giác rát bỏng, cậu vội hất tay, miệng há tròn, không phát ra tiếng nhưng như đang kêu gào:
— Nóng!
Chương Tự bật cười, vai anh rung lên liên hồi, cười mãi không dứt.
... Hình như anh hơi xấu tính.
Thịnh Tiểu Dương nhíu mày, liếc anh một cái.
Trở lại "Nhất Gian Lưu Thủy", hai người đi cạnh nhau, không còn giữ khoảng cách như trước nữa. Chương Tự đứng nán lại trên bậc thềm để hút nốt điếu thuốc lá. Thịnh Tiểu Dương ôm Thịt Kho, lẳng lặng đợi anh.
Chợt nhớ đến chuyện hôm nọ Lý Đại Quang tìm Thịnh Tiểu Dương, Chương Tự hỏi: "Thuốc lá có hại cho sức khỏe, phải không?"
Thịnh Tiểu Dương không hiểu ý anh, nhưng bản năng lại muốn bênh vực sở thích đó của anh.
— Thỉnh thoảng hút cũng được, không sao cả.
Vẻ mặt Chương Tự thản nhiên, nhưng khóe môi anh hơi cong: "Ồ."
Trên bàn còn đặt hộp cơm chưa đậy nắp. Thịnh Tiểu Dương liếc nhanh một cái, còn dư hai cái hoành thánh, trứng cuộn chưa được động tới, bánh táo tàu thì đã hết sạch. Ừm... hôm nay làm hơi nhiều rồi.
Trong lúc cậu đang nghĩ ngợi thì Chương Tự bưng hộp cơm lên, bảo: "Trứng cuộn để mai ăn."
— Dạ.
Thịnh Tiểu Dương vui vẻ gật đầu.
Đêm đen, ánh đèn ấm áp nơi nơi đều dần tìm thấy chốn bình yên. Chương Tự tuy không nói, nhưng trong lòng thật ra rất hài lòng với cuộc sống hiện tại. Anh vừa khóa cửa, sau lưng liền vang lên tiếng loạt soạt, Thịnh Tiểu Dương cởi giày, chuẩn bị đi rửa mặt. Gần đây cậu ngủ rất ngon, lúc này đã ngáp liên tiếp mấy cái.
Chương Tự chỉ lặng lẽ nhìn cậu, ánh mắt anh ôn hòa mà dịu dàng.
Thịnh Tiểu Dương khó lòng phớt lờ ánh nhìn ấy. Đứng ở cửa phòng tắm, cuối cùng cậu quay đầu lại, liếc nhìn anh một cách khó hiểu.
— ?
"Diểu Diểu bảo Mắt To nhớ em đến phát khóc đấy."
Thịnh Tiểu Dương:...
— Hả?
"Thứ bảy này viện phúc lợi có hoạt động, em có muốn đi không?"
Cậu ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi:
— Mắt To có ở đó không ạ?
Chương Tự gật đầu, vẻ mặt vẫn không thay đổi: "Tôi cũng ở đó."
Được cô chủ Tô gật đầu, Thịnh Tiểu Dương thuận lợi xin nghỉ một ngày. Thật ra cậu cũng nhớ Mắt To, chẳng biết giờ cô hồi phục thế nào rồi. Trước đó định tìm cơ hội hỏi Tô Diểu Diểu, nhưng cô chủ hiếm khi ghé tiệm mì.
Thời nay mà không có điện thoại di động đúng là rất bất tiện.
Viện phúc lợi vẫn giữ quy định kiểm tra chứng minh thư, nhưng Thịnh Tiểu Dương với tư cách "khách mời đặc biệt" từ phía ban tổ chức thì được miễn.
Cầm tấm thẻ công tác trên tay, cậu ngơ ngác hỏi Chương Tự:
— Sao em lại thành khách mời đặc biệt vậy?
"Vì em nấu ăn ngon." Chương Tự đáp như thể đó là chuyện hiển nhiên: "Bọn nhỏ ăn rau cả tháng cũng ngán rồi, phải đổi khẩu vị chứ."
Thịnh Tiểu Dương chỉ mới học được chút ít, nhất thời trở nên căng thẳng:
— Vậy em nấu gì bây giờ?
"Bánh bí đỏ táo tàu, hoặc đổi táo tàu thành táo tươi cũng được. Trứng cuộn khoai tây cà rốt cũng ngon. Tiểu Dương à, tay nghề em đang dần cải thiện rồi, đừng chùn bước, em làm được mà."
Nghĩ lại cũng đúng, Thịnh Tiểu Dương thầm nghĩ, cậu đã thuần thục làm được mấy món Chương Tự thích rồi.
Còn có điều này mà Chương Tự không nói, hôm nay tất cả nguyên liệu Thịnh Tiểu Dương cần, ông chủ Chương đã tài trợ tận tình tất cả.
Mắt To giờ đã có thể chống gậy để đi lại. Vừa trông thấy Thịnh Tiểu Dương, cô mừng đến rơi nước mắt. Vì không thể chạy nên cô cố nhảy lò cò một chân, lao vào ôm cậu thật chặt, rồi òa khóc nức nở.
Thịnh Tiểu Dương vỗ vỗ lưng cô.
Mắt To đầu óc mơ màng, vừa dụi mắt vừa nựng mặt Thịnh Tiểu Dương, còn định sà môi hôn cậu. Chương Tự lạnh mặt chen vào giữa, tách hai người ra.
Mắt To tức giận trừng mắt, lại chạm ngay ánh nhìn sắc lạnh của anh, cô lập tức rùng mình, hệt như vừa nhìn thấy ma.
Hai người này... yêu nhau rồi à?
Ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu cô, cô lắc đầu nguầy nguậy. Không thể nào! Thịnh Tiểu Dương nhát như vậy thì lấy đâu ra gan để tỏ tình.
Nghĩ là một chuyện, nhưng Mắt To không dám thể hiện ra ngoài. Cô nhanh chóng trở lại bộ dạng đáng thương của "người khuyết tật".
Thịnh Tiểu Dương chẳng để ý, cậu viết ra câu hỏi cho Mắt To bằng ký hiệu tay:
[Ở đây quen chưa? Ăn uống, chỗ ở thế nào?]
Mắt To trả lời từng câu một:
"Ổn lắm, ăn ngon, ở tốt. Chỉ là nhớ cậu thôi. Còn cậu thì sao?"
— Mình cũng ổn.
Cậu thật sự rất ổn.
"Cậu ở đâu vậy?" Mắt To hỏi.
Thịnh Tiểu Dương gãi gãi má, rồi lảng sang chuyện khác:
— Mình có việc làm rồi, hôm kia mới nhận lương. Hết buổi nay, mình đi siêu thị mua quà cho cậu.
"Được thôi." Mắt To vui vẻ nhận lời, còn mừng thay cho Thịnh Tiểu Dương.
Có điều, có Chương Tự ở đây, cô khó mà trò chuyện thoải mái. Nói dăm ba câu lại len lén ngước mắt liếc trộm anh. Cô tưởng mình che giấu kín kẽ, nhưng thật ra đã bị Chương Tự nắm thấu trong lòng bàn tay. Cô lại kéo áo Thịnh Tiểu Dương, cả người ngồi đó thấp thỏm không yên.
Thịnh Tiểu Dương mệt mỏi chẳng muốn nói, chỉ khoanh tay lại. Nhưng nghĩ một hồi lại thấy không yên tâm, bèn nhẹ giọng dặn dò Mắt To:
— Cậu nói năng phải cẩn thận.
Viện phúc lợi do cơ quan nhà nước chủ trì, mỗi tháng đều có một hoạt động theo chủ đề nhất định. Tháng này là "liệu pháp nghệ thuật", kết hợp âm nhạc, hội họa, làm bánh để giúp trẻ em giảm bớt áp lực tâm lý. Tâm lý cậu cũng chẳng nhẹ nhõm gì. Mới hai tháng trước cậu còn bới rác mưu sinh, giờ lại đường hoàng đứng đây, căn bản chưa kịp thích ứng với thân phận mới này.
Chương Tự thì trật tự chuẩn bị nguyên liệu và dụng cụ cần thiết. Thịnh Tiểu Dương kéo kéo áo anh.
Chương Tự nhìn sang, anh lặng im không nói gì. Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, dường như đã nắm được nhịp cảm xúc của anh, liền thử thăm dò, cậu duỗi ngón giữa tay phải ra chạm nhẹ lên môi dưới, sau đó dựng thẳng tay lên, lòng bàn tay đặt song song với đầu, đưa tới đưa lui hai lần:
— Anh ơi.
Chương Tự bật cười: "Sao thế?"
— Em căng thẳng quá.
Anh đưa tay vỗ nhẹ sau gáy cậu, giọng nói dịu dàng: "Sau này em sẽ còn trải qua nhiều lần như thế này nữa. Lần đầu căng thẳng cũng không sao cả. Trong quy luật của xã hội, không chỉ em phải thích nghi với nó, mà xã hội cũng sẽ không ngừng thử thách em. Cứ mạnh dạn lên, có đi sai đường cũng chẳng sao. Chỉ cần còn sống, thì em còn rất nhiều cơ hội để thử và sửa sai. Em chẳng khác gì mọi người đâu."
Thịnh Tiểu Dương thấy thật lạ lẫm. Đây là lần đầu tiên cậu nghe người khác nói những lời như thế. Không phải đạo lý gì to tát, chỉ là trong một khoảnh khắc đời thường, những lời ấy tự nhiên lại bật ra như thế.
Chương Tự cầm dao hỏi: "Bí đỏ cắt như thế nào?"
Thịnh Tiểu Dương vội giơ tay:
— Để em, để em làm.
Chương Tự nhướng mày: "Tôi không biết nấu ăn, nhưng kỹ năng dùng dao chắc chắn khéo léo hơn em."
Thịnh Tiểu Dương: ...
Tưởng Gia Tuệ đi cùng Tô Diểu Diểu đến. Cậu ấm mười ngón tay không dính nước xuân, cũng chẳng có tài nghệ gì, chỉ vì cuối tuần rảnh rỗi nên đến góp vui, cam đoan không phá việc của ai.
Tô Diểu Diểu nhìn anh ta rảnh rỗi chướng mắt, liền ném cho anh ta cái bơm: "Anh biết bơm bóng không? Mau đi đi, Pikachu!"
Tưởng Gia Tuệ: "..."
Anh ta nhìn chằm chằm cây đàn piano, trên phím đàn đen trắng có đặt một bản nhạc. Nghĩ ngợi một chút, anh ta chỉ vào đó hỏi: "Ai đàn bản nhạc này vậy?"
Tô Diểu Diểu bận túi bụi: "Có tình nguyện viên."
Thịnh Tiểu Dương không ngờ tình nguyện viên lại là Đào Dã, cậu mừng rỡ chào hỏi anh ấy. Đào Dã hơi khựng lại, rồi mỉm cười gật đầu đáp lại. Nhưng khi trông thấy Chương Tự, ánh mắt anh ấy lập tức cứng đờ, vẻ mặt trở nên phức tạp.
Thịnh Tiểu Dương sực nhớ quan hệ giữa hai người hình như có khúc mắc, tóm lại là chẳng vui vẻ gì, bèn theo bản năng bước lên che trước mặt Chương Tự, đôi tay còn dính bột cứ thế vẩy xuống lả tả.
Lòng Chương Tự bỗng ấm lên, anh cúi đầu liền lập tức thấy rõ cái gáy tròn trịa của cậu. Tô Diểu Diểu bỗng thấy không khí trở nên kỳ lạ, ngơ ngác nhìn quanh: "Sao thế?"
Ngay lúc ấy, từ góc phòng vang lên một tràng cười lạnh lẽo đầy châm biếm: "Đông đủ cả nhỉ."
Chương Tự không kìm được mà đưa tay day trán, rồi thở dài. Đào Dã nhìn qua, thẳng thắn gườm gườm Tưởng Gia Tuệ, khóe mắt nhướng lên như lưỡi dao, ánh nhìn lạnh lẽo, sắc bén, không chút biểu cảm nào. Chỉ có vết sẹo màu nâu sẫm ở đuôi mắt càng thêm dữ dội.
Tưởng Gia Tuệ không dám nhìn lâu, lập tức dời mắt đi, chỉ hờ hững thốt ra: "Anh đến thì tôi không được đến sao?"
Nghe như đang giận ai đó vậy.
Đào Dã coi anh ta như không khí, từ đầu đến cuối chẳng buồn đáp lời, rất nhanh cũng chẳng thèm nhìn nữa.
Bốp——
Xui xẻo làm sao, quả bóng bay Tưởng Gia Tuệ bơm nổ tung, trùng hợp hòa cùng tiếng đàn, vang rền chát chúa.
Âm thanh bất ngờ, chói tai quá mức khiến tất cả mọi người đều nhíu mày, trừ Thịnh Tiểu Dương. Cậu ngơ ngác nhìn tình hình, rồi cẩn trọng hỏi Chương Tự:
— Anh ơi... họ quen nhau ạ?
Chương Tự im lặng một lát, rốt cuộc cũng bất lực đáp: "Quen. Quen nhau rất lâu rồi."
"Lát nữa, bất kể họ có cãi nhau hay đánh nhau, em cũng đừng lại gần, nghe rõ chưa?"
Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn gật đầu:
— Dạ. Em nghe lời anh.