Chương 36: Một ly nước cam

Giọng Nói Của Anh

Chương 36: Một ly nước cam

Giọng Nói Của Anh thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người câm vốn không biết tranh cãi, tất nhiên cũng không rảnh mà đi gây sự hay tọc mạch chuyện nhà người khác.
Mãi sau này Tô Diểu Diểu mới chợt nhận ra, cả người cô ngẩn ngơ. Thấy Tưởng Gia Tuệ và Đào Dã tỏ vẻ không quen biết nhau, cô rụt rè hỏi Chương Tự: “Không lẽ anh ta chính là... người đó?”
Chương Tự mặc nhiên thừa nhận.
Tô Diểu Diểu vội vàng niệm A Di Đà Phật, thầm lẩm bẩm: “Nhà họ Chương không phải chỉ có khói bay sai hướng đâu, mà là cả cái tổ tông đều không được yên ổn rồi!”
Chương Tự khó nói thành lời: “...Em đang mắng anh đấy à?”
Tô Diểu Diểu chắp tay, cung kính đáp: “Đâu dám. Nhưng chuyện này nhất định đừng để mẹ em biết, nếu không bà lại mất ngủ mất.”
Lúc này, tâm trạng Tưởng Gia Tuệ như rơi vào hầm băng, nhiệt độ đột ngột xuống âm độ. Hắn ta không hề tiến đến gần Đào Dã, còn Đào Dã cũng chẳng chủ động bắt chuyện.
Mắt To đưa mắt nhìn ngang nhìn dọc, thong thả chọn một miếng dưa hấu ăn. Ở đây ngoài Thịnh Tiểu Dương, cô chỉ quen mỗi Tô Diểu Diểu. Giờ Thịnh Tiểu Dương đang bị Chương Tự bám riết, cô đành bám lấy Tô Diểu Diểu.
Cô không trêu ai, nhưng cũng chẳng ai dễ trêu cô.
Thịnh Tiểu Dương chỉ chuyên tâm vào thế giới nhỏ bé của mình, chẳng bận tâm đến chuyện người khác. Chương Tự đã dặn dò, nên cậu vâng lời, tập trung làm việc của mình.
Bánh bí đỏ vừa ra lò thơm lừng. Chương Tự nhỏ giọng hỏi: “Tôi ăn thử một cái trước được không? Đừng để ai biết nhé.”
Thịnh Tiểu Dương quay lưng lại, cậu lựa miếng đẹp nhất, kín đáo đưa cho Chương Tự, nháy mắt ra hiệu:
– Anh ăn đi, em che cho, không ai thấy đâu.
Chương Tự cong môi cười: “Ừm.”
Thịnh Tiểu Dương cảm giác tâm trạng của anh đã tốt hơn một chút.
Dễ dỗ thật đấy, cậu thầm nghĩ.
Mắt To vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cô lén lút lại gần, đưa cho cậu một tờ giấy: [Tiểu Dương, mình cũng muốn ăn.]
Thịnh Tiểu Dương: ?? Mắt To chỉ vào mắt mình, rồi lại chỉ vào cậu, ý nói: Mình thấy hết rồi!
Thịnh Tiểu Dương: ...
Cậu không đưa, sợ lát nữa khi hoạt động bắt đầu thì không đủ phần.
Mắt To chỉ dám nghĩ thầm, cậu đúng là thấy sắc quên bạn bè.
Dù nghĩ vậy, nhưng cô không dám nói thành lời.
“Tiền thuê nghệ sĩ piano chuyên nghiệp biểu diễn là tám trăm một ngày, em không đủ kinh phí. May mà Đào Dã thường đến viện phúc lợi làm tình nguyện viên, bọn trẻ lại quen anh ấy, nên em mới mời anh ấy đến.”
Tưởng Gia Tuệ cầm quả bóng hồng, lơ đãng lắc lư, giọng trầm trầm: “Em nói cái này với anh làm gì?”
“Chỉ là giải thích thôi, chứ không phải em mời anh ấy tới đâu.” Tô Diểu Diểu sợ Tưởng Gia Tuệ nổi điên, nín thở, nói: “Không liên quan gì đến em đâu.”
Tiếng đàn du dương, nghe thì tưởng như hoàn hảo, nhưng chỉ Tưởng Gia Tuệ mới nhận ra có một nốt sai trong đó. Hắn ta chẳng buồn liếc nhìn, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt: “Anh ta mới học đàn có một năm thôi.”
“Ồ.”
“Học phí là anh trả.”
“...”
Chủ đề chuyển đề tài quá nhanh khiến Tô Diểu Diểu ngơ ngác, mãi mới ấp úng thốt lên một tiếng “Hả?”, rồi quanh co một hồi mới hỏi: “Việc gì phải làm thế?”
Tưởng Gia Tuệ nhàn nhạt trả lời: “Đưa anh ta ra ngoài để làm màu đó.”
Có những lời lẽ cứng rắn đến mức không cần chạm vào trái tim cũng biết nó đã nguội lạnh từ lâu.
Chuyện này vốn chẳng ai có thể thấu hiểu. Tô Diểu Diểu không biết an ủi thế nào, chỉ lặng lẽ đưa cho hắn ta một miếng bánh táo, nói: “Tiểu Dương làm cho anh đấy.”
Tưởng Gia Tuệ nhận lấy, nhìn một lúc, chợt hỏi: “Chương Tự có cứng miệng không?”
Tô Diểu Diểu nhức đầu: “Đừng hỏi em.”
Tưởng Gia Tuệ cười cười, như lẩm bẩm một mình: “Cứng còn hơn cả anh.”
Hoạt động diễn ra suôn sẻ. Bọn trẻ trong viện phúc lợi không hề khốn khó, đáng thương như người ngoài vẫn nghĩ. Chúng tự lo cho nhau, lớn lên khỏe mạnh, bình an, thế là đủ.
Thịnh Tiểu Dương nhìn chúng, bất giác nghĩ về tuổi thơ mình.
Lúc Chương Tự quay lại, anh thấy dáng vẻ của cậu như một chú cún con lạc mất nhà, cuộn mình bên lề bãi cỏ, ngẩn ngơ nhìn niềm vui rộn ràng của những người khác. Ngay cả bóng lưng cũng ánh lên vẻ khao khát xen lẫn nỗi buồn tủi, thế mà miệng vẫn cứng rắn nói: “Đều đã qua rồi.”
Vừa xót xa, vừa nhói lòng.
Chương Tự muốn để cậu có vài phút tự mình điều chỉnh cảm xúc, nên không đến gần cậu.
Trên bàn bày đầy nước uống, bọn trẻ thích nhất là nước trái cây. Chúng kiễng chân, run rẩy rót đầy một ly nước cam, vui mừng chạy đi. Ai ngờ lỡ tay té ngã, nước cam chua ngọt văng tung tóe, một nửa đổ xuống đất, một nửa hắt lên áo Thịnh Tiểu Dương, từng giọt thấm dần vào trong.
Trước mắt cậu chợt lóe lên những hình ảnh hỗn loạn, nam nữ quấn quýt lấy nhau. Những hình ảnh ấy luồn sâu vào lục phủ ngũ tạng cậu, thứ ghê tởm bắt đầu lan từ dạ dày ra khắp cơ thể. Trong bữa tiệc thối rữa điên cuồng ấy, đám ma quỷ tranh nhau kéo cậu xuống vực sâu.
Những di chứng của việc tra tấn tinh thần chưa bao giờ biến mất hoàn toàn. Và nước cam chính là cái công tắc kích hoạt. Chỉ cần xuất hiện, nó đủ sức hủy diệt Thịnh Tiểu Dương trong nháy mắt.
Cậu lao thẳng vào nhà vệ sinh, trên đường lỡ va phải ai cũng chẳng kịp để ý.
Thịnh Tiểu Dương nôn nhưng không thành tiếng, chỉ có thức ăn thừa cùng axit dạ dày cào rát cổ họng, đau đến mức phải bật ra tiếng “ợ” khàn khàn.
Không biết đã nôn bao lâu, chân cậu tê dại, chẳng còn sức để bước ra ngoài, cậu chỉ còn biết treo mình trên thành bồn cầu, gắng gượng thở dốc rất lâu.
Thịnh Tiểu Dương đưa tay tìm nút xả nước, mò mãi vẫn không thể chạm tới. Chút sức lực vừa dồn lại nhanh chóng tiêu tan, cánh tay mềm nhũn rũ hẳn xuống. Trong tầm mắt cậu, mọi động tác đều trở nên chậm chạp. Cậu ngây ngẩn nhìn ngón tay mình, thầm nghĩ: Nếu ngã xuống đất chắc sẽ đau lắm.
Nhưng không, có một đôi tay vươn ra đỡ lấy cậu.
Bàn tay ấy thon dài, khớp xương rõ ràng, hổ khẩu còn hằn vô số vết dao nhỏ li ti.
Ngẩng đầu lên, Thịnh Tiểu Dương bắt gặp vẻ mặt lo lắng của Chương Tự, dường như anh có điều muốn nói nhưng rồi lại thôi.
“Ổn chứ?” Chương Tự không biết nên hỏi thế nào.
– ...
So với Chương Tự, Thịnh Tiểu Dương cảm thấy mình thật dơ bẩn, sự dơ bẩn ấy dễ dàng lây lan, nhất là trong khoảnh khắc này. Cậu lau mồ hôi lạnh trên trán, dùng mu bàn tay chùi vội vàng khóe miệng, rồi đẩy Chương Tự ra, gắng gượng đứng dậy.
Cậu lắc đầu, ý bảo không sao.
Chương Tự đưa tay chạm nhẹ lên cổ tay cậu. Thịnh Tiểu Dương khựng lại, nhưng không vùng ra.
Mối quan hệ giữa họ vẫn chưa được cải thiện là bao. Từ những dò xét ban đầu đến nay, phần lớn chỉ là sự thăm dò. Những lời an ủi trên miệng vốn chỉ là lời nói suông, Chương Tự hiểu quá rõ, tuổi thơ của Thịnh Tiểu Dương còn nặng nề hơn cả những gì anh từng tưởng tượng. Chính vì thế mà lúc này, bất cứ cuộc đối thoại nào cũng chẳng đủ sức, lại càng không thể giúp cậu nhẹ nhàng buông bỏ. Chỉ còn cách đi từng bước một, thận trọng từng chút.
Thịnh Tiểu Dương lấy cuốn sổ và cây bút mang theo ra, cậu viết vài chữ rồi xé đi, lặng lẽ đưa cho Chương Tự mà không quay mặt lại.
Chương Tự nhìn những nét chữ xiêu vẹo, đoán tới đoán lui, hình như cậu viết là: [Em tự lo được, lát nữa gặp.]
Anh cho cậu mười phút, đếm ngược chính xác từng giây.
Một mình ở cuối hành lang, Thịnh Tiểu Dương nhìn ra ngoài qua ô kính. Trẻ con dưới sân, chim chóc trên bầu trời, hai loài vật này cùng tung tăng chạy nhảy, vô tư tự do.
Thật sạch sẽ làm sao.
Ba phút sau, Mắt To chống nạng xuất hiện, dừng lại cách cậu năm bước, vẫy tay chào.
Thịnh Tiểu Dương gật đầu, cô cười tít mắt, nhảy nhót đến gần.
Trong tay cô, ngoài cây nạng còn cầm thêm một thứ khác.
– Cái gì vậy?
“Chương Tự mua đó, anh ấy nhờ mình đưa cho cậu.”
Thịnh Tiểu Dương: ...
Một cốc soda chanh lớn, ít đường, thêm đá, giải ngấy lại kích thích tiêu hóa.
Mắt To làm tròn trách nhiệm, cô xé ống hút, cắm vào, khuấy hai vòng, còn ra hiệu mời mọc: “Chỉ có một ly này thôi, người khác không có đâu.”
Vị mát lạnh pha chút chua tê dần xua đi vị đắng nghét sau khi nôn. Thịnh Tiểu Dương ngơ ngác uống cạn nửa cốc.
Mắt To vắt óc tìm chuyện để nói, cô mượn bút và sổ của cậu, hí hoáy viết vẽ.
Thịnh Tiểu Dương liếc nhìn, đổi cốc sang tay trái, tay phải đưa ra muốn lấy lại bút. Lòng bàn tay cậu đẫm nước lạnh, chữ viết ra nhòe nhoẹt, nét chữ không vững.
[Cậu làm gì đấy?]
Mắt To gãi mặt, ấp úng hỏi: “Cậu sao thế?”
[Không sao, lại phát bệnh thôi.]
Trước kia, khi còn ở tầng hầm, cậu cũng từng lên cơn mấy lần. Khi đó khiến Mắt To sợ chết khiếp, hỏi bệnh gì thì Thịnh Tiểu Dương chỉ mơ hồ nói là ăn nhầm đồ. Nhưng số lần nhiều quá, đến đứa ngốc cũng nhận ra có điểm bất thường.
Hỏi mãi cũng không thể tìm ra đáp án, càng hỏi cậu càng muốn nôn.
“Thôi được rồi.” Cô không hỏi nữa, đổi sang đề tài khác: “Còn đi trung tâm thương mại không? Cậu vẫn mua quà cho mình chứ?”
[Đi.]
Mắt To mừng rỡ, vẫn ngập ngừng muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi.
Thịnh Tiểu Dương viết hai dấu hỏi chấm.
Mắt To cười gượng, cô liếc cốc soda, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Cậu với Chương Tự... thế nào rồi?”
Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra: [Thế nào là thế nào?]
“Anh ấy đối xử với cậu cũng tốt lắm.”
Thịnh Tiểu Dương cười mệt mỏi, xoay xoay chiếc cốc, những giọt nước ngưng tụ trượt dọc theo ngón tay.
[Ừ, anh ấy tốt với mình lắm.]
“...” Mắt To căng thẳng thay cho Chương Tự, sợ cậu buột miệng nói ra câu “anh ấy chỉ thương hại mình thôi.”
Nếu Thịnh Tiểu Dương cứ mãi đặt mình ở vị trí đó, hai người vĩnh viễn chẳng có kết quả.
Con gái luôn nhìn rõ chuyện tình cảm.
Thịnh Tiểu Dương không dùng ngôn ngữ ký hiệu, cậu cẩn thận viết từng nét:
[Anh ấy chu cấp cho hai đứa nhỏ ăn học đến khi tốt nghiệp đại học, ngoài học phí ra còn gửi tiền sinh hoạt hàng tháng. Anh ấy giúp rất nhiều người, đối với ai cũng kiên nhẫn. Hai hôm trước, vì chuẩn bị cho hôm nay, anh ấy thức trắng hai đêm liền, làm một thùng đồ chơi gỗ để tặng bọn trẻ. Anh ấy đối xử với tất cả mọi người đều rất tốt.]
Mắt To ôm tờ giấy, trong lòng ngổn ngang.
Thịnh Tiểu Dương lại viết tiếp:
[Cho nên mình thích anh ấy.]
Trang giấy này cậu không xé đi. Thịnh Tiểu Dương mỉm cười rạng rỡ, cất cuốn sổ vào lòng, giữ làm bí mật.
Nhưng giấu được sao? Mắt To hoang mang. Kiểu thích này của Thịnh Tiểu Dương, cho dù có bịt kín miệng, vẫn sẽ trào ra trong ánh mắt.
Cô phân vân quá, vội tìm cớ lảng đi: “Diểu Diểu gọi mình rồi, cậu có đi không?”
Thịnh Tiểu Dương còn đang mút ống hút, cậu viết: [Mình ngồi thêm lát nữa.]
Mắt To bỏ lại Thịnh Tiểu Dương ở đó, cô đi vòng một chút, gặp ngay Chương Tự.
“Ly nước soda của anh đúng là có tác dụng.” Cô chua chát nói: “Đã dỗ dành ngon lành rồi.”
Chương Tự mặc kệ giọng điệu mỉa mai của cô, chỉ rất nghiêm túc đáp: “Cảm ơn.”
“Thế... em ấy còn nói gì nữa không?”
Mắt To cũng không nỡ bán đứng Thịnh Tiểu Dương quá đáng, bỏ bớt những lời lẽ dài dòng, chỉ chọn lọc những gì hay nhất: “Cậu ấy nói anh là người tốt.”
Chương Tự: “...”
Được rồi, câu này Thịnh Tiểu Dương lặp lại không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng thực ra Chương Tự chẳng hề muốn nghe.
Nơi Thịnh Tiểu Dương ngồi vốn kín đáo, thân hình cậu lại gầy gò, cuộn tròn trong một góc nên khó ai để ý. Cậu lặng lẽ hút cạn ly soda chanh, đang định đứng dậy thì ở hành lang thấp thoáng bóng người.
Đầu tiên là Đào Dã.
Thịnh Tiểu Dương vốn muốn chào, nhưng không ngờ phía sau anh ấy còn có Tưởng Gia Tuệ.
Đường bị chặn rồi, đi đâu cũng không thoát được. Sợ giờ mà bước ra thì tất cả đều khó xử, cậu đành chui sâu vào góc khuất, tự nhủ: Mình là người điếc, chẳng nghe thấy gì sất.
Hai người kia như oan gia ngõ hẹp, cùng đi một lối. Đào Dã kéo thấp vành mũ lưỡi trai xuống, bước vài bước rồi dừng lại, khẽ giơ tay lên.
Tưởng Gia Tuệ giả vờ ngạc nhiên, liếc nhìn xung quanh: “Anh gọi tôi đấy à?”
Đào Dã thản nhiên gật đầu.
Tưởng Gia Tuệ bật cười khẩy: “Ồ, câm cũng biết nói à? Tôi rửa tai nghe đây.”
Đào Dã có vẻ đã quen với kiểu châm chọc này, mặt không hề thay đổi sắc thái, chỉ nói:
– Tối nay tôi về muộn.
Tưởng Gia Tuệ làm ngôn ngữ ký hiệu:
– Liên quan gì tới tôi?
Đào Dã chẳng buồn đáp lời, anh ấy quay người bỏ đi.
“Đào Dã!” Tưởng Gia Tuệ cất cao giọng.
Tên câm kia vẫn chẳng thèm hé răng nói một lời.
Tưởng Gia Tuệ cũng quen với cái thói lầm lì ấy, bèn chìa tay ra, nói cộc lốc: “Tôi làm mất chìa khóa rồi, đưa chìa khóa của anh cho tôi.”
Một tia sáng bạc vẽ nên đường cong gọn ghẽ trong không trung, chiếc chìa khóa cũ kỹ rơi chuẩn xác vào lòng bàn tay Tưởng Gia Tuệ.
Đào Dã cứ thế bỏ đi, không thèm liếc anh ta lấy một cái.
Ngồi lâu trong góc chật hẹp, Thịnh Tiểu Dương thấy ngột ngạt, ngực như bị đè nén, cả người choáng váng. Sau lưng là phòng chứa đồ, bên cạnh cửa có cây chổi dựng sẵn. Cậu loạng choạng chạm phải chúng, gây ra âm thanh loảng xoảng.
Cậu không nhận ra, nhưng tai Tưởng Gia Tuệ cực kỳ thính, hắn ta lập tức nghe được.
Thấy hắn ta quay về phía mình, Thịnh Tiểu Dương thoáng chốc căng thẳng, định sẵn vài lời giải thích, mong hắn ta đừng hiểu lầm.
Nhưng chưa kịp chuẩn bị xong, bỗng có một luồng gió từ phía sau ùa tới, như một làn sóng trong suốt siết chặt lấy eo cậu.
Thịnh Tiểu Dương lập tức đề phòng, cậu quay phắt đầu lại, trừng mắt, nhe răng dữ tợn.
Chương Tự mỉm cười, không phát ra âm thanh, chỉ khẽ: “Suỵt.”
Ngọn lửa hừng hực trong mắt Thịnh Tiểu Dương liền tắt ngấm, thay vào đó là làn khói mờ ảo bay ra.
Cậu giống như khúc gỗ mục trôi dạt giữa biển sâu sắp chìm nghỉm, nhưng lại được Chương Tự nhẹ nhàng cuốn lấy.