Giọng Nói Của Anh
Chương 44: "Về nhà với tôi."
Giọng Nói Của Anh thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới ánh nắng chói chang, Thịnh Tiểu Dương đứng bất động như một pho tượng, ánh mắt sắc như mèo. Dường như cậu đang tò mò quan sát, nhưng khóe môi lại cong lên một cách lạnh lẽo, cứng nhắc, ánh mắt từ hờ hững dần trở nên hung dữ.
Thịnh Tiểu Dương kéo Thịt Kho ra sau lưng rồi cúi xuống nhặt một thanh sắt bên cạnh thùng rác.
Thịt Kho vừa nhe răng gầm gừ bỗng sững lại, rồi nó nhanh chóng lập tức trở về dáng vẻ nhút nhát thường ngày. Nó rúc sát vào chân Thịnh Tiểu Dương, vừa cọ cọ vừa "ư ử".
Thịnh Tiểu Dương: ...
Bóng ma tan biến, bầu không khí nơi đây bỗng trở nên trong lành, nguy hiểm dường như đã qua đi.
Thịnh Tiểu Dương chán nản mím môi, cậu ném thanh sắt sang một bên, phủi bụi trong lòng bàn tay rồi lại đứng im thêm vài phút.
Mùi hôi thối nồng nặc quanh thùng rác khiến Thịt Kho không chịu nổi, nó cắn ống quần kéo cậu đi. Thịnh Tiểu Dương khụy gối xuống, nhấc bổng Thịt Kho lên, lắc qua lắc lại, chỉ thẳng vào mũi nó cảnh cáo:
- Không được mách với ba, nếu không nhóc đừng hòng có đồ khô ăn.
Chú chó lập tức hiểu ý.
Nó sủa: "Gâu!"
Trên đường về, Thịnh Tiểu Dương tình cờ gặp Tưởng Gia Tuệ.
Tưởng Gia Tuệ vui vẻ chào: "Hi!"
Thịnh Tiểu Dương đoán anh ta giỏi ngôn ngữ ký hiệu như vậy có lẽ 80% là nhờ Đào Dã. Đã lâu rồi cậu không gặp Đào Dã, nên tiện miệng hỏi:
- Gần đây Đào Dã thế nào? Tưởng Gia Tuệ không hề thay đổi sắc mặt, thờ ơ ngáp một cái: "Cũng thế thôi, kiếm một trăm tiêu hai trăm, túng thiếu lắm."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn người, hỏi:
- Tiêu cho ai vậy?
Vừa dứt lời thì cậu mới nhận ra câu hỏi này quá đột ngột, vội gật đầu xin lỗi.
Tưởng Gia Tuệ chẳng bận tâm, nửa thật nửa đùa cười đáp lại: "Tiêu cho tôi chứ ai."
Thịnh Tiểu Dương: ...
"Đi thôi." Tưởng Gia Tuệ không bao giờ tự dưng xuất hiện không lý do như vậy, anh ta vừa vươn vai vừa bước đi trước: "Tôi định đi mượn tiền anh họ."
Thịnh Tiểu Dương im lặng đi theo anh ta.
Tưởng Gia Tuệ đúng là khó chiều, đi được nửa đường lại nảy ra ý xấu, bỗng dừng chân quay đầu hỏi: "Bây giờ tiền của Chương Tự là anh ấy quản hay cậu quản vậy? Thật ra anh ấy giàu lắm đấy."
Thịnh Tiểu Dương ngơ ngác:
- ??
Tưởng Gia Tuệ bật cười sảng khoái: "Đùa thôi, tôi không có ý gì đâu, đi nào."
Chương Tú Mai cũng xuất hiện, tất nhiên cũng không phải tự nhiên mà xuất hiện. Ban đầu Chương Tự còn thấy nhức đầu, tưởng bác gái lại đến giục chuyện xem mắt, nào ngờ trò chuyện nửa ngày trời mà bà chẳng hề nhắc đến, hóa ra không phải chuyện đó. Trong lòng anh thầm thở phào nhẹ nhõm. Đúng lúc Thịnh Tiểu Dương trở về, còn dẫn theo cả Tưởng Gia Tuệ.
Người đã đến đủ.
Chương Tú Mai chưa từng gặp Thịnh Tiểu Dương, nhìn thấy cậu bà không khỏi ngạc nhiên, bà quay sang hỏi: "Cậu này là ai?"
Chương Tự trả lời: "Nhân viên tiệm mì."
"À à, Diểu Diểu có kể cho bác." Chương Tú Mai mỉm cười hiền hậu: "Đã làm việc quen chưa?"
Thịnh Tiểu Dương gật đầu, giơ tay làm ngôn ngữ ký hiệu.
Chương Tú Mai không hiểu.
Chương Tự phiên dịch cho cậu: "Em ấy nói là khá ổn."
Chương Tú Mai "ồ" một tiếng, sau đó quay người đi, dường như sợ chạm vào chuyện nhạy cảm, nét mặt đầy do dự, lén trao cho Chương Tự ánh mắt ngầm ý hỏi tình hình.
Chương Tự thẳng thắn đáp: "Em ấy không nghe được nên cũng không nói được. Bù lại đọc được khẩu hình, chỉ cần bác nói chậm một chút là được."
Thịnh Tiểu Dương gật đầu xác nhận.
Điều đó lại khiến Chương Tú Mai thấy ngượng, bà vội bảo: "Đừng đứng ngoài nữa, mau vào đi."
Tưởng Gia Tuệ nhanh chân đi vào trước Thịnh Tiểu Dương, gọi một tiếng "dì cả", rồi kín đáo hỏi: "Dì đến tìm Diểu Diểu ạ?"
"Không, tìm anh con." Chương Tú Mai nhíu mày đáp: "Có việc."
Tưởng Gia Tuệ liếc nhìn Chương Tự, thấy anh bình thản mới dám hỏi thêm: "Con có nghe được không?"
Chương Tú Mai lườm anh ta: "Bịt tai lại."
Tưởng Gia Tuệ bất lực nhún vai với Chương Tự, ngoan ngoãn lấy tay che tai lại.
Thịnh Tiểu Dương cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình, thậm chí cậu còn dời cả ổ chó của mình vào trong góc. Cậu như một con búp bê nghe lời, có ý thức riêng nhưng vẫn biết rõ vị trí của mình.
Chẳng mấy chốc, sự chú ý của Chương Tú Mai dồn cả về Chương Tự.
"Bác vừa nhận được tin, đảo Ngư sắp được quy hoạch, toàn bộ nhà cửa đều sẽ bị dỡ bỏ. Hộ khẩu của con vẫn còn ở đó, mấy căn nhà cũ kỹ cũng sẽ nhận được khoản bồi thường không nhỏ."
Chương Tự thoáng ngây người, không biết nên mở miệng thế nào: "Bác gái..."
"Hộ khẩu của bác và em gái bác đã chuyển đi từ lâu, nên chuyện này không liên quan đến bác, Diểu Diểu hay Gia Tuệ nữa." Chương Tú Mai nói đến đây thì dừng lại, bà nhìn Chương Tự, trong mắt lộ vẻ xót xa xen lẫn sự bất lực: "Bác biết con không muốn về. Nhưng ba con vẫn còn ở đó. Việc di dời mộ ba, con phải tự mình làm."
Nghe đến đây, Tưởng Gia Tuệ cũng trở nên nghiêm túc. Đây đúng là chuyện lớn.
Thịnh Tiểu Dương tuy không nghe thấy, nhưng cậu như có một phần hồn luôn quấn quýt bên cạnh Chương Tự. Cậu nhạy bén nhận ra bầu không khí có điều bất thường, cậu đưa mắt sang, lặng lẽ quan sát cảm xúc của anh.
Chương Tú Mai thở dài, giọng nặng trĩu: "Bao nhiêu năm nay, ba con cố chấp không chịu đi, con cũng cố chấp không chịu về. Cha nào con nấy, giống nhau như đúc. Nhưng bây giờ, ông ấy không thể không đi, mà con cũng không thể không về."
Chương Tự cúi đầu, môi mím lại, chẳng rõ là vui hay buồn.
"Bác đã chọn sẵn nghĩa trang, chỗ ấy cũng đẹp, ông ấy chắc sẽ thích. Con là con trai, đưa ba con về nơi an nghỉ là được." Chương Tú Mai nói với giọng dịu dàng đầy yêu thương: "Ngày lễ tết nhớ ghé thăm ông ấy. Ba con với con thì có thù hằn gì chứ? Đảo Ngư sắp không còn, quá khứ cũng sẽ tan biến theo nó. A Tự, con đừng cứ suy nghĩ mãi, con..."
Chương Tự cắt ngang lời bà, anh nhàn nhạt đáp: "Con biết rồi."
Chương Tú Mai định nói thêm, song rốt cuộc chỉ có thể buông tiếng thở dài bất lực.
Tưởng Gia Tuệ tinh ý, đúng lúc chen vào để hòa giải, anh ta khoác tay bà, nũng nịu nói cười: "Anh họ biết rồi mà. Da của dì dạo này xấu quá, để con dẫn dì đi mua đồ dưỡng da nhé, có được không?"
Đợi đến lúc Chương Tú Mai nhận ra "đồ dưỡng da" kia chẳng qua chỉ là cái cớ, thì đã bị Tưởng Gia Tuệ kéo ra ngoài rồi.
Đi được nửa đường, bà mới nhớ lại, bèn hỏi: "Gia Tuệ này, nhân viên mới của tiệm mì ở đâu vậy?"
Không ngờ bà lại đổi chủ đề nhanh như thế, Tưởng Gia Tuệ còn chưa kịp bịa chuyện để nói dối.
Chương Tú Mai lẩm bẩm: "Lúc nãy dì thấy ở cầu thang có hai đôi giày, kích cỡ không giống của Chương Tự. Chẳng lẽ là của cậu ấy? Hai đứa nó ở chung à?"
Tưởng Gia Tuệ: ...
Lời nói dối nửa vời không thể qua mặt được Chương Tú Mai, anh ta đành lược bớt những gì có thể kể cho bà nghe: "Phòng trên lầu hai của tiệm mì bị bão thổi sập, không ở được. Diểu Diểu mới nhờ Chương Tự cho Tiểu Dương ở tạm, hàng tháng còn trả tiền thuê nhà. À mà dì này, tiệm mì của Diểu Diểu có lời không thế?"
"Có chứ, làm ăn cũng khá khẩm."
Cuối cùng cũng đổi được sang chuyện khác, Chương Tú Mai cũng không hỏi gì thêm.
Tưởng Gia Tuệ thầm thở phào.
Sau khi hai người rời đi, "Nhất Gian Lưu Thủy" bỗng trở nên yên ắng. Thịt Kho nhận ra tâm trạng của ba không tốt lắm nên chẳng dám nghịch ngợm nữa, tha gói đồ khô mà Thịnh Tiểu Dương cho ra ngoài tìm bạn.
Thịnh Tiểu Dương hơi lo lắng, đưa mắt nhìn chú chó Thịt Kho.
[Nó không bị lạc đâu, đến giờ sẽ tự về.]
Chương Tự dường như ngại mở lời nên lật sổ tay của Thịnh Tiểu Dương, tìm trang mới để viết, dùng chữ thay cho lời nói.
Thịnh Tiểu Dương đứng sững người một lúc, những con chữ trên mặt giấy như mọc ra đôi chân mà nhảy nhót loạn xạ, ồn ào, khiến cậu chẳng thể nào hiểu nổi, chỉ thấy nhức đầu. Cậu không kìm được mà nhớ đến một quyển sổ khác, nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Chương Tự thấy cậu nhíu chặt mày như sắp rơi vào ma chướng, bèn bóp má kéo cậu trở về thực tại.
Lực tay nặng hơn trước, Thịnh Tiểu Dương ôm má trừng mắt nhìn anh.
Chương Tự lại thấy thoải mái, thích thú với chút cảm xúc hệt như sự oán hờn, nũng nịu trong ánh mắt cậu, dẫu cho chúng chỉ vụt qua trong chớp mắt.
Dù sao đi nữa cũng phải giải quyết chuyện chính trước. Sắc mặt anh bình thản không chút gợn sóng, anh mở bát giấy thân thiện với môi trường, có thể phân hủy ra, mùi cua hấp thơm lừng bốc lên. Chương Tự thích ăn với dấm, thế là anh bỏ liền hai gói dấm vào, trộn đều, sau đó múc nửa bát, vẫy tay gọi Thịnh Tiểu Dương đến ngồi.
Thịnh Tiểu Dương điềm đạm nói rằng mình không đói, cắn táo ăn.
"Hửm?"
Cậu không còn cách nào khác, đành thẳng thắn nói rằng bản thân dị ứng với hải sản, trong đó có cả cua lẫn tôm hùm đất.
Chương Tự bật cười, giọng nhàn nhạt: "Thảm thật."
Thịt Kho về sớm hơn dự tính nửa tiếng, lông xù rối bời, mặt mũi lấm lem bùn đất. Chương Tự liếc nhìn sơ qua rồi kết luận: "Bị chó hoang bắt nạt rồi."
Thịnh Tiểu Dương vội dỗ dành:
- Không sao đâu, có em chống lưng. Mai cắn trả lại.
"Mai thì không được."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn người.
Chương Tự bình thản nhìn thẳng vào mắt Thịnh Tiểu Dương, anh chậm rãi nói: "Ngày mai nó sẽ về nhà với tôi."
Thịnh Tiểu Dương thẫn thờ, trong lòng dần dâng lên một nỗi mất mát. Cậu coi nơi này như một mái nhà không tên, chỉ cần còn được chung sống dưới một mái hiên cùng Chương Tự, bất kể mối giao thoa sâu cạn ra sao, thì sợi dây liên kết ấy vẫn tồn tại.
Nhưng "Nhất Gian Lưu Thủy" vốn dĩ chưa bao giờ là nhà của Chương Tự cả. Bao lâu nay, Thịnh Tiểu Dương nỗ lực hết sức, cũng chỉ có thể dừng lại ở rìa vòng tròn cuộc sống của anh.
Cậu chật vật, vừa mâu thuẫn vừa buồn bã trong lòng.
- Chúc anh thượng lộ bình an.
Cậu gượng cười, dùng ngôn ngữ ký hiệu chậm rãi ra dấu rằng:
- Em sẽ trông nom nơi này thật tốt.
"Không cần."
Thịnh Tiểu Dương thu tay lại, giấu ra sau lưng, tự véo vào tay mình, rồi gật đầu đáp:
- Dạ.
Chương Tự thoáng cong khóe môi cười. Giọng anh thả lỏng, nhẹ nhàng như đang bàn chuyện thời tiết.
"Em cũng đi cùng đi." Anh dừng lại một nhịp, rồi hỏi: "Muốn không? Cảnh sắc ở đảo Ngư cũng rất đẹp, có thể coi như đi du lịch."
Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, ánh mắt chăm chú dõi theo đôi môi anh, gắng nắm bắt ý chính.
"Tiểu Dương?"
Cậu nén hơi thở rồi thở ra, nhịp thở trở nên gấp gáp. Trong lòng dấy lên niềm hân hoan cuồng nhiệt, nhưng vẫn cố ép mình giữ bình tĩnh.
Chương Tự không nhìn thẳng vào mắt Thịnh Tiểu Dương, anh cúi xuống dọn bát đũa. Có lẽ vì không muốn bị phát hiện mình đang có chút lúng túng nên tốc độ nói của anh nhanh hơn ngày thường, chỉ hơi nghiêng đầu để cậu nhìn thấy, cũng để cậu dễ hiểu hơn.
"Từ nhỏ ba mẹ tôi ly hôn, trước năm mười hai tuổi, tôi chưa từng rời khỏi đảo Ngư. Cuộc sống nơi đó yên ả mà buồn tẻ, ba bữa đủ đầy, trò giải trí duy nhất là xuống biển bắt cá hoặc ra ruộng đào khoai."
Thịnh Tiểu Dương tập trung nhìn môi anh mấp máy, rồi bật cười:
- Thú vị lắm, chẳng hề buồn tẻ.
Chương Tự cũng cười, anh ừ một tiếng: "Sau này đi học, tôi chuyển ra ngoài, ở ký túc xá. Mỗi năm nghỉ hè đều về thăm nhà một lần, cuộc sống chỉ vậy thôi, chẳng tốt mà cũng chẳng xấu, gặp người quen thì trò chuyện dăm câu."
Thịnh Tiểu Dương hơi nhấc tay lên rồi lại hạ xuống. Cậu suýt nữa thì hỏi mấy người quen đó là ai.
Đến lúc này, lần đầu tiên cậu nảy sinh sự tò mò mãnh liệt về quá khứ của anh, muốn tìm hiểu đến tận cùng. Sự chiếm hữu thầm kín đang âm ỉ khuấy động cậu.
Bờ vai Chương Tự rộng, mà mỗi khi run lên đều thấy rất rõ.
"Ba tôi mất rồi, kể từ ngày hôm ấy, tôi chưa quay lại nơi đó lần nào."
Dù không nghe được nỗi nghẹn ngào thấm đượm trong giọng anh, nhưng Thịnh Tiểu Dương vẫn biết đó là nỗi đau anh đã chắt chiu, chất chứa bấy lâu nay.
Cậu ngập ngừng một lát, chọn trong đĩa một quả táo đỏ căng mọng, tùy tiện lau qua loa, rồi đưa cho anh.
Chương Tự nâng ngón tay, mơn man lớp vỏ thơm ngọt của quả táo. Cảm giác kỳ diệu được truyền qua vật thể, đôi mắt dẫn hình ảnh vào não bộ, lập tức khơi dậy một luồng cảm xúc mãnh liệt bùng nổ trong đầu.
Sau gáy Thịnh Tiểu Dương như có dòng điện lướt qua, khiến hầu kết cậu khẽ chuyển động.
– Em muốn đi.
– Anh ơi.