Giọng Nói Của Anh
Chương 45: "Tiểu Dương ngoan, đừng tức giận."
Giọng Nói Của Anh thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đối với những người ngày ngày bươn chải mưu sinh nơi thành thị, nơi này chẳng khác nào chốn Đào Nguyên mơ ước. Nhưng Đào Nguyên lại quá xa xôi, chỉ riêng quãng đường di chuyển cũng đủ khiến người ta kiệt sức.
Họ phải đi tàu cao tốc, xe khách, rồi cuối cùng còn phải ngồi thêm ba tiếng tàu thủy. Tính ra thì, chỉ riêng quãng đường đi và về đã ngốn trọn hai ngày.
Thịnh Tiểu Dương xin nghỉ một tuần, vừa hay tiệm mì cũng đóng cửa tạm thời để tu sửa. Tô Diểu Diểu thuê thợ đến sửa mái nhà, tiền lương vẫn trả đủ, xem như là kỳ nghỉ phép năm cho nhân viên.
Tưởng Gia Tuệ cứ bám riết không rời như sam, dùng lời lẽ hoa mỹ viện cớ rằng Chương Tú Mai không yên lòng, chuyện dời mộ nhất định phải có người trong nhà đứng ra bàn bạc mới yên tâm.
Chương Tự vốn không muốn nói chuyện với loại người không đáng tin cậy chút nào như Tưởng Gia Tuệ. Trước khi lên xe, anh chỉ vào khóe miệng anh ta, hỏi: "Chuyện gì đây?"
Tưởng Gia Tuệ nhún vai, tỏ vẻ không có gì: "Đào Dã cắn đấy."
Chương Tự khẽ hừ một tiếng.
Thịnh Tiểu Dương khá dễ chấp nhận sự việc, lại còn nhạy bén chỉ ra vấn đề cốt lõi:
– Anh chọc tức Đào Dã rồi à?
Tưởng Gia Tuệ bực bội gãi đầu: "Sao không thể là anh ấy chọc tức tôi chứ?"
Thịnh Tiểu Dương thật thà nói:
– Tính tình của Đào Dã khá tốt mà.
Tưởng Gia Tuệ khịt mũi coi thường: "Ừ, chỉ có tôi là xấu tính."
Chương Tự nhìn hai người rồi nói: "Muốn dán lại gương vỡ à? Trước khi hàn gắn thì phải xem xem cái gương này đã vỡ nát thành cái dạng gì rồi. Có dán lại cũng rất chắp vá, chẳng thể soi rõ được khuôn mặt nào."
Tưởng Gia Tuệ im thin thít, chắp tay ra vẻ đã hiểu.
Anh ta dặn Thịnh Tiểu Dương: "Nếu Đào Dã tìm cậu, cậu cứ bảo không gặp tôi."
Thịnh Tiểu Dương vốn chẳng muốn vướng vào chuyện này, nhưng nhìn vẻ ngoài cứng rắn nhưng ánh mắt lại thấp thoáng sự mong chờ của Tưởng Gia Tuệ, nghĩ đến bản thân, cậu không đành lòng từ chối, đành gật đầu đồng ý.
Chương Tự hỏi: "Sao lại hứa với cậu ấy?"
Thịnh Tiểu Dương ấp úng: "Em thấy anh ấy có hơi buồn." Trẻ con vốn dễ mềm lòng mà.
Chương Tự chỉ nhướng mày, không nói gì thêm.
Thế nhưng suốt cả chuyến đi, Đào Dã hoàn toàn không hỏi han tin tức của Tưởng Gia Tuệ.
Lên đến thành phố rồi mua vé tàu đến đảo Ngư, không may hôm ấy gió lớn, toàn bộ tàu đều ngừng hoạt động. Chương Tự hỏi khi nào tàu chạy lại, người bán vé bảo không rõ, phải chờ xem thời tiết thế nào, có thể chiều gió lặng sẽ có vài chuyến.
Họ ngồi đợi trong sảnh chờ.
Từ lúc xuất phát đến giờ, Chương Tự gần như không nói gì, tâm trạng anh nặng nề. Tưởng Gia Tuệ cố pha trò nhưng cũng bị anh phớt lờ, chỉ thỉnh thoảng anh mới cười với Thịnh Tiểu Dương.
Thịnh Tiểu Dương lo lắng hỏi:
– Anh có mệt lắm không?
Chương Tự đã lâu không chợp mắt được. Từ khi biết sẽ về đảo Ngư, anh cứ lặp đi lặp lại một giấc mơ: trời mưa như trút nước, anh tự tay mở cửa ra, theo sau là người cha đầy giận dữ, rồi thân hình ấy đổ sụp xuống, tấm lưng gãy gập.
Ngọn núi ấy đã chết rồi, không bao giờ tỉnh lại nữa.
Thật ra anh mệt lắm, nên thành thật đáp 'ừ' một tiếng.
Nhưng Thịnh Tiểu Dương không nghe được, anh giơ tay làm ngôn ngữ ký hiệu, giả bộ đùa cợt:
– Mệt chứ, mệt chết đi được.
Xung quanh toàn người chờ tàu, tiếng ồn ào không ngớt. Thịnh Tiểu Dương ngồi cạnh Chương Tự, cậu do dự vài giây rồi hơi nghiêng người, lưng thẳng tắp.
Chương Tự bỗng sững lại.
Thịnh Tiểu Dương gom hết dũng khí vỗ nhẹ vai anh:
– Ngủ một chút đi, tàu tới em gọi.
"Ừ." Chương Tự không hề do dự mà đồng ý ngay lập tức, anh ngả đầu xuống vai cậu rồi nhắm mắt lại.
Tưởng Gia Tuệ thì hiện rõ vẻ khinh bỉ, cho rằng Chương Tự quá giỏi giả bộ yếu ớt như bồ công anh. Còn Thịnh Tiểu Dương lại tình nguyện gom góp từng cánh bồ công anh bị gió cuốn bay.
Một người nguyện cho, một người nguyện nhận.
Thịnh Tiểu Dương nhận ra Chương Tự thật sự đã ngủ. Tiếng thở đều nhẹ nhàng phả vào cần cổ cậu, khiến hõm xương quai xanh ấm áp.
Thời gian trôi qua, mặt trời dịch chuyển, ánh nắng xuyên qua tấm kính cũ chiếu thẳng vào mắt Chương Tự. Thịnh Tiểu Dương cúi đầu nhìn anh rất lâu, thấy mí mắt anh run nhẹ, có lẽ anh bị chói, thế là cậu lập tức đưa tay che đi ánh sáng.
Tưởng Gia Tuệ ngồi cạnh lén chụp lại khoảnh khắc này.
Bọn họ làm anh ta nhớ đến Đào Dã. Nhưng khi anh ta nghĩ đến người ấy, anh ta lại tức giận vô cùng.
Chiều muộn mới có tàu, họ vội vã lên đường, lúc đến đảo Ngư thì trời đã tối đen.
Vừa đặt chân lên bến tàu, việc đầu tiên Thịnh Tiểu Dương làm là nhìn xung quanh. Ở đây cây cối quá rậm rạp, quanh năm không ai chăm sóc, cỏ dại mọc lan tràn, chúng rậm rạp đến mức không còn chỗ đặt chân. Nếu muốn giấu người, ma cũng khó lòng tìm thấy.
Thịnh Tiểu Dương vốn thích cảm giác tự do, cậu không mấy ưa kiểu cảnh quan như thế.
Chương Tự cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, anh hỏi: "Em nhìn gì vậy?"
Thịnh Tiểu Dương lập tức dời mắt, không nhìn vào mớ cây cỏ đó nữa, mà hỏi ngược lại anh:
– Đây là nhà của anh sao?
Chương Tự cũng đưa mắt nhìn quanh, khung cảnh vắng lặng đến hoang tàn, khiến anh cảm thán: "Lâu lắm rồi không về, trước kia nhộn nhịp hơn nhiều."
Tưởng Gia Tuệ đút hai tay vào túi quần, vừa cười mỉa vừa nghênh ngang bước tới. Cái vẻ bất cần đời của anh ta hợp vô cùng với khung cảnh hoang vu này, đêm tối mịt mùng mà chẳng hề lo sợ trượt chân rơi xuống biển.
Thịnh Tiểu Dương muốn kéo anh ta lại, nhưng bị Chương Tự ngăn: "Cứ để cậu ấy đi đi, cậu ấy rất rành chỗ này."
Thịnh Tiểu Dương gật đầu hiểu ý.
Bây giờ xe buýt đã ngừng hoạt động, muốn vào trung tâm chỉ còn cách đi bộ.
Tưởng Gia Tuệ đi trước, Thịnh Tiểu Dương ôm lấy Thịt Kho lững thững đi giữa, Chương Tự theo sau. Thế là tự động hình thành một đội hình. Thịnh Tiểu Dương nhận ra, từ khi đặt chân lên đảo, cả Chương Tự lẫn Tưởng Gia Tuệ đều chẳng vui vẻ chút nào.
Cậu cũng không dám hỏi.
Khác hẳn chốn phồn hoa trong đất liền, nơi này không có ánh đèn rực rỡ, cũng chẳng có bóng người qua lại, không khí nồng nặc mùi mặn chát, tanh nồng, oi bức của biển. Đi chưa được bao xa, mồ hôi đã thấm ướt lưng áo.
Chương Tự chăm chú nhìn gáy tròn trịa của Thịnh Tiểu Dương thật lâu, nghĩ rằng chắc cậu đã lâu chưa cắt tóc, chỉ khẽ vò thôi cũng rối ngay. Ánh mắt anh dịch xuống, thấy bờ vai gầy dưới lớp áo ướt. Lại nhìn xuống một chút nữa, anh thoáng thấy sợi dây đen mơ hồ trên cổ tay cậu.
Chương Tự trầm ngâm suy tư.
Trong suốt đoạn đường đi, Thịt Kho cứ bất an, nó không sủa mà co rúm run rẩy trong lòng Thịnh Tiểu Dương.
Thịnh Tiểu Dương có trực giác bén nhạy không kém gì động vật, chỉ một chút gió thổi cỏ lay cũng đủ làm cậu căng thẳng như sắp xù lông.
Con đường núi uốn lượn bất tận, bầu trời đen như mực, trăng cũng trốn biệt không chịu ló ra. Khi lá cỏ sắc lướt qua cứa vào vùng da ở cổ chân, sự bực bội của Thịnh Tiểu Dương dâng lên tột độ. Cậu nhíu mày, lạnh lùng quay lại, hung dữ như chú chó hoang bị chọc giận.
Thế nhưng sau lưng cậu chỉ có núi và biển, những con sóng vỗ trong đêm tối còn khiến người ta ngạt thở hơn cả bị bóp nghẹt cổ.
Thịnh Tiểu Dương nhe răng, lộ ra hàm răng nanh trắng. Chương Tự nghiêng người, thản nhiên chắn ngang tầm mắt cậu.
Chương Tự xoa xoa đỉnh đầu Thịnh Tiểu Dương, lòng bàn tay dịu dàng áp lên đầu cậu.
Lửa giận của Thịnh Tiểu Dương tắt ngấm không còn dấu vết nào. Khi bốn mắt chạm nhau, bắt gặp ánh mắt chứa đầy dịu dàng ấy, cậu thấy mình có thể tha thứ cho tất cả mọi thứ trên đời.
"Tiểu Dương ngoan, đừng tức giận." Chương Tự dịu giọng dỗ dành cậu.
Thịnh Tiểu Dương giơ tay lần tìm bàn tay đang đặt trên đầu mình. Tìm được rồi, cậu vuốt nhẹ mu bàn tay ấy, như cảm nhận rõ những đường gân tay nổi bật, cậu ngượng ngùng vỗ nhẹ hai cái. Chương Tự lật bàn tay lại, móc lấy tay cậu. Thịnh Tiểu Dương to gan chưa kịp rút tay về đã bị giữ lại.
Hai bàn tay đan vào nhau một lúc, ánh trăng cũng lấp ló xuất hiện.
Tim Thịnh Tiểu Dương đập dồn dập, máu nóng hừng hực chảy khắp cơ thể. Lúm đồng tiền trên má mãi chẳng chịu biến mất.
Tưởng Gia Tuệ không nhìn thấy hai người này đang làm trò sau lưng họ, chỉ ân cần cất tiếng, không rõ là nói với ai: "Chương Tự có thể coi như là nhân vật số một ở đảo Ngư này, truyền thuyết mà anh ấy để lại đủ để lấp đầy cả vùng biển này. Cuối cùng cũng trở về, chắc cũng có không ít kẻ hóng hớt, đợi trời sáng, cái đảo nhỏ này lại náo loạn cho xem."
"Im miệng."
Tưởng Gia Tuệ bĩu môi: "Ờ."
Thịnh Tiểu Dương còn đang mải mân mê ngón tay nóng hổi của mình, cậu lơ đãng hỏi Chương Tự:
– Anh ấy nói gì thế?
Chương Tự cười nhạt: "Cứ coi như cậu ấy đang đánh rắm đi."
Anh không lôi tên em họ lắm mồm này ném xuống biển coi như đã quá nhân từ, giờ không phải lúc chấp nhặt mấy chuyện vặt vãnh.
Dù sao thì hòn đảo yên tĩnh này có náo nhiệt hay không phải sáng mai mới biết được. Trước hết, bọn họ cần tìm chỗ nghỉ qua đêm.
Dân số ở đảo Ngư khá ít, đa phần là người già, còn thanh niên thì dắt díu cả nhà sang đất liền mua nhà, bám rễ sinh sống ở đó. Dịp lễ tết mới ghé thăm, nhưng cũng chẳng ở lâu, dăm ba ngày là lại đi.
Tuy nói Chương Tự có nhà ở đây, nhưng thật ra chính xác phải gọi là căn nhà hoang bốn bề gió lùa, mái ngói rơi rụng chẳng còn mấy tấm.
Hơn một tiếng sau, ba người đứng trước nhà trọ duy nhất trên đảo. Tưởng Gia Tuệ lại không kiềm được miệng, mỉa mai Chương Tự: "Anh không về nhà xem thử trước à?"
Chương Tự lạnh lùng liếc nhìn anh ta, chẳng thèm đáp lại, kéo tay Thịnh Tiểu Dương bước vào.
Cánh cổng sắt khép hờ, vết rỉ sét loang lổ, bị đẩy ra phát ra tiếng kẽo kẹt lạnh lẽo xuyên thấu màn đêm. Một bà thím từ trong đi ra, vẻ đầy cảnh giác, nói giọng địa phương: "Ai đấy?"
Chương Tự cũng đáp lại bằng tiếng địa phương: "Còn phòng không? Ở ba ngày."
Bà thím sững lại: "Mấy người?"
"Ba người."
"Chỉ còn hai phòng thôi." Bà thím bật đèn trong sân, cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt mấy người khách lạ. Bà thím lướt nhìn Tưởng Gia Tuệ, thoáng dừng lại ở Thịnh Tiểu Dương, cuối cùng ánh mắt khóa chặt trên mặt Chương Tự, bà thím cau mày ngờ vực, chưa dám chắc nên hỏi lại: "Vậy các cậu tính ở ra sao?"
Thịnh Tiểu Dương chẳng hiểu tiếng địa phương, chỉ có thể mơ hồ đoán mò. Chương Tự tặc lưỡi, chưa vội trả lời.
Tưởng Gia Tuệ không biết nói nhưng nghe hiểu, anh ta cười cợt bước lên một bước, chỉ vào Chương Tự và Thịnh Tiểu Dương: "Tôi một phòng. Chỗ này đã tồi tàn, ngủ còn phải chen chúc với người khác. Ai thích chen thì cứ việc chen."
Khệnh khạng, hống hách, chẳng chút lý lẽ nào.
Bà thím còn ngập ngừng, quay sang hỏi Chương Tự: "Thế... hai người các cậu..."
Quai hàm Chương Tự hơi căng, khóe môi trễ xuống, anh gật đầu, hờ hững đáp: "Được."
Nhà trọ nhỏ chẳng có hệ thống đăng ký tử tế, chỉ dựa vào quầy lễ tân nhập thông tin thủ công từ chứng minh thư của khách. Đến khi ghi tới giấy tờ của Chương Tự, cặp kính lão cũng không che giấu được đôi mắt sáng rực của bà thím.
"Cậu là con của Chương Quốc Bình..."
Chưa kịp nói hết câu, chứng minh thư trong tay đã bị Tưởng Gia Tuệ giật lấy.
Anh ta mất kiên nhẫn hỏi: "Xong chưa?"
"À..." Bà thím vội đẩy gọng kính lên, đưa thẻ phòng: "Tầng hai, hai phòng bên trái."
Đợi bọn họ rời đi, bà thím không kìm được mà vội vàng lan tin khắp nơi:
– Thằng nhóc nhà họ Chương về rồi! Chính là cái đứa nhóc đã chọc tức cha nó đến chết ngay trước cửa nhà đó!