Giọng Nói Của Anh
Chương 54: "Em ấy vẫn chưa thông suốt."
Giọng Nói Của Anh thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thịnh Tiểu Dương ngồi bên cửa sổ, thẫn thờ nhìn ra ngoài. Biển ở đây khác hẳn với biển trong ký ức của cậu; trong trí nhớ của cậu, biển không trong xanh mà ngả màu vàng đục vì cát bùn khuấy động, dù mặt nước phẳng lặng nhưng vẫn mang theo cảm giác mênh mông đầy dữ dội.
Cậu khẽ tựa trán vào ô kính lạnh, cúi đầu im lặng thật lâu. Thỉnh thoảng cậu lại thở dài một hơi, đầu lưỡi thoáng trượt qua môi, đôi môi đỏ mọng, ẩm ướt, đẹp đến nao lòng.
Chương Tự đưa cho cậu một tờ giấy: [Không vui à?]
Thịnh Tiểu Dương giật mình nhẹ. Cậu cứ tưởng anh đã ngủ, bèn ngập ngừng hỏi:
- Anh dậy khi nào vậy?
Chương Tự khựng người lại một chút, anh đáp: “Tôi đâu có ngủ.”
Thịnh Tiểu Dương ngớ người ra:
- ????
Chương Tự nhíu mày, hơi bất ngờ hỏi: “Sao trông em sợ hãi vậy?”
Thịnh Tiểu Dương không dám nhìn thẳng vào mắt anh, tim đập loạn xạ, cậu lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. Vài phút sau, cậu mới rụt rè liếc nhìn phản ứng của anh.
Vẫn là vẻ mặt bình thản, điềm tĩnh, như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Cậu vừa nhẹ nhõm lại vừa thoáng hụt hẫng, một sự trống rỗng mơ hồ len lỏi trong lòng. Cậu từng mắng Trình Bác Nhiên bị thần kinh, giờ nghĩ lại, có lẽ bản thân cậu cũng chẳng hơn gì.
Thật phiền chết đi được!
Cậu vò đầu bứt tai, giật rụng mấy sợi, lại muốn giơ tay lên cào tiếp thì bị Chương Tự nắm lấy cổ tay, khẽ bóp. Sợi dây buộc tóc quấn quanh giữa hai người, xoắn thành mấy vòng.
- ??
Chương Tự bật cười: “Tiểu Dương nóng nảy thật đấy.”
Mặt Thịnh Tiểu Dương bỗng đỏ bừng lên, cậu vội quay ra cửa sổ, cố bình tĩnh lại.
Khóe môi Chương Tự khẽ cong, anh không nói gì, cũng không buông tay ra, chỉ kiên nhẫn chờ đến khi cậu chịu quay mặt lại.
[Sắp đến rồi.]
Anh viết thêm mấy chữ sau đó đẩy tờ giấy qua.
Thịnh Tiểu Dương cuộn nhẹ góc giấy lại, cậu không dùng ngôn ngữ ký hiệu mà đưa tay đòi bút.
Chương Tự không đưa cho cậu.
Cậu đưa tay chờ một lát nhưng không thấy gì, bèn cau mày nhìn sang thì bắt gặp anh đang cười, nụ cười vừa dịu dàng vừa tinh nghịch.
Có chút xấu xa, cậu nghĩ.
Chương Tự kẹp lấy đầu bút, khẽ nâng thân bút. Thịnh Tiểu Dương quay mặt sang chỗ khác, đưa tay muốn giật lấy cây bút.
Chương Tự nổi hứng trêu cậu, anh nắm chặt không buông, khiến Thịnh Tiểu Dương không tài nào giật ra được.
- ...
Mức độ “xấu xa” tăng dần theo từng phút.
Nhưng Thịnh Tiểu Dương lại thích anh như vậy. Dường như kể từ khi rời khỏi đảo Ngư, anh đã trút bỏ lớp vỏ nặng nề của mình.
Dù Chương Tự có thế nào đi nữa cậu cũng đều thích.
Hai người giằng co một lát, cuối cùng Chương Tự cũng chịu buông tay. Lòng bàn tay Thịnh Tiểu Dương áp lên thân bút còn vương chút hơi ấm, tim cậu bắt đầu đập thình thịch.
Ngòi bút ma sát trên giấy, phát ra tiếng sột soạt khe khẽ. Hai người im lặng trao đổi.
[Mình đi đâu vậy?]
[Tưởng Gia Tuệ còn trong bệnh viện, đến thăm cậu ấy trước rồi ghé bệnh viện thú y đón Thịt Kho.]
Thịnh Tiểu Dương gật đầu hiểu ý.
Sau đó, Chương Tự thuê luật sư, giao phó toàn bộ chuyện này cho họ giải quyết. Anh chẳng buồn bận tâm thêm, chỉ đưa Thịnh Tiểu Dương và Tưởng Gia Tuệ đến Tô Thành.
Hai người một chó, mà Thịt Kho là bị thương nặng nhất.
Vừa thấy Thịnh Tiểu Dương, chú chó lập tức rơi nước mắt lã chã, tỏ vẻ tủi thân không tả xiết. Cậu bế nó lên, vừa ôm vừa dỗ nó, suốt quãng đường đi đều không nỡ rời tay.
Chương Tự ngồi bên cạnh nhìn cậu.
Tưởng Gia Tuệ phải đeo nẹp cổ cứng, trông vô cùng buồn cười, vậy mà vẫn còn thong thả hóng chuyện, thậm chí còn trợn mắt lẩm bẩm: “Làm bộ làm tịch.”
Chương Tự nhướng mày, ung dung cầm điện thoại của anh ta.
Tưởng Gia Tuệ giật mình: “Này, anh làm gì đấy!?”
Tay phải của Chương Tự bị thương, nhưng tay trái vẫn rất linh hoạt. Anh đưa điện thoại lên quét khuôn mặt Tưởng Gia Tuệ để mở khóa, vào WeChat, tìm tên Thịnh Tiểu Dương, mở album ảnh, chọn một tấm rồi bấm gửi.
Thịnh Tiểu Dương nhận được tin nhắn thì ngơ ngác hỏi lại:
- Anh gửi gì vậy?
Khóe môi Chương Tự khẽ cong, anh lười nhác nói: “Tiểu Dương, gửi tấm đó cho Đào Dã đi.”
Là bức ảnh đầu đầy máu mà Tưởng Gia Tuệ tự chụp.
Chương Tự nhìn anh ta, chậm rãi nói: “Thành toàn cho cậu.”
“Hơ! Không cần anh lo!” Tưởng Gia Tuệ tức giận, tiếp tục phun lời độc địa, còn làm ký hiệu với Thịnh Tiểu Dương:
- Nếu mổ bụng anh cậu ra thì bên trong chỉ toàn nước đen!
Thịnh Tiểu Dương thản nhiên ấn gửi, rồi nghiêng đầu hỏi lại:
- Tại sao phải mổ bụng anh ấy ra chứ?
Chương Tự bật cười, cười đến chảy nước mắt. Tưởng Gia Tuệ thì lạnh nhạt đánh giá hai người: “Đúng là người một nhà.”
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Đến Tô Thành thì trời đã khuya. Không hiểu sao Tưởng Gia Tuệ lại than đau đầu, buồn nôn. Chương Tự giả vờ nghiêm túc bảo sẽ đưa anh ta đi bệnh viện nhưng Tưởng Gia Tuệ từ chối.
Lần này Chương Tự không đùa nữa, giọng anh trầm lại, nghiêm túc nói: “Cậu nghĩ giả bệnh, bán thảm là sẽ có ích sao? Nếu người ta thật sự không muốn bận tâm đến cậu, thì dù cậu có treo cổ, trong mắt họ cậu cũng chỉ như đang đu đưa trên xích đu thôi.
Tưởng Gia Tuệ im lặng một lát rồi thấp giọng nói: “Em không có giả bệnh.”
Chương Tự không đáp.
Tưởng Gia Tuệ xoay người rời đi, dứt khoát vẫy tay chào tạm biệt. Hình bóng anh ta lẻ loi dưới ánh đèn vàng vọt, bóng đổ dài trên mặt đất, nụ cười phai nhạt dần theo những bước chân xa dần, tựa như một khung hình cũ trong bộ phim xưa, loang loáng những hạt bụi thời gian.
Thịnh Tiểu Dương liếc nhìn màn hình điện thoại trống rỗng, rồi ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của Tưởng Gia Tuệ.
Chương Tự đưa đầu ngón tay khẽ chạm lên chóp mũi cậu.
Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương khẽ run, chậm rãi dừng lại trên khuôn mặt anh. Hai chữ “thân mật” thoáng qua trong đầu, nhưng cậu không dám nghĩ kỹ hơn. Cậu nghiêng đầu, chờ anh mở miệng.
“Nghĩ gì thế?” Chương Tự hỏi.
- Tưởng Gia Tuệ trông có vẻ rất buồn.
Chương Tự nói: “Một mối quan hệ có ảnh hưởng ra sao, phải để chính người trong cuộc tự nhận ra mới có giá trị. Giữa Tưởng Gia Tuệ và Đào Dã vốn đã phức tạp, chỉ là trước đây họ đều giả vờ không biết. Thật ra cậu ấy đã buồn từ rất lâu rồi.”
Thịnh Tiểu Dương nghe nhưng không hiểu hết ý nghĩa lời anh nói. Cậu chăm chú nhìn đôi môi anh mấp máy, tâm trí lại bay về buổi bình minh bên vách đá đảo Ngư, nhớ đến nụ hôn khi ấy.
Cổ họng khô khốc, cậu quay đi, lí nhí đáp: “Ò.”
Rồi cậu lại hỏi:
- Còn phức tạp hơn cả anh nữa đúng không?
Chương Tự làm vẻ ngạc nhiên, anh nhướng mày nói: “Tôi thì sao nào? Tôi thuần khiết lắm chứ.”
- ...
Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, cúi đầu nghịch ngón tay, giả vờ bận rộn.
Chương Tự dường như đã quen với dáng vẻ này của cậu, anh cười cười, vòng tay ôm lấy eo cậu, vỗ nhẹ hai cái: “Đi thôi, về nhà nào.”
Trước cửa tiệm mì có một bóng người đang đứng đợi. Dáng người cao gầy, miệng ngậm điếu thuốc, chấm đỏ lập lòe trong màn đêm.
Chương Tự dừng bước, ánh mắt bình thản nhìn về phía đó.
Nhờ ánh đèn hắt ra từ hiên nhà, Thịnh Tiểu Dương nhận ra người kia, cậu hơi sững sờ nhưng rồi lập tức bước nhanh đến, làm ký hiệu chào:
- Đào Dã.
Đào Dã gật đầu đáp lại:
- Lâu rồi không gặp, dạo này cậu vẫn ổn chứ?
- Vẫn ổn.
Thịnh Tiểu Dương biết anh không phải đến tìm mình, bèn buồn bã nói:
- Tưởng Gia Tuệ không có ở đây.
Đào Dã dập tắt điếu thuốc, nhưng không vứt đi mà kẹp trong tay, anh nói:
- Anh chỉ tiện đường đi dạo thôi.
“Cách tám trăm dặm mà cũng tìm đến được đây—” Chương Tự cười nhạt: “Cũng tiện thật đấy.”
Nếu là trước kia, Đào Dã sẽ tránh mặt anh, nhưng hôm nay thì không. Tâm trạng anh không được tốt lắm, chỉ bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Chương Tự, môi mím chặt, lạnh nhạt hỏi Thịnh Tiểu Dương:
- Anh ấy là bạn trai cậu à?
Câu hỏi ấy khiến đầu Thịnh Tiểu Dương như muốn nổ tung. Cậu luống cuống xua tay lia lịa:
- Gì cơ? Anh nói gì vậy?
- Anh điên rồi à?
- Liên quan gì đến em đâu chứ!
Cậu rối rắm đến mức đầu óc quay cuồng.
Chương Tự nhướng mày, không đáp lại.
Thịnh Tiểu Dương vội vàng lảng sang chuyện khác:
- Tưởng Gia Tuệ vào bệnh viện rồi, bị thương khá nặng. Nếu anh muốn tìm, có thể gọi điện cho Tưởng Gia Tuệ.
Vẻ mặt Đào Dã hơi biến sắc, trông có vẻ bất lực: “Cậu ấy chặn anh rồi.”
- ...
- Tại sao?
Đào Dã thản nhiên trả lời:
- Cậu ấy muốn lên giường với anh, anh không đồng ý.
Thịnh Tiểu Dương sững sờ, tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung, gương mặt ngẩn ngơ, không biết nên phản ứng ra sao.
Chương Tự kéo Thịnh Tiểu Dương ra sau lưng mình rồi hỏi thẳng Đào Dã: “Cậu đánh cậu ấy à?”
Đào Dã nói:
- Là cậu ấy đánh tôi.
“Cậu không đánh trả?”
- Không.
Chương Tự nhướng mày, vẻ mặt không tin: “Không đánh trả mà môi cậu ấy lại bầm tím thế kia?”
Đào Dã bình thản đáp:
- Tự va vào góc giường mà bị thương đấy.
“...Thôi được rồi.” Chương Tự im lặng một lát rồi nói: “Chuyện này các cậu tự giải quyết đi. Tối nay nhớ để cửa mở, Tưởng Gia Tuệ sẽ không có chỗ về đâu.”
Đào Dã không nói gì thêm, chỉ phất tay rồi quay lưng bước đi, dáng vẻ và điệu bộ giống Tưởng Gia Tuệ một cách kỳ lạ.
Sau khi Đào Dã đi, trước tiệm mì chỉ còn lại hai người, đó là Thịnh Tiểu Dương và Chương Tự.
Thịnh Tiểu Dương vẫn chưa thoát khỏi sự ngẩn ngơ, cậu lưỡng lự đứng trên bậc thềm, ánh mắt vô định. Bất chợt cậu liếc thấy mảng tường bong tróc bên ngoài tiệm đã được trát lại phẳng phiu thì thầm nghĩ, cô chủ tìm được đội thi công nhanh thật đấy.
Cậu giơ tay làm ký hiệu:
- Sửa xong rồi nè.
Chương Tự “ừ” một tiếng, nhưng không tiếp lời.
Thịt Kho đang nằm trong lòng Thịnh Tiểu Dương, Chương Tự đưa tay xoa đầu nó: “Sắp tới tôi có dự án mới, sẽ rất bận, không có thời gian chăm sóc nó.”
Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, chẳng nghĩ ngợi nhiều, lập tức nói:
- Em chăm cũng được.
Chương Tự nghe thế thì bật cười: “Nó không quen ngủ ở chỗ khác đâu, chỉ chấp nhận mỗi cái ổ của mình thôi.”
Thịnh Tiểu Dương khựng người lại, cậu gật đầu:
- Dạ, em biết rồi.
Câu nói “em muốn quay lại tiệm ở” chỉ có thể ở lại trong miệng mà không thể thốt ra.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Ngoại ô thành phố có một nghĩa trang, đó là nơi Chương Quốc Bình an nghỉ. Chương Tự vốn không quá chú trọng hình thức, nhưng Chương Tú Mai thì khác. Bà mời mấy vị sư thầy đến tụng kinh ba ngày ba đêm, còn bắt anh phải có mặt.
Đến ngày cuối cùng, tiếng kinh lặp đi lặp lại khiến đầu Chương Tự ong ong như có tám trăm con muỗi vo ve bên tai cùng lúc.
Cuối cùng cũng đến ngày lành để chôn cất tro cốt. Chương Tự và Chương Tú Mai đứng trầm ngâm trước bia mộ.
Trời âm u, mưa lất phất rơi.
Chương Tú Mai mặc sườn xám đen thêu mai trắng, cầm khăn lụa chấm nhẹ nước mắt, bà khẽ thở dài.
Chương Tự an ủi: “Bác gái, mọi chuyện thuận lợi rồi sao bác lại khóc?”
Bà nói: “Không biết ba con có thích chỗ này không.”
Nghĩa trang này cây cối xanh tươi, lưng tựa núi, mặt hướng sông, phong thủy cực kỳ tốt. Xung quanh đều là mộ phần của những người cùng độ tuổi, coi như “láng giềng” cũng đông vui. Nhưng nghĩ kỹ thì người mới đến, dù là ma, chắc cũng cần thời gian để thích nghi.
Chương Tự trầm ngâm nói: “Không bằng nhà mình đâu.”
“Đương nhiên rồi. Ba con cố chấp lắm, sống chết gì cũng muốn ở đảo Ngư. Giờ điều kiện không cho phép, nên đành chịu vậy. Bác sẽ đốt thêm vàng mã cho ông ấy.” Bà khẽ lau nước mắt, giọng nghèn nghẹn, rồi lại liếc anh một cái, nhẹ nhàng nói: “Nếu chuyện hôn nhân đại sự của con có tiến triển, ông ấy chắc chẳng đến tìm bác làm gì đâu.”
Chương Tự: “....”
Chuyện gì cũng có thể nói sang hướng này.
Anh không đáp lại, chỉ đỡ lấy tay bà, nói: “Bác gái, con muốn nói chuyện với ba một chút.”
“Ừ, được chứ.” Chương Tú Mai nói xong thì tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn, bà bảo: “Diểu Diểu đang đợi bác ở ngoài, bác đi trước nhé. Hai ba con cứ từ từ nói chuyện, không vội.”
Chương Tự gật đầu, nhìn theo bóng lưng bà khuất dần.
Cái lạnh của mùa thu thấm qua da thịt, luồn vào mạch máu, chảy thẳng đến tim, khiến người ta bất giác trở nên bồn chồn.
Anh đứng thẳng, nhìn di ảnh Chương Quốc Bình rất lâu mà không nói gì. Gương mặt trong ảnh đã già đi, song vẫn cứng cỏi, cố chấp, trông chẳng giống anh chút nào. Là một người ba, ông từng rất nghiêm khắc, nhưng cũng chính vì thế mà Chương Tự vẫn luôn nghe lời ông.
Chỉ là, giữa hai người có một khúc mắc tồn tại suốt bao năm, hôm nay, anh muốn rút cái gai ấy ra.
Xa xa, tiếng khóc than ở một ngôi mộ khác vừa dứt, những người đưa tang lần lượt rời đi. Mưa ngừng, trời dần tối. Chương Tự đưa tay lau giọt nước đọng trên di ảnh ba.
Ông thích uống rượu, nên anh mang theo một chai Mao Đài*, trịnh trọng rót đầy ly, rồi mở miệng nói, giọng trầm thấp nhưng vững vàng:
*Rượu Mao Đài là một nhãn hiệu rượu trắng của Trung Quốc. Mao Đài là tên gọi của một thị trấn gần Tuân Nghĩa, tỉnh Quý Châu, nơi có truyền thống sản xuất loại rượu này và sau này trở thành tên gọi của rượu. Rượu Mao Đài là rượu chưng cất từ cao lương lên men.
“Ba, con xin lỗi. Con đã giấu ba quá lâu, làm ba thất vọng rồi.”
“Con không giống như ba nghĩ.”
“Con thích đàn ông.”
“Em ấy vẫn chưa thông suốt...” Nói đến đây anh ngừng lại một lát, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt dịu dàng hơn: “Lần sau con tới, con sẽ dẫn em ấy đến gặp ba.”
Lời tác giả:
Ông chủ Chương sắp tung cần câu lớn rồi đây