11. Chương 11: Sự lựa chọn của cổ đông

Giữa Chúng Tôi, Luôn Có Một Người Thứ Ba

Chương 11: Sự lựa chọn của cổ đông

Giữa Chúng Tôi, Luôn Có Một Người Thứ Ba thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng Phó Lễ không hề nghe thấy lời tôi nói.
Một người có thể vứt bỏ sinh mạng của vị hôn thê ngay trước họng súng, vậy làm sao có thể tin rằng trước nhan sắc, hắn sẽ còn nhớ đến người thứ ba đã xa rời?
Hắn ôm tôi bước vào sàn nhảy, hòa theo từng điệu nhạc du dương.
“Tiếu Tiếu, anh nhớ khoảnh khắc được ôm em.” Phó Lễ thì thầm bên tai tôi.
Tôi cười, làm động tác “suỵt”, xoay vòng trong vũ điệu, ánh mắt thoáng buồn nhưng vẫn lưu luyến nhìn hắn dần mất đi lý trí.
Hừm, hóa ra đây chính là người đàn ông tôi từng yêu thương bấy lâu nay.
Tôi dựa vào vai hắn, nỉ non: “Anh có thể kể cho em nghe về khoản đầu tư của nhà anh ở phía nam thành phố được không? Giờ em chẳng còn ai nương tựa, anh biết mà.”
“Người ta nói, cầu người không bằng cầu mình, nếu em tự kiếm tiền được…”
Phó Lễ cười.
Hắn nói bên tai tôi: “Được. Em muốn học gì cũng được, chỉ cần em còn cười với anh…”
Vũ điệu kết thúc, tôi và Phó Lễ buông nhau ra, rời khỏi sàn nhảy.
Mắt của em gái tôi đỏ hoe, nhìn Phó Lễ đầy thương cảm.
Song tiếc thay, Phó Lễ vẫn chẳng để mắt đến cô ta, bởi dì Trần đã cất giọng: “Mọi người, tôi có một yêu cầu, cũng như một quyết định, muốn nhân cơ hội này mà công bố.”
Bà chỉ vào tôi: “Đây là con gái của một người bạn cũ của tôi, cũng là tiểu thư của tập đoàn Bằng Việt. Tôi và các cổ đông khác đã có mối quan hệ tốt với mẹ con bé từ lâu.”
“Hôm nay chúng tôi đã bàn bạc, quyết định với tư cách là cổ đông, đề nghị con bé vào vị trí thực tập trong ban quản lý của Bằng Việt. Nếu tương lai con bé thừa kế gia nghiệp, chúng tôi cũng sẽ phần nào yên tâm.”
Cả phòng đều kinh ngạc.
Tôi mỉm cười bước đến trước mặt dì Trần, cảm ơn bà, rồi từ trên cao nhìn xuống sự bối rối của bố và vẻ không cam lòng của em gái.
Trước đây, em gái tôi từng muốn vào công ty, nhưng lại không chịu bắt đầu từ vị trí thấp, muốn trực tiếp làm tổng giám đốc, song đã bị dì Trần và các cổ đông từ chối thẳng thừng.
Dì Trần từng nói không yên tâm khi đưa người như vậy vào ban quản lý.
Nhưng giờ đây, đứa con gái không được yêu thương như tôi lại được bà ấy hết mực đề cử.
Tôi nhìn ánh mắt giận dữ muốn phun lửa của bố và mẹ kế, nở một nụ cười rạng rỡ hơn.
Có thể trách ai đây, khi người cùng cha đồng cam cộng khổ lúc còn cơ hàn chính là mẹ tôi.
Những cổ phần trong tay mẹ tôi, thật sự có thể khiến bố tôi thương gân động cốt.
Những mối quan hệ mà mẹ tôi giúp bố duy trì, cũng thật sự có thể uy hiếp ông.
Chỉ tiếc là mẹ tôi và tôi trước đây chưa từng nghĩ đến việc lợi dụng tài nguyên trong tay mình như vậy.