Giữa Hai Mùa Xuân
Chương 7: Thản Nhiên - Thổ Lộ
Giữa Hai Mùa Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng thứ Hai.
Cái lạnh của sân trường và mùi giấy cũ trong lớp dường như đã tan biến. Thay vào đó, chỉ còn lại hơi ấm dịu nhẹ trên chiếc áo len tôi đang mặc, cùng cảm giác bỏng rát vẫn còn vương vấn trên má.
Tôi bước vào lớp, tim tôi đập loạn xạ. Chủ nhật hôm qua, ngay ngã rẽ về nhà An, cô ấy đã hôn nhẹ lên má tôi.
Tôi cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Tôi ngồi xuống ghế, mở sách Vật Lý, nhưng từng công thức cứ nhảy múa trước mắt, chẳng thể nào vào đầu được. Tôi không dám quay lại, chỉ dán mắt vào bảng đen.
Tôi cảm nhận An đã đến. Cô ấy ngồi xuống ghế phía sau tôi, tiếng cặp sách đặt xuống nhẹ như không. Không một lời chào hỏi, cũng chẳng có tiếng động nào khác lạ. An hoàn toàn bình thản, cứ như thể nụ hôn ấy là điều hiển nhiên, hết sức tự nhiên.
Thái độ bình thản ấy càng khiến tôi thêm bối rối, càng thôi thúc tôi muốn kiểm tra xem ánh mắt An có gì khác lạ không.
Cứ mỗi lần định cử động, cánh tay tôi lại cứng đờ.
Tôi buộc mình phải quay lại, vờ lấy một cuốn sách. Ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt An.
An mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng và ấm áp. Cô ấy chống cằm, đôi mắt lấp lánh nhìn thẳng vào tôi.
An khẽ thì thầm: "Sáng thứ Hai mà mặt cậu đỏ thế? Chắc là cậu đã ôn thi quá nhiều rồi đấy."
Tôi cúi gằm mặt xuống cuốn sách, lắp bắp đáp: "Không... không có gì. Tớ... tớ chỉ thấy hơi nóng."
An cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như chuông gió: "Ở trong phòng học kín và đông người, đương nhiên là nóng rồi. Mùa đông mà lại."
An lại tiếp tục trêu chọc tôi bằng thái độ thản nhiên tuyệt đối. Dư âm của hơi ấm ấy, giờ đây lại biến thành một nỗi ám ảnh ngọt ngào và một lời hứa không tên.
Đúng lúc tôi đang chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn này, cánh cửa lớp mở ra. Cô Hiệu phó – giáo viên Toán nổi tiếng khó tính – ung dung bước vào. Gương mặt cô nghiêm nghị, khiến không khí trong lớp lập tức chùng xuống.
Cô cầm trên tay một xấp giấy in dày cộp. Cả lớp im lặng tuyệt đối.
Cô Hiệu phó: "Các em, hôm nay cô muốn các em làm một bài kiểm tra thử cuối kỳ. Đề này được trích từ đề thi thử của một trường chuyên ở Hà Nội. Cô muốn xem thực lực của lớp 12A1 đến đâu."
Áp lực thực tế của kỳ thi đại học ùa về, xua tan hoàn toàn những cảm xúc lãng mạn vừa nhen nhóm.
Đề thi được phát xuống. Quả thực, đề rất khó. Tôi làm được các câu hỏi về Lý thuyết, nhưng đến những bài giải quyết vấn đề phức tạp, đầu óc tôi như đóng băng.
Tôi nghe tiếng An khẽ thở dài phía sau. Cô ấy đặt bút xuống, có vẻ đang gặp khó khăn.
Sau khi nộp bài, ai cũng mặt mày tái mét vì lo lắng. An rụt rè tiến lại, vai hơi chùng xuống, lộ rõ vẻ thất vọng.
An thì thầm, giọng đầy vẻ chán nản: "Ôi Vũ ơi, tớ trượt đại học mất rồi! Tớ thấy mình ngu ngốc quá. Không hiểu gì hết!"
Tôi cố gắng trấn an, đặt tay lên mặt bàn: "Không sao đâu, đây chỉ là đề khó thôi. Mọi người đều làm không tốt mà."
An lắc đầu, mái tóc hơi rũ xuống theo nhịp lắc: "Không được. Tớ phải học. Tớ phải đỗ để còn cùng cậu đi chụp ảnh nữa chứ. Tớ không thể để cậu một mình đi tìm 'bối cảnh' được."
Lời nói ấy khiến tôi giật mình. An đã gắn liền tương lai học tập của mình với mối quan hệ của chúng tôi. Nếu muốn tiếp tục, chúng tôi phải cùng nhau vượt qua rào cản này.
Giờ ra chơi, trong khi bạn bè đang xôn xao bàn tán về đề thi, An chủ động tiến lại gần tôi, gương mặt nghiêm túc hơn hẳn. Cô ấy đặt tay lên mép bàn tôi.
An dứt khoát hỏi: "Này, tớ muốn hỏi cậu chuyện này. Bức ảnh hôm Chủ nhật, cậu đã mang đi rửa chưa?"
Tôi giật mình. Tôi đã quên béng mất chuyện này. Cả ngày hôm qua, tâm trí tôi chỉ vẩn vơ với hơi ấm trên má.
Tôi lắp bắp: "Tớ... tớ chưa. Tớ chưa kịp có thời gian. Mà tớ cũng chưa dám nữa."
An nhíu mày, giọng trách móc, có chút ngây thơ: "Chưa dám? Sao lại là 'chưa dám'? Cậu sợ cái gì? Sợ bức ảnh không đẹp ư?"
Tôi cúi gằm mặt xuống, thì thầm thú nhận: "Tớ không biết nữa, An. Tớ sợ... tớ sợ nó sẽ không đẹp bằng khoảnh khắc tớ nhìn cậu bằng mắt thường. Tớ sợ nó sẽ làm phai nhạt đi cảm xúc chân thật lúc ấy."
An mỉm cười, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. An ngả người ra sau, dựa vào ghế: "Vũ à, nhiếp ảnh gia không thể sống bằng sự sợ hãi được. Ký ức là để lưu giữ, chứ không phải để trốn tránh. Tớ đã thấy cậu phá vỡ giới hạn của mình rồi. Bây giờ, cậu phải dám đối diện với khoảnh khắc mà cậu đã chọn."
An nói đúng. Bức ảnh chưa rửa là biểu tượng cho tình cảm chưa được gọi tên mà cả hai vẫn chưa dám đối diện.
An đặt tay nhẹ lên tay tôi, một sự ấm áp lan tỏa khắp người: "Nghe này, tớ biết đề thi Toán kia khó. Tớ biết cậu cũng mệt mỏi. Nhưng chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết nó. Cậu giúp tớ môn Toán, môn Lý, tớ sẽ là động lực, là 'ánh sáng' của cậu. Nhưng cậu phải rửa bức ảnh đó đi. Đó sẽ là minh chứng cho sự dũng cảm của cậu."
Tôi cảm thấy một nguồn sức mạnh lớn lao từ lời nói của An. Lời thách thức của An không chỉ là về một cuộn phim, mà là về việc dám biến cảm xúc thành hiện thực.
Chiều hôm đó, trời bắt đầu đổ mưa phùn, lất phất, đặc trưng của mùa đông miền Bắc. Cơn mưa càng làm tăng thêm sự cô lập và sự tập trung của cả hai.
Chúng tôi quyết định ở lại lớp học sau giờ tan trường. Tôi dùng bút chì, còn An dùng chiếc bút xanh của tôi.
An thở dài, đặt tay lên thái dương: "Vũ, giải thích lại cho tớ cái công thức tích phân này một lần nữa đi. Tớ thấy nó cứ mông lung lắm, giống như tương lai mông lung của tớ vậy!"
Tôi kiên nhẫn, chỉ vào công thức bằng đầu bút chì: "Không mông lung đâu. Tích phân cũng như cuộc sống thôi, An. Nó là tổng hợp của những phần tử nhỏ bé. Cậu phải chia bài toán thành những phần nhỏ nhất, rồi cộng chúng lại. Giống như những chuyện đời thường nhỏ bé mà chúng ta đã trải qua, khi cộng lại sẽ thành một kết quả lớn."
An lắng nghe chăm chú, đôi mắt không rời khỏi cuốn vở. Mưa phùn bên ngoài cửa sổ tạo ra một âm thanh sột soạt, nhẹ nhàng. Ánh đèn lớp học vàng vọt, hắt xuống ấm áp. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra: Chúng tôi không thể thành công nếu thiếu vắng nhau.
An bật cười sung sướng, khẽ đẩy tay tôi: "Ôi, cuối cùng cũng ra rồi! Cảm ơn cậu, Vũ! Cậu đúng là ánh sáng của tớ rồi!"
Mưa phùn vẫn không ngớt. Tôi cảm thấy thấm mệt sau hàng giờ căng thẳng liên tục. Tôi ngước nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa li ti đọng trên kính, làm mờ đi khung cảnh bên ngoài.
Tôi quay sang nhìn An. Cô ấy đang cúi đầu, mái tóc đen rũ xuống, chăm chú viết lách. Ánh đèn vàng chiếu rõ từng nét bút, từng sự cố gắng của An.
Tôi chợt nhận ra, đây mới là bức ảnh tôi thực sự muốn giữ lại. Không phải ánh hoàng hôn lãng mạn, mà là sự nỗ lực, sự chân thật của An trong cuộc sống đời thường.
Tôi rút máy ảnh ra khỏi cặp sách. Tôi biết cuộn phim trong đó đã được chụp hết, nhưng tôi vẫn đưa máy ảnh lên. Tôi không cần phim. Tôi cần một bức ảnh tinh thần.
Tôi hướng ống kính về phía An, căn chỉnh bố cục sao cho hoàn hảo nhất: An ở trung tâm ánh đèn vàng, cùng những vệt mưa phùn mờ ảo phía sau cửa sổ.
Tôi không bấm máy. Tôi chỉ giữ nguyên tư thế đó, nhìn An qua ống kính trống rỗng.
Tôi khẽ thì thầm, chỉ đủ cho mình tôi nghe thấy: "Đây là bức ảnh đẹp nhất của tớ. Bức ảnh về sự nỗ lực, về sự kiên trì của cậu. Tớ muốn giữ lại không chỉ vẻ đẹp, mà cả những nỗ lực thầm lặng của cậu."
An ngẩng đầu lên, thấy tôi đang cầm máy ảnh và nhìn cô ấy. An mỉm cười nhẹ.
An cười nhẹ: "Lại chụp lén tớ à? Đừng có lấy cảnh tớ đang nhăn nhó giải Toán ra làm bằng chứng nhé!"
Tôi hạ máy xuống, mỉm cười, nụ cười chân thật nhất từ trước đến giờ.
Tôi: "Không. Tớ đang chụp... ánh sáng đằng sau nỗ lực của cậu."
An nhìn tôi. Ánh mắt An dịu dàng, đầy sự thấu hiểu.
An khẽ nói: "Thế thì tớ phải cố gắng hơn nữa rồi."
Cuối cùng, chúng tôi cũng giải quyết xong đề thi thử ấy. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể.
An thở phào, gấp vở lại: "Xong rồi! Cảm ơn cậu. Tớ không biết phải làm sao nếu không có cậu ở đây."
Tôi đáp: "Tớ cũng thế. Tớ cần có cậu ở đây, để tớ không còn sợ hãi gì nữa."
Trước khi chia tay, An cầm chiếc bút xanh của tôi, không viết vào vở mà khẽ viết một chữ nhỏ vào lòng bàn tay tôi. Chữ "ĐỖ" ấy – là một lời chúc, một lời hứa cho tương lai của cả hai.
Tôi nhìn chữ "ĐỖ" ấy, cảm thấy nó như một dấu ấn không thể phai mờ.
Tôi cầm chặt tay An, ánh mắt kiên định: "Tớ sẽ rửa cuộn phim ấy vào ngày mai."
An mỉm cười, gật đầu: "Tốt. Hãy dũng cảm lên!"
Tôi hít một hơi sâu rồi nhìn thẳng vào An, ánh mắt không hề né tránh. Tôi biết, đã đến lúc phải gọi tên điều đang diễn ra giữa chúng tôi.
Tôi khẽ gọi: "An."
An chờ đợi, đôi mắt An long lanh dưới ánh đèn đường: "Sao vậy?"
Tôi thổ lộ, giọng nói chân thật nhất từ trước đến nay: "Tớ không sợ kết quả. Tớ chỉ sợ không có cậu ở cạnh tớ."
Đôi mắt An sáng lên, một giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn xuống má: "Tớ sẽ không đi đâu cả. Chúng ta sẽ cùng nhau đỗ mà."