Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình
Chương 4: Đặc quyền của kẻ đứng bên lề
Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bộ phim “The Perks of Being a Wallflower” (tạm dịch: Chàng trai bên vách tường hoa, ra mắt năm 2012) khắc họa hành trình của những tâm hồn nhạy cảm, có phần đơn độc giữa đám đông, thường được ví von là “hoa bám tường” (wallflower). Thông điệp nổi tiếng nhất của phim là: “Chúng ta chấp nhận tình yêu mà chúng ta nghĩ mình xứng đáng có được.”
“Hạ Dữ, ngày mai tớ sẽ đến đó, cậu đang ở đâu? Gửi địa chỉ cho tớ.” Trên WeChat, tài khoản có dấu chấm đỏ là hình đại diện Doraemon màu xanh, với tên ghi chú là: Trương Tiểu Nhã. Cô là bạn thân từ thuở nhỏ của anh, hiện đang học tại Đại học Hạ Môn, nghỉ hè làm thêm tại Chương Châu, cách đó không xa lắm.
“Cậu không đi làm à?” Anh tiện tay khép lại cánh cửa lớn của homestay, gõ vài chữ gửi đi.
“Ngày mai nghỉ, qua đây đi cùng thiếu gia.” Bên kia gửi kèm một biểu tượng mèo con đáng yêu: “Thiếu gia muốn đi đâu chơi nào?”
Hạ Dữ đi theo cảm hứng bất chợt nên cũng chẳng chuẩn bị gì nhiều nhặn, ấn tượng về Hạ Môn cũng chỉ là biển xanh mây trắng, chỉ định bụng đến ngắm biển, đi đâu cũng được.
Trương Tiểu Nhã thấy anh không trả lời, liền tiện miệng hỏi: “Không phải cậu muốn đi ngắm biển sao? Đưa cậu ra khơi nhé?”
Hạ Dữ do dự một lát, vẫn hỏi: “Nghe nói trường các cậu có một đường hầm graffiti?”
Ngày hôm sau.
Tần Thi ngủ đến tận trưa, lúc với tay tìm điện thoại thì chạm phải bao thuốc lá đặt bên cạnh, nhớ lại dáng vẻ người đàn ông tối qua dựa vào tường căng thẳng đến mức lưng cứng đờ, cô không khỏi khẽ mỉm cười.
Cô bạn thân gọi điện tới, nói có bạn học cũ cấp ba vừa hay đang đi công tác ở Hạ Môn, hỏi cô có muốn gặp không, cô đáp lời đồng ý.
Người bạn thân này tên là Tô Thanh, hồi cấp ba vốn là một học sinh xuất sắc, học thẳng lên thạc sĩ, giờ đang học tiến sĩ vừa học vừa làm, trông gầy đi không ít. Hai người cùng ăn trưa rồi đi ăn kem đá bào.
“Dạo này trông cậu càng ngày càng có ‘chất’ thế?” Tô Thanh bưng bát đá bào cười: “Thật khiến tớ ngưỡng mộ chết đi được.”
“Chất gì cơ?” Tần Thi cúi mắt nhìn ly đá bào trước mặt: “Chất việt quất hay chất xoài?”
Tô Thanh cười lắc đầu: “Đều không phải, là chất đào mật.”
Hai người trò chuyện về tình hình dạo gần đây, rồi lại cảm thán dăm ba câu bâng quơ về thời gian trôi nhanh như thoi đưa.
Buổi chiều, Tần Thi tiếp tục hành trình, đi ngang qua Đại học Hạ Môn. Khi đi đến cổng phụ phía bãi biển Bạch Thành, hai bác bảo vệ gác cổng nói cổng này không cho vào, phải đi vòng lên phía trước để vào bằng cổng chính.
Lúc này Tần Thi mới nhớ ra mình rõ ràng đã mua sổ tay du lịch, đáng lẽ ra nên xem trước mới phải.
Cô quay lại cây cầu vượt phía sau, thấy bên dưới có bán dứa muối, tiện tay mua một miếng, tiện thể đi dạo một vòng quanh bãi biển Bạch Thành. Trên bãi cát đa phần là sinh viên trong trường, từng nhóm dăm ba người, du khách cũng đông, ai nấy đều giơ tay tạo dáng chữ V để chụp ảnh. Cô tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ chân.
Trời rất nắng, dù đã hơn bốn giờ chiều nhưng ánh mặt trời vẫn chói chang khiến người ta không dám mở mắt, chỉ có thể nheo mắt nhìn ra xa. Một cụ già bán dừa dừng lại bên lề đường cách đó không xa, một đôi nam nữ đang đứng bên cạnh. Chàng trai cao ráo dắt xe đạp, cô gái mặc váy dài, để tóc dài, tay cầm trái dừa.
Hóa ra, là có bạn đi cùng sao?
Gió biển thổi qua, vô tình thổi bay chiếc mũ của cô, cô đứng dậy quay người lại nhặt, lúc ngẩng đầu lên thì không còn thấy đôi nam nữ kia đâu nữa. Nghỉ ngơi xong, cô theo chỉ dẫn của bảo vệ đi vòng về phía cổng chính. Trên hàng rào sắt của trường là những tán cây xanh đan xen cao thấp, cô chậm rãi bước đi.
Chỉ là không ngờ con đường lại dài đến thế, thời tiết thì nóng, Tần Thi mặc một chiếc áo khoác dáng dài mỏng nhẹ, bên trong là áo thun trắng đơn giản và quần đùi. Cô đeo kính râm trên mũi, vì lười nên cô chỉ đội chiếc mũ ngư dân vành rộng, bị nắng chiếu vào đến khó chịu.
Nghe thấy tiếng chuông xe đạp vang lên phía sau, cô theo bản năng nép vào lề đường mà không quay đầu lại. Một bàn chân mang giày vải trắng dừng lại bên cạnh cô, cô nghiêng đầu nhìn, là anh.
“Hạ Dữ.”
Cô lịch sự tháo kính râm ra, biết rằng đây là câu trả lời của anh cho câu hỏi cô đã hỏi tối qua: “Tần Thi.”
Gương mặt anh ửng hồng đôi chút vì nắng, mái tóc ngắn gọn gàng, sơ mi trắng sạch sẽ, quần đã được thay bằng chiếc quần dài màu xám thoải mái. Ánh mắt anh không nhìn cô mà hướng thẳng về phía trước: “Chị đi đâu thế?”
Tần Thi chỉ tay vào bên trong: “Đường hầm Phù Dung, bên kia không cho vào, cậu cũng vậy à?”
Anh cúi đầu: “Vâng, lên xe đi, tôi chở chị.”
Lần cuối cùng Tần Thi ngồi ghế sau xe đạp là từ hồi đại học khi còn đang yêu đương. Ghế sau xe đạp luôn mang một ý nghĩa đặc biệt nào đó, không ngờ cô lại được ôn lại kỷ niệm tại nơi này.
Một tay cô giữ mũ, một tay vịn vào yên xe phía sau, ngửa đầu ngắm trời xanh mây trắng, chiếc xe đạp như một chú cá tự do lướt đi.
Tần Thi bỗng sực nhớ ra mà hỏi: “Sao cậu lại nghĩ đến Hạ Môn chơi?”
“Tôi muốn đi ngắm biển.”
“Cậu có thể đi ca nô ra khơi, nếu may mắn còn có thể nhìn thấy cá heo đấy.”
Anh hơi quay đầu lại: “Chị từng đi rồi à?”
“Chưa, tôi nghe nói thôi.” Tần Thi cười: “Đi đảo Cổ Lãng cũng phải ngồi tàu, tàu khách hai tầng, phải xếp hàng đấy.”
Đến nơi đã gần năm giờ chiều, trời bắt đầu tối dần, nhà tưởng niệm Lỗ Tấn đã đóng cửa, những cửa hàng bán đồ lưu niệm ở cổng trường đã lên đèn. Trong trường người qua kẻ lại nhộn nhịp, những cây cọ cao vút vươn thẳng vào bầu trời xanh xám.
Đường hầm Phù Dung nằm rất gần khu ký túc xá, buổi tối du khách không nhiều, chủ yếu là sinh viên đạp xe qua lại.
Đi dọc vào trong đường hầm là những bức bích họa graffiti đủ màu sắc, có những bức đầy tính nghệ thuật, phần lớn đều mang đậm dấu ấn tuổi thanh xuân. Thấy cái nào thú vị, Tần Thi lại bình luận vài câu hoặc chụp một bức ảnh. Để cho tiện, cô nhét cả mũ và kính râm vào túi xách, sau đó treo lên tay lái xe của anh.
Vòm trần hầm màu xanh nhạt, ở giữa là một dãy đèn sợi đốt tương ứng với vạch kẻ trắng dưới mặt đất. Có vài cậu sinh viên nghịch ngợm đạp xe đè lên vạch kẻ, cậu bạn người nước ngoài ngồi sau dáng người to lớn, vắt vẻo đôi chân và huýt sáo trêu chọc du khách.
“Cậu thấy nó giống cái gì?” Tần Thi hỏi.
“Dạ?” Hạ Dữ dắt xe đi bên cạnh cô, giữa hai người dường như có một sự ăn ý tự nhiên, vừa xa lạ vừa thân thuộc.
Cô quay người đi lùi lại, không chút ngần ngại dang rộng hai tay, làn gió thổi tung vạt áo khoác mỏng của cô, nụ cười trên gương mặt cô thật thuần khiết: “This is happening. I’m here! 《The Perks of Being a Wallflower》 (tạm dịch: Chàng trai bên vách tường hoa), cậu xem chưa?”
Anh siết chặt tay lái, lòng bàn tay hơi ẩm ướt: “Vâng, một bộ phim rất hay.”
Anh đã xem, anh thích xem phim, dù là xem một mình hay hai mình. Bộ phim này anh từng ngồi lì trong phòng xem đi xem lại rất nhiều lần hồi cấp ba. Chàng thiếu niên lái xe đi xuyên qua đường hầm trong đêm, dõng dạc tuyên bố sự tồn tại của mình với thế giới, và câu tiếp theo là: “And I’m looking at her, and she is so beautiful. (Và tôi đang nhìn cô ấy, cô ấy thật xinh đẹp).”
Tần Thi nhìn thấy ánh mắt anh đang thẫn thờ nhìn mình, cô cúi mi cười, quay người tiếp tục đi về phía trước: “Không còn sớm nữa, cậu không về cùng bạn của cậu à?”
“Chị thấy ở bãi biển Bạch Thành sao?”
“Ừ, bạn gái cậu à?”
Tần Thi hỏi thẳng thắn, dường như nằm ngoài dự đoán của anh, nhưng anh cũng rất thẳng thắn: “Không phải, là bạn thôi.”
“Buổi chiều cậu đi thẳng ra bãi biển Bạch Thành, không vào trường à?”
Ngón tay anh hơi siết lại, gật đầu.
Tần Thi nhìn thấy hành động cúi mắt cắn môi của anh, ý cười trong mắt cô không tự chủ được mà dâng đầy.
Cô bỗng nhiên dừng bước: “Cậu đợi chút.”
Hạ Dữ dừng lại, cô giơ tay vươn qua sát cổ anh, cánh tay trắng ngần như ngó sen mang theo cảm giác mát lạnh chạm vào da thịt anh. Theo bản năng, anh định né tránh, nhưng cô đã nhanh chóng kéo một thứ gì đó từ sau cổ áo anh rồi nắm gọn trong lòng bàn tay.
“Cái gì vậy?”
Cô giấu tay ra sau lưng, khẽ nói: “Muốn biết không? Mời tôi đi ăn khuya đi.”