7. Đêm Giờ Tý

Hắc Phượng Hoàng - Vũ Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm khuya, ta vẫn còn thức, bỗng nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng. Chưa kịp phản ứng thì đã có một bóng người đứng bên chân giường.
Ta chợt giật mình, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại, bởi ta biết người đó là ai.
"Không ngờ nàng lại vào cung."
Người đó nói. Ta nương theo ánh trăng nhìn rõ khuôn mặt. Chính là Tiêu Sách.
Nhìn gương mặt tuấn tú của chàng, ta khẽ cười: "Vương gia, lâu lắm không gặp."
Không ai biết rằng, khoảng sáu năm trước, Tiêu Sách mất tích được một thiếu nữ mười tuổi cứu thoát. Đó chính là ta, lúc ấy vừa bị đày đến điền trang.
Khi đó Tiêu Sách đang bị truy sát, trốn vào trong đống rơm. Ta đã dùng kế dụ những tên lính truy tìm đi nơi khác.
Chàng tặng ta ngọc bội, hứa với ta một nguyện vọng. Lúc ấy ta đã biết người đó là Tiêu Sách, bởi trong phòng Lục Tuyết Vy treo đầy tranh vẽ chàng. Tiêu Sách gỡ ngọc bội đeo bên hông ta xuống: "Vậy nguyện vọng của nàng là?"
Ta ôm lấy eo chàng: "Xin vương gia cho ta một đứa con... Ta không muốn chết."
Tiêu Sách chợt sững người, rồi cười khẩy: "Lục Tuyết Yến, dã tâm của nàng đâu có nhỏ, mục đích thực sự của nàng chỉ là một đứa con thôi sao?"
Bị Tiêu Sách nhìn thấu, ta không hề hoảng hốt mà điềm nhiên nhìn chàng: "Vương gia, năm ấy người truy sát chàng có phải do Hoàng thượng sai chăng?"
"Người đố kị đề phòng chàng, muốn diệt chàng. Nay người đã bệnh nặng, chàng còn sợ gì chăng?"
"Hay là Vương gia không dám chăng?"
Kế khích tướng thô thiển như vậy, nhưng lại có tác dụng. Tiêu Sách một tay ôm cổ, ấn ta xuống giường, lấy thân mình đè lên. Ta cũng không sợ hãi, hai tay vòng lên hôn lấy Tiêu Sách.
Hơi thở Tiêu Sách nặng nhọc, mạnh mẽ ôm lấy ta, một màn hương diễm diễn ra.
Ta chưa từng nghĩ sẽ thủ tiết vì Hoàng thượng. Ông ta vốn biết đám người chúng ta nhập cung sẽ phải bồi táng, nhưng vẫn làm. Ta không muốn chết, đành phải tự cứu lấy mình.
Một đêm ấy, dưới sự dẫn dắt của ta, Tiêu Sách muốn ta vô số lần. Ta tin chắc nhất định có thể tạo ra một sinh mệnh.
Quả nhiên đến tháng thứ hai, ta phát hiện nguyệt sự của mình không đến. Liền mời ngự y đến thăm, ta đã có thai rồi.
Tin tức này như hòn đá ném xuống nước, làm chấn động cả hậu cung.
Hoàng thượng cực kỳ mừng rỡ. Người vốn bệnh nặng lại có thể khiến phi tần mang thai. Việc này làm cho lòng hư vinh của Hoàng thượng thỏa mãn tột độ. Nên người phong ta làm Tần, ra lệnh cho Thái y viện hết lòng hỗ trợ thai này của ta.
Lúc Hoàng thượng rời đi, Lục Tuyết Vy kéo theo đám người đến, khí thế ầm ầm.
Đây cũng là lần đầu tiên kể từ khi nhập cung ta gặp Lục Tuyết Vy. Nay nàng đã thay đổi từ xương cốt, cả người trở nên kiêu sa phú quý. Chỉ có vẻ mặt bây giờ của nàng đã phá hoại toàn bộ vẻ ung dung sang trọng trên người.
Nàng đến bên giường, nắm chặt tay ta. Móng tay giả sắc nhọn cắm sâu vào lòng bàn tay ta: "Muội muội thật có phúc, cha và mẫu thân nghe xong đều rất vui. Muội làm nương rồi sẽ hiểu cái khó của việc làm nương, sẽ tự giác mà nhớ đến nương của muội..."""Nghe nói muội gửi tro cốt của nương muội ở Thanh Tâm Quan gần đây. Để rồi bổn cung sai người đến quét dọn sửa sang lại cho nương muội."
Nhìn gương mặt sắc lạnh của Lục Tuyết Vy, lòng ta chợt hoang mang, nhưng rồi cũng tức giận cực độ. Nàng ta đang lấy tro cốt của nương ta ra uy hiếp sao?
Nhưng tiếc thay rất nhanh nàng ta sẽ phát hiện tro cốt gửi ở đó là giả. Tro cốt nương ta đã để lại từ đường Lục gia, đằng sau tấm màn che, để cha ta và Lục phu nhân ngày đêm bái lạy.
Lục Tuyết Vy uy hiếp xong thì rời đi.
Hoàng hậu thì không xuất hiện, nhưng sai người mang đến một ít đồ bổ. Các Mỹ Nhân cũng gửi đồ tới, ta đều nhận nhưng không dùng bất cứ thứ gì.
Nửa đêm hôm ấy Tiêu Sách có ghé qua, nhìn chằm chằm vào bụng ta rồi rời đi, không nói một lời.
Thai của ta còn chưa ổn định đã có người không kìm được lòng ra tay. Đầu tiên là tiểu thái giám không cẩn thận va phải ta, tiếp đến lại có người đổ dầu trên đường ta đi nữa..."""Đương nhiên cũng có người cho dầu hoa hồng vào thuốc an thai của ta.
Từng chuyện từng chuyện ta đều nhìn ra tránh được, nhưng đều biểu hiện như là đã trúng kế vài lần, cũng động thai vài lần.
Lòng ta biết rõ, những người này quá nửa là do Hoàng Hậu phái tới, hoặc của Lục Tuyết Vy, nhưng cũng chẳng thể nào nói rõ.
Ta phải để Hoàng Thượng trút giận cho. Nên có lần ta đã vờ như hôn mê bất tỉnh, giả bộ sinh non.
Đến lúc đó Hoàng thượng mới thực sự phát cáu, trực tiếp thanh lọc hậu cung, đánh chết vài người chuyện mới yên ắng xuống.
Chuyện này đã đe dọa toàn bộ hậu cung, ai cũng phải tự lo lấy thân mình.
Đương nhiên hiệu quả lớn nhất của chuyện này là vài mưu kế nhỏ nhoi đã bị dẹp sạch, ta cũng có thể yên tâm dưỡng thai.
Thái y chăm sóc cẩn thận, đủ tháng đủ ngày ta sinh được một tiểu hoàng tử, Hoàng Thượng rất vui mừng. Người chiếu cáo thiên hạ rằng ta sinh được một Hoàng tử, phong ta làm phi. Tin tức này làm Lục Tuyết Vy tức giận đến mức đập nát toàn bộ gốm sứ trong một căn phòng.