31. Thương tích cũ và lòng biết ơn

Hai Cô Cháu Gái

Thương tích cũ và lòng biết ơn

Hai Cô Cháu Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 31
“Vừa nãy mày định gọi điện cho ai thế? Chủ quán, cảnh sát hay băng đảng nào đó? Nhanh lên, anh ngồi đây chờ đấy…”
“Chuột… thả nó ra…”
“Dạ…” Nói xong, thằng Chuột thả thằng “bê đê” ra.
“Kha… cất súng đi…”
“Này, mày gọi ai? Gọi đi… đây là điện thoại của tao…” Tôi đưa điện thoại cho nó. “Mày gọi ai thì gọi nhanh lên… tao vào phòng chờ.”
Tôi dẫn cô bé nhân viên vào phòng, mấy thằng em cũng theo sau. Sau khi ngồi xuống, nhìn cô bé, tôi có cảm giác rất quen.
“Em… cảm ơn anh…” cô bé nhân viên nói nhỏ nhẹ.
“Này, này, đừng gọi anh bằng chú… gọi bằng anh thôi.”
“Dạ…”
“Có gì đâu… anh rất ghét người ta đánh phụ nữ, dù họ là đàn ông hay đàn bà. Mà em tên gì? Sao lại vào đây làm việc?”
“Dạ, em tên Thy, 22 tuổi, đang học năm cuối. Do muốn kiếm thêm tiền trang trải cho việc học nên em mới xin làm thêm. Lúc đầu họ nói vào làm phục vụ, em tưởng chỉ bưng bê ở quán nhậu thôi, ai ngờ…”
Tên Thy nghe không quen lắm, nhưng khuôn mặt và đặc biệt là đôi mắt khiến tôi rất ấn tượng. Hình như đã gặp cô bé ở đâu rồi. Tôi chợt buột miệng: “Ti…”
“Dạ, sao anh biết tên ở nhà của em?”
Lúc này, tôi chợt nhớ ra, cười lớn: “Bé Ti… Bé Ti… nhớ rồi! Bé Ti, cháu bà Sáu đây mà. Lâu lắm rồi, hơn mười năm rồi…”
“Anh là…”
“Anh Tuấn Anh đây. Lúc còn đi học, anh ở trọ nhà bà Sáu. Hồi nhỏ, em thường qua phòng anh đọc *Conan* với *Đô-rê-mon* không nhớ sao?”
“À, em nhớ rồi. Ngày xưa anh để tóc dài, ốm lắm… sao giờ anh béo vậy?”
“Thời gian trôi nhanh quá… Bé Ti ngày nào nhõng nhẽo giờ đã là sinh viên năm cuối rồi.”
2 Chúng tôi đang nói chuyện thì thằng Mami bước vào.
“Dạ, em xin lỗi anh… mong anh thông cảm…”
“Để tạ lỗi với anh, hôm nay tụi em mời anh…” Thằng Mami hạ giọng.
“Không cần. Bọn tao đi chơi có tiền trả. Kha trả tiền và boa cho tụi em đi.”
“Dạ…” Thằng Kha lấy tiền ra, nói: “Đây là mười triệu, mỗi đứa một triệu, phần còn lại đủ tiền giờ và bia.”
“Dạ, đủ… tụi em cảm ơn anh.” Mấy nhân viên cảm ơn ríu rít.
Tôi hỏi: “Còn cô bé này, nó có thiếu tiền gì với quán không?”
“Dạ không, anh.” Thằng Mami đáp.
“Vậy giờ nó nghỉ không làm nữa, có cần bồi thường hợp đồng hay gì khác không?”
“Dạ, nghỉ làm thì thôi, còn bồi thường gì nữa, anh.”
“Thôi được. Từ hôm nay, cô bé này nghỉ làm.” Tôi nói.
“Ti, về trước đi. Để mai mốt anh đến thăm bà Sáu.”
“Dạ… anh đưa điện thoại, em bấm số cho…” Tôi đưa điện thoại, cô bé gọi số rồi đưa lại.
Tôi đưa cho cô bé năm triệu: “Con cầm lấy lo chuyện học.”
“Con không dám nhận…”
“Con cứ nhận đi, đừng ngại. Con không lấy, anh buồn đó.”
Tôi vừa nói vừa dúi tiền vào tay cô bé: “Con nhận cho anh vui.”
“Dạ… vậy con cảm ơn anh.”
“Thôi, về đi. Để anh bảo mấy thằng em chở con về.”
“Dạ… con cảm ơn anh. Con có xe, tự về được.”
“Uh, về đi. Đi đường cẩn thận, có gì gọi cho anh.”
“Dạ… con về.”
Cô bé Ti vừa đi, tụi tôi cũng về. Tôi gọi thằng Tuấn và thằng Chuột: “Hai đứa ra lấy xe trước, tao ra sau.”
Khi chuẩn bị về thì thằng nhân viên mở cửa phòng, một thằng to béo với đầu cạo sát, quần áo chỉnh tề bước vào, lễ phép.
“Dạ… em chào anh Hai. Sao anh Hai đến chơi mà không báo trước, để em chuẩn bị…”
“À, tụi em rủ anh vô đây chơi thôi, có gì đâu mà phiền mày. Mấy đứa chào anh Tuấn đi…” Tôi gọi tụi nhỏ.
“Dạ, em chào anh Tuấn…”
Đợi tụi nhỏ chào xong, tôi giới thiệu: “Đây là Tuấn… em trai của anh, chủ quán karaoke này.”
(Tuấn ở nhà thường gọi là Tuấn Em để phân biệt với tôi. Nó là con của cô Út, cha mẹ chết sớm nên ba má tôi nuôi từ nhỏ đến lớn.)
“Thôi, tụi bay về đi. Anh ở lại với em trai anh rồi về sau.”
Nghe tôi nói, tụi nó kéo nhau ra về.
“Kha, mày ở lại với anh.”
Đợi cả đám về hết, chỉ còn lại tôi, thằng Kha và Tuấn.
Thằng Kha nói: “Dạ, em chào anh Tuấn. Em không biết chỗ này của anh nên ra tay hơi nặng, anh thông cảm cho em.”
Tuấn cười nói: “Người trong nhà, lỗi gì phải thế. Mấy thằng đó bị vậy cũng đáng đời lắm. Không biết trời đất gì hết. Kỳ này phải cho tụi nó một trận mới được.”
“Thôi, bỏ đi… tụi nó cũng gì công việc thôi mà.” Tôi nói với Tuấn.
“Lão Phật Gia có biết mày mở tiệm này không?”
“Dạ… không. Anh biết tính lão rồi. Ông ấy đâu ưa mấy vụ hát hò, đàn đúm, gái gú này. Anh giữ kín dùm em, chứ lão Phật Gia mà biết thì chết em.”
“Mày yên tâm… chuyện làm ăn của mày, tao không nói ông già. Nhưng mày làm gì thì làm, phải nhớ lời ông già dặn: tuyệt đối không dính vào ma túy.”
“Dạ, cái đó thì em biết. Lúc trước có mấy đứa khách vô chơi, dùng hàng, em đuổi cổ ngay.”
“Uh… phải vậy thôi. Gì chứ đụng vô ma túy, chỉ có đường chết mà thôi, không ai cứu nổi mình. Mà vụ gái gú cũng vậy, không nên gạt gẫm mấy đứa con gái nhà lành, lỡ có chuyện gì phức tạp lắm.”
“Dạ, em biết rồi, anh. Vụ cô bé nhân viên lúc nãy, em sẽ nhắc nhở đàn em. Thôi cũng gần chiều rồi, anh Hai với Kha ở lại ăn cơm với em.”
“Thôi được rồi. Anh uống hơi nhiều, mệt rồi, anh về nghỉ.”
“Hôm nào mày thu xếp về thăm lão Phật Gia đi. Hôm trước về, ông ấy có nhắc mày đó… lo mà về thăm hai ông bà.”
“Dạ… cuối tuần em về thăm lão gia với má Hai.”
“Uh… nhớ đó. Thôi anh về.”
“Dạ, anh về.”
“Uh… anh về. Đưa giùm đứa nào gọi cho anh chiếc taxi.”
“Thôi, để em đưa anh về.” Thằng Tuấn nói.
“Uh, cũng được.”