52. Chương 52: Kẻ Dối Trá Và Cơn Giận

Hai Cô Cháu Gái

Chương 52: Kẻ Dối Trá Và Cơn Giận

Hai Cô Cháu Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi hoàn tất mọi việc, tôi ngả người trên ghế thư giãn, suy nghĩ xem ai có thể là kẻ đã tiết lộ thông tin ra bên ngoài.
Thật không thể tin được, đây là lần đầu tiên bí mật của công ty bị lộ ra ngoài. Đến bây giờ, tôi vẫn không thể tin nổi rằng những người tôi đã cùng nhau gầy dựng sự nghiệp hơn năm năm qua, từ một văn phòng nhỏ vài chục mét vuông cho đến khi có được một doanh nghiệp thực sự với những ưu đãi không hề nhỏ. Dù không thể xây nhà lầu hay sắm xe hơi, nhưng chắc chắn họ có đủ khả năng nuôi sống gia đình một cách sung túc. Thậm chí, những ưu đãi dành cho những nhân viên này còn vượt xa những đứa đàn em thân tín của tôi, những kẻ chỉ cần tôi nói một tiếng là sẵn sàng bán mạng vì mình.
Tôi đi dạo quanh văn phòng để nghe ngóng tin tức. Khi bước vào phòng kế toán, tôi chợt nghe thấy những lời bàn tán của nhân viên.
"Sao hôm trước ông Tuấn và bà Quỳnh đề xuất chuẩn bị tiền để thực hiện dự án giờ lại im như thóc vậy?"
"Còn đấu thầu gì nữa, sấp mặt lờ ngay từ vòng đầu."
"Sao kỳ vậy? Với tài ngoại giao của sếp bấy lâu nay, mình có bao giờ bị thất bại như thế này đâu?"
"Uh, xưa nay toàn toàn thắng thôi. Xong việc là ông Tuấn gọi tôi đi chuyển tiền cho các bên thôi. Ai ngờ chuyện lại thế này."
"Sếp về hay tin chắc hai người đó sấp mặt rồi."
"Không hề, tôi còn chưa thấy ổng trách mắng một tiếng nào."
"Thiệt sếp đúng là đáng ngưỡng mộ. Một dự án cả trăm tỷ mất đi, chưa kể mỗi tháng phải è cổ ra trả lãi ngân hàng nữa, mà ổng cứ làm như không có chuyện gì xảy ra."
"Uh, phải nói là sếp mình cũng dễ thật. Khi mới vào làm, nhìn khuôn mặt lạnh tanh và ánh mắt sắc lẹm của ổng khiến tôi sợ chết khiếp."
"Uh, tụi bây nói cũng phải. Mỗi khi ổng không đeo kính, nhìn thẳng vào người ta, tôi có cảm giác như ổng nhìn xuyên thấu tâm can mình. Nhưng khi ổng cười, ánh mắt ấy lại trở nên hồn nhiên và thân thiện. Thiệt là một người lạ lùng. Đến giờ ổng vẫn chưa vợ, nghĩ cũng lạ."
Đứng ngoài cửa nghe nhân viên nói về mình, đặc biệt là ánh mắt, tôi chợt nhớ lời cha tôi từng nói: "Ánh mắt của người ta thể hiện nội tâm của họ. Cha biết con bụng dạ rất tốt, và ánh mắt con thể hiện rõ điều đó. Con cần cải thiện điều đó, để thành công, con phải khống chế được cảm xúc của mình. Mọi chuyện phải quyết định bằng lý trí chứ không phải bằng trái tim."
Chính lời dạy của cha đã giúp tôi từng bước khống chế cảm xúc của bản thân và học cách sử dụng ánh mắt của mình hiệu quả.
Tôi tiếp tục nghe ngóng xem nhân viên nói gì về mình.
"Thiệt mới đầu thấy mặt và tướng của ổng, tôi tưởng ổng dâm dê lắm, không ngờ ổng chẳng hề liếc mắt đến mấy cô gái trong công ty. Chắc vì địa vị của ổng, phải đòi hỏi cao chứ không phải bạ đâu cũng cháp."
"Uh, có lẽ vậy. Hay là ổng 3D không?"
"Gì? Sếp 3D à? Mày đùa à?"
"Tao nghi lắm. Mày để ý coi, ổng hay đi với một anh chàng tướng tá cao ráo, luôn đeo kính đen, mặc kaki dài tay đó sao. Chắc bồ ổng."
"Không có đâu, theo tao biết anh ấy là đàn em thân tín của sếp, rất có số má trong giới giang hồ. Thường theo bảo vệ ổng khi đi bàn công chuyện với các đối tác. Ông Tuấn mê cha ấy lắm, hihi."
"Thiệt đến giờ tao cũng không hiểu vì sao các đối thủ biết giá của mình khi đấu thầu. Mẹ đến tụi mình đây còn không biết nữa là."
"Hay là có tay trong."
"Chắc vậy, nhưng ai?"
"Trong công ty này, chúng ta làm chung nhau có người lâu thì năm năm, mới thì một, hai năm. Còn đám sale thì thay đổi nhiều, nhưng tụi nó thường ra ngoài kiếm khách nhiều hơn ở nhà."
"Công ty mình chỉ còn Thy là người mới thôi."
"Nhưng nó là cháu của sếp mà."
"Cháu gì? Nó quê miền Tây, sếp mình dân thành phố, cháu đâu ra?"
"Uh, dám lắm à. Mấy ngày nay tao thấy nó kỳ kỳ sao đó. Nó cứ ngơ ngơ, ngáo ngáo. Hôm nay nghỉ luôn rồi."
"Mày nói tao mới để ý, chiều hôm qua nó về sớm, sáng nay lại nghỉ. Hay là nó sợ vụ việc đổ bể nên bỏ trốn rồi."
"Cũng dám lắm à. Tội sếp lần này dính cú quá hớp."
Nghe xong, tôi choáng váng. Suy nghĩ kỹ, có khả năng lắm. Chỉ có nó mới có khả năng đó vì nó hay ra vào phòng tôi, lúc thì pha cà phê, lúc thì cắm hoa. Tôi quyết định gọi bộ phận nhân sự đem hồ sơ của Thy lên. Sau khi có được địa chỉ, tôi quyết tâm đến gặp mặt nó để hỏi cho rõ tại sao nó lại làm như vậy, và ai đứng phía sau nó.
Tra Google, tôi thấy nó ở không xa công ty, nhưng đường vào hơi chằng chịt. Tôi gọi một thằng Grap chở mình đi.
Sau một hồi quanh co, tôi đến được nơi nó ở—a một căn nhà gác lửng nhỏ bé nằm sâu trong một con hẻm nhỏ.
Bấm chuông, một bà cô tuổi tác bước ra hỏi chuyện. Tôi đưa chiếc điện thoại có hình chụp của nó, giới thiệu là "chú nó ở thành phố hôm về quê gặp, giờ đến thăm."
Bà cho biết hôm qua con bé đi đâu về, thấy áo quần xộc xệch, còn bị thương nữa. Hỏi thì nó bảo không sao, chỉ té xe. Rồi bà nói: "Anh lên coi con bé có sao không. Sáng giờ tui không thấy nó xuống đi làm."
Lên gác, tôi thấy Thy đang nằm dài trên nệm. Lại gần, thấy mặt mày nó tái nhợt, mắt sưng húp đỏ hoe. Thấy tôi, nó giật mình dậy, ôm chầm lấy tôi khóc như một đứa trẻ.
Tôi dỗ dành: "Nín đi, có chuyện gì? Có chú ở đây rồi. Có gì nói cho chú nghe. Ai làm gì con nói cho chú nghe, chú sẽ giải quyết cho."
"Dạ… Hôm qua anh bạn trai con đưa con sang nhà anh ấy chơi.
Có mẹ anh ấy ở nhà. Lúc đầu thì bình thường, nhưng khi nghe con nói con là người miền Tây, bà ta đổi hẳn thái độ. Bả nói: 'Cái thứ gái miền Tây lên thành phố là chỉ để làm đĩ mà thôi, chứ ăn học gì. Rồi bà chỉ chiếc nào là gái miền Tây chỉ làm biếng, không siêng năng, chăm sóc gia đình như gái Bắc.'
Con trả lời: 'Cũng có người vậy, người khác. Cha mẹ con tuy nông dân cũng cho con ăn học đàng hoàng chứ có bỏ bê gì đâu.'
Con nói vậy thì bà ta cho con là trả treo hỗn láo. Bả còn nói là con hư thân mất nết, cặp với con bà để moi tiền.
Mà chú thấy đó, ngoài những bó hoa ra, anh ta có mua sắm cho con được gì đâu.
Con trả lời: 'Con tuy gái quê nhưng cũng biết giữ gìn. Đâu phải gái quê nào cũng hư thân mất nết vậy đâu.'
Rồi bà nói: 'Tao không tin. Trừ khi mày với con trai tao động phòng lúc đó mày còn trinh thì hãy nói chuyện với tao.'
'Rồi thằng bạn trai con lúc này nói sao? Mà con với nó đã có gì chưa?' Tôi hỏi nó.
'Dạ chưa, con vẫn còn con gái…' Nghe được câu này, tôi thấy nhẹ cả lòng. À, thì ra đóa hoa đồng nội này vẫn còn trinh nguyên. Haha, rồi một ngày nào đó nó cũng sẽ thuộc về tôi mà thôi.
'Anh có nói gì đâu. Đến lúc mẹ anh nói vậy anh mới hả miệng.'
'Hèn chi mỗi khi tui đòi là em không cho. Có phải em cho thằng khác rồi không?' Tôi không ngờ trông em hiền lành trong sáng vậy nhưng thực sự em…'
Nó nói: 'Em không có, vậy…'
Rồi nó nói: 'Tui không tin. Trừ khi em chứng minh với tui, tui mới tin.' Nói xong, nó chồm tới, kéo tay tôi dắt vào phòng.
'Lúc đó má nó nói sao?' Tôi hỏi.
'Bả chỉ nói… nếu mày còn con gái thì chứng minh đi.'
Con không chịu được sự sỉ nhục đó, vùng chạy ra đường, đón taxi về nhà."
'Nhưng sao con lại bị thương như vậy?'
'Dạ… lúc con chạy ra khỏi nhà nó, con bị té.'
… Mẹ, lũ khốn nạn. Được rồi, để chú sẽ ra mặt cho con.
'Giờ con đi rửa mặt sạch sẽ đi. Không có việc gì phải buồn vì loại đàn ông đó.'
Hóa ra Thy hồi hộp vì sắp ra mắt gia đình và nghỉ làm vì cú sốc này, chứ không liên quan đến việc làm lộ bí mật của công ty. Suýt nữa tôi đã nghĩ oan cho nó.
Trong lúc Thy làm vệ sinh cá nhân, bỗng tiếng rầm vang lên trong nhà tắm. Hết hồn, tôi chạy vào vén rèm cửa thì thấy em nó đang nằm xỉu dưới nền nhà.
Tôi vội vàng bế em lên giường. Thoáng nhìn thấy thân thể ngọc ngà của em—làn da trắng ngần, hai núm vú nhỏ nhắn đỏ hồng nằm trên một khuôn ngực đầy đặn, phía dưới đám lông mượt mà nằm gọn trên gò mu che đi hai mép lồn trắng hồng vun cao, khiêu khích, mời gọi… Tôi nhìn em xong, dằn lòng nuốt nướng miếng xuống, vội mở tủ lấy cái áo thun dài cùng áo khoác dài mặc lên cho em. Bế em xuống, nhờ mấy anh hàng xóm chở ra đầu ngõ đón xe vào viện nhanh.
Trên đường đi taxi, em chợt tỉnh, hỏi: "Ủa sao con ở đây?"
"Hồi nãy con xỉu trong nhà tắm, chú với mấy anh chở con vô viện nè."
"Con không sao đâu. Hai hôm nay con không ăn gì hết, kiệt sức đó. Thôi chú đưa con về nhà đi, con không sao đâu."
"Không được, cứ vào viện kiểm tra xong rồi về chết chóc gì đâu."
Vào viện, đúng là em bị hạ đường huyết do thiếu chất. Vô xong một chai đạm, xuất viện về.
Trên đường về, em nhìn tôi mặt ửng hồng vì mắc cỡ: "Con cảm ơn chú…"
Rồi chúng tôi ghé vào một tiệm cơm ven đường. Định kéo nó vào ăn, nhưng nghĩ đến cảnh nó không có mặc đồ lót, tôi thôi, chỉ ghé vào mua hai hộp cơm rồi về phòng.
Về đến phòng trọ của nó, vừa ăn cơm tôi vừa hỏi chuyện vu vơ, rồi đến vấn đề công ty.
"Con có biết là mấy hôm nay công ty mình mất hết các dự án vào tay đối thủ không?"
"Dạ, con có nghe mấy chị nói…"
"Uh… chú nghi là công ty mình có người đưa tài liệu cho các đối thủ, nhưng ai thì chú không biết. Con hay ra vô phòng chú có thấy điều gì bất thường không?"
"Dạ không, con vô lo làm, không biết gì đâu."
"Thôi bỏ đi. Con ăn xong nghỉ ngơi đi. Chú về. Tối nay chú sẽ ra mặt cho con."
"Dạ thôi chú ơi, con không muốn làm lớn chuyện. Dù sao con cũng không có gì, thôi bỏ đi. Coi như con nhìn lầm người."
"Sao được. Mình bỏ qua như vậy, họ sẽ quen thói khinh người, coi thường người khác. Con cứ yên tâm, mọi việc cứ để chú lo."
Đến chiều, tôi với thằng Kha cùng đến phòng trọ của Thy. Ăn xong, tôi hỏi Thy địa chỉ nhà thằng bồ nó. Cả ba phóng xe đến đó.
Đến nơi, bấm chuông, má thằng bồ nó ra mở cửa.
"Xin lỗi, cô có phải là mẹ của anh Phương không ạ? (Phương là tên của thằng bồ Thy)"
"Dạ, đúng rồi. Anh cần gặp Phương có chuyện gì không?" Mụ già đon đả hỏi.
"Dạ… Tui là chú của cháu Thy. Hôm nay thay mặt cháu đến thưa chuyện cùng gia đình."
Mụ già nghe nói tới tên Thy liền thay đổi thái độ, lên giọng trịch thượng: "Hứ… tưởng ai. Thì ra là người nhà của con bé đó à. Ba má nó đâu? Bộ chết hết hay sao mà để chú phải ra mặt vậy."
"Dạ, ba má cháu dưới quê không tiện lên đây. Vả lại ba, má cháu và bà nội có giao cho tôi trên này trông nom, dạy bảo cháu." Tôi cứ từ từ, bình tĩnh nói.
"Thôi xin phép cô cho vào nhà nói chuyện cho phải phép. Đứng ngoài này không tiện cho lắm."
"Uh… thế thì mời vào." Tôi với thằng Kha cùng Thy bước vào nhà.
Vào đến nhà, mụ già mời chúng tôi ngồi xuống, nhìn tôi một cách dò xét, rồi nói: "Anh nói gì thì nói nhanh lên để tui còn làm chuyện khác." Nói xong, mụ ấy cười một nụ cười khinh khỉnh.
Tôi vào thẳng vấn đề.
'Dạ, hôm trước, con trai chị có dẫn cháu gái tui về nhà thưa chuyện hai chúng nó với chị và gia đình… có phải không ạ?'
"Đúng rồi. Có gì không?"
"Không có gì, nhưng chị không thích cháu thì thôi chứ có gì chị sỉ nhục gia cảnh xuất thân của nó. Điều này tui rất không hài lòng."
"Chứ sao? Cái loại gái miền Tây như nó lên cái thành phố này ngoài làm đĩ ra thì chẳng có làm gì tốt đẹp gì hết."
Tôi nghe xong lắc đầu: "Thiệt không ngờ đến giờ mà bà còn suy nghĩ ấu trĩ vậy."
"Nghe cháu nó nói lại, tui không tin. Bây giờ thì thật sự không còn gì để nói nữa rồi." Nói xong, tôi lấy ly trà hắt thẳng vào mặt bà ta.
Thằng con bà ta đứng phía sau định lao đến tôi thì nhanh như cắt. Cánh tay của thằng Kha đã vươn ra chộp lấy cổ nó và ấn nó đứng vào sát tường, mặt nó tái xanh không còn một giọt máu. Nhìn thằng vào mặt bà ta, rồi nói:
"Tui không ngờ loại người như bà… được gia đình cho ăn học hẳn hoi lại suy nghĩ ấu trĩ như vậy. Bà cũng dân từ nơi khác đến cái thành phố này sinh sống. Không có dân miền Tây, bà ăn bằng thứ gì? Miếng cơm mới nuốt trôi qua miệng mà lại mở mồm khinh khi người nông dân. Còn gái miền Tây thì sao? Chắc chỉ có gái miền Tây biết làm đĩ á. Còn miền khác thì không sao. Bà muốn không tui gọi đến cho bà đầy đủ vùng miền… sông sâu có khúc, mía sâu có mắc… đừng bao giờ coi thường người khác. Cái loại người như bà, tui khinh. Tui không hiểu khi xưa bà làm giáo viên, bà dạy cái gì cho bọn trẻ nữa. Dạy thói khinh người như bà sao? Thứ như bà mới sống không có giúp ích gì cho xã hội. Bà nên chết đi, sống đéo gì cho chật xã hội, cho ô uế cái thành phố này."
Bà ta nghe tôi nói mà giận tím mặt, không nói lên lời nào.
Xong, đến bên thằng Phương, tôi sấn cho nó một bạt tai.
"Cái này là tao đánh cho Thy, cháu tao."
Tát thêm cái nữa: "Cái này là tao dạy cho mày nên người. Quen con gái người ta mà chỉ biết đến tình dục thôi sao?"
Bốp… thêm cái thứ ba, tôi hét to: "Cũng may là mày chưa làm gì cháu tao. Nên tao bỏ qua. Còn không thì Đụ mẹ tao giết cả nhà mày." Nói xong, tôi nhìn thẳng vào mặt nó. Mặt nó không còn một giọt máu, và oh my god… nó sợ quá, đái dầm luôn.
Tôi gọi Thy đến: "Đấy, con coi đó. Chưa gì đã đái ra quần. Cái thứ này làm sao bảo vệ cho con sau này được?"
Bốp… bốp thêm cái bạt tai thứ tư và thứ năm, hai cái này khá nặng khiến nó ngã chúi nhủi xuống sàn nhà: "Hai cái này tao đánh mày vì… tao thích thôi."
Cười xong, tôi móc túi ra năm triệu đồng và tấm card vứt lên bàn: "Coi như đây là tiền thuốc cho mày. Còn đây là danh thiếp của tao. Muốn thưa kiện thì tao đi hầu. Còn muốn làm gì thì tao cũng chiều hết."
Xong, bọn tôi đi về.
"Thiệt con không ngờ thằng đó nó nhác vậy luôn. Vậy mà khi quen con, nó nói đủ thứ nào là sẵn sàng bảo vệ con. Về đến nhà, mẹ nó mới nhìn thôi đã cụp đuôi. Đụng chuyện cái đã đái ra quần."
"Hahaha. Em còn lo nó ị ra quần mà dính đến anh em mình thì thiệt phiền lắm nha."
Thằng Kha vừa cười vừa nói: "Hahaha, thấy anh hù nó đái ra quần, em mắc cười lắm, nhưng ráng làm mặt lạnh thiệt khó chịu ghê."
Chuyện của Thy đã xong. Giờ thì đến chuyện của công ty. Để tìm ra được kẻ đã cung cấp tài liệu ra ngoài thật khó khăn. Sơ suất duy nhất của tôi là khi gắn camera, không gắn phòng làm việc của mình. Giờ mới thấy đúng là khôn ba năm dại một giờ.
Sẵn tiện, mấy cô nữ trong công ty nghi ngờ Thy làm tay trong, tôi liền nghĩ ra một kế hoạch để có thể tìm ra kẻ đó. Tôi nói với Thy:
"Con giúp chú tìm ra kẻ tuồn tài liệu ra ngoài được không?"
"Dạ… nhưng bằng cách nào?"
"Sáng mai con soạn đồ đi về quê, cố tình để cho người ở khu trọ biết con đi. Ra bến xe, con đi đến chỗ này ở. Đừng nói với ai hết. Ra đó, tắt máy điện thoại, gỡ sim cũ ra, gắn sim mới vào. Ngoài chú ra, không liên lạc với ai hết. Cứ ở đó vui chơi thoải mái. Khi nào chú gọi về thì về." Nói xong, tôi đưa cho nó tấm thẻ VIP của mình tại khu nghỉ dưỡng ngoài Bình Định mà tôi có các căn hộ Condotel ngoài đó.
Sau khi đưa Thy về, tôi trở về nhà. Lúc này trời đã khuya, con Lan cũng đã về phòng ngủ. Tôi tắm rửa xong rồi nằm xuống giường, suy nghĩ cách để tìm ra kẻ nào đã tuồn tài liệu của công ty ra ngoài.