Hai Cô Cháu Gái
Truy tìm nội gián
Hai Cô Cháu Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi dặn dò cô Thy cẩn thận phải đi bí mật, không được đăng ảnh lên mạng mỗi khi đi du lịch—cứ như đang bỏ trốn vậy.
Tôi về nhà suy nghĩ cách tìm ra kẻ nội gián trong công ty… sau một hồi thì chợp mắt lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, cô Lan vào phòng lấy đồ giặt gọi tôi mới tỉnh dậy.
"Hôm qua cậu nhậu dữ lắm sao mà ngủ mê vậy?" cô nói.
"Đâu có… tại dạo này công việc căng thẳng quá nên hơi mệt."
"Có việc gì căng vậy… Cậu nói nghe coi có giúp được gì không?"
Nói xong, cô ngồi xuống cạnh giường tôi. Tôi kể hết đầu đuôi câu chuyện của công ty cho cô nghe (trừ chuyện của cô Thy)…
"Chà, căng thật đấy! Cậu có nghi ngờ ai không?"
"Tất nhiên, vì phòng tôi không có camera—tất cả mọi người đều đáng nghi."
Tuy nhiên, để thường xuyên ra vào phòng tôi thì chỉ có người mới có khả năng. Ngoài cô Quỳnh, anh Tuấn, cô Thy, anh Kha thì không liên quan. Còn lại, cô Ngân làm văn thư và chị Sáu tạp vụ.
Nghe tôi nói vậy, cô Lan cười: "Vậy mà tôi cứ tưởng dạo này cậu có em nào khác ngoài cô nên quên tôi chứ…"
"Sao cậu có thể quên tôi được… chỉ sợ sau này cô có chồng mà quên tôi thôi."
"Bậy nè… cho dù có lấy chồng, tôi cũng không quên cậu đâu mà."
"Thiệt không?"
"Thiệt chứ sao không!" cô Lan nói, rồi âu yếm: "Chồng chắc gì lo cho cô bằng tôi? Với lại, chồng thì không lấy thằng này lấy thằng khác… còn tôi… người thương cô thế này chỉ có một mà thôi."
Nghe cô nói, tôi cảm động, bật dậy kéo đầu cô xuống hôn trán và má cô. Trong lúc đó, chiếc chăn tuột xuống, để lộ thân thể trần trụi. Đúng lúc đó, cô bé Mai xuất hiện, nhìn thấy cảnh tượng ấy, cô Lan liền nói:
"Cậu đó… hư thật!"
"Ai biểu cô vô làm tôi thức dậy chi…"
"Được rồi… để tôi trị nó."
Nói xong, cô búng vào đầu tôi một cái đau điếng. "Áh…" tôi rên lên vừa đau vừa khoái lạc. Vừa dứt tiếng kêu, cô đã đưa môi xinh xắn của mình ngậm lấy đầu tôi, bắt đầu mút nhè nhẹ… "Chụt… chụt…" Cảm giác sung sướng ùa đến, át đi cơn đau. Tôi nhẹ nhàng đưa tay xuống dưới, vân vê những sợi lông mu suôn mượt trên bờ mu trắng hồng đầy kiêu hãnh, nước lồn rỉ ra ướt cả tay tôi. Rồi chúng tôi thực hiện tư thế 69—cái lồn trắng phau cùng hai mép lồn trắng hồng e ấp dưới lưỡi tôi, như con rắn luồn qua mép này đến mép kia. Tôi đưa tay mân mê cái hột le bé ti màu hồng hồng, khiến cô giật bắn mình mỗi khi tôi úp mặt vào bú.
Sau một hồi quần thảo, cô Mai chịu không nổi, liền xoay người lại, nhổm mông lên, một tay cầm dương vật cứng của tôi, điều chỉnh vị trí giữa hai mép lồn, từ từ ấn xuống cho đến khi toàn bộ dương vật nằm gọn trong cô. Cô bắt đầu ngoáy mông, siết chặt lấy tôi, rồi nhấp… ôi, sung sướng biết bao!
Sau một hồi, cô thấm mệt, tôi đỡ cô xuống với tư thế truyền thống, cô rên rỉ: "Ah… ah… ah… ah…" Được một lúc, chúng tôi chuyển sang tư thế doggy. Tôi từ phía sau vừa nấc vừa sờ se hai đầu vú nhỏ nhắn của cô. Sau vài phút, cảm giác kìm nén hết nổi, tôi rút ra bắn hết lên người cô.
"Cậu hư lắm nha… làm tôi phải đi tắm lại nữa rồi." Nói xong, cô xoay ngang, đạp vào đùi tôi một phát đau đớn rồi đứng dậy. Nhìn cô bước đi, từng dòng tinh dịch của tôi đọng trên lưng cô, chảy xuống mông… thật quyến rũ. Tôi định làm thêm phát nữa, nhưng lúc đó, dương vật cũng đã xìu… và trễ giờ rồi. Tôi nhanh chóng vào nhà tắm rồi đi làm.
Đến công ty, tôi vẫn bình thường, công việc vẫn trôi chảy. Cô Thy thì vẫn làm theo kế hoạch của tôi. Vào phòng, tôi gọi mọi người tắt hết điện thoại, để điện thoại và máy tính lên bàn, thông báo công ty đang gặp khó khăn do bị lộ bí mật, khiến các dự án bị ngưng trệ, khách hàng đòi trả cọc… Tình hình rất tệ, và kẻ tung tin ra ngoài rất có thể chính là người trong công ty.
Mọi người xì xào ồn ào. Tôi nói:
"Tôi hết sức đau lòng phải thông báo này… Trong công ty, sau khi xem xét mọi vấn đề, cô Thy—nhân viên thực tập—là người có thể tiết lộ hồ sơ của chúng ta ra ngoài nhất."
Ồh… tất cả mọi người đều xì xào. Cô Quỳnh lên tiếng:
"Sao anh nghĩ là Thy mà không phải ai khác?"
"Thứ nhất, dạo gần đây Thy là người hay ra vào phòng tôi nhiều nhất.
Thứ hai, xưa nay chúng ta chưa từng xảy ra tình trạng này cho đến khi cô Thy vào.
Và thứ ba, ba ngày nay tôi không thấy cô Thy đi làm. Gọi bộ phận nhân sự kiểm tra hồ sơ, tôi trực tiếp đến kiểm tra thì được thông báo cô ấy đã trả phòng hơn một tuần nay, và mọi người trong khu trọ cũng không biết cô ấy đi đâu. Điều quan trọng là tôi đã nhờ người bên ngân hàng kiểm tra: tuần trước, cô Thy đến ngân hàng rút 100 triệu tiền mặt."
Tôi chính thức thông báo cô Thy đã vi phạm nội quy công ty và bị sa thải. Chuyện tiết lộ hồ sơ bí mật thì đề nghị mọi người giữ kín và tiếp tục công việc bình thường.
Khi mọi người về phòng làm việc hết, tôi đóng cửa phòng, tháo bức tranh xuống, lấy chiếc camera siêu nhỏ tôi gắn phía sau (đúng là mất bò mới lo làm chuồng), cắm vào máy xem thì thấy: từ lúc bắt đầu vào phòng đến khi tôi thông báo công ty có nội gián, cô Ngân (văn thư) và cô Nhung (kế toán) có vẻ thảng thốt, lo lắng. Nhưng khi tôi thông báo cô Thy là chủ mưu, khuôn mặt cả hai rạng rỡ hẳn ra. Rõ ràng đây là một nút thắt cần phải tháo gỡ.
Suy nghĩ một hồi lâu, tôi gọi điện thoại cho anh Kha, dặn dò anh cho người theo dõi cô Ngân và cô Nhung. Xem sau khi tan sở, tụi nó gặp ai, làm gì sau lưng tôi.
Đến tối, tôi nhận được cuộc gọi của cô Thy. Cô nói bà ngoại đột nhiên phát bệnh, muốn về. Tôi bảo cô yên tâm ở đó tận hưởng, chuyện bệnh tình của bà ngoại tôi sẽ lo chu toàn—bà sẽ được điều trị tốt nhất tại bệnh viện quốc tế, mọi chi phí tôi lo hết. Cô không cần lo lắng điều gì, và tôi hứa sẽ chăm lo bà của cô như người nhà của tôi.
Ngày hôm sau, mọi chuyện trở lại bình thường. Vào công ty, xem như không có chuyện gì xảy ra. Theo kế hoạch đã bàn bạc trưa nay, tôi sẽ đãi đám nhân viên ăn trưa, coi như xả xui, để chuẩn bị vào chu kỳ mới. Tụi nó sẽ đến quán trước, order món trước khi tôi đến.
Đến ăn trưa, cô bé Ngân vừa bước ra khỏi công ty, theo thói quen, cô lấy điện thoại gọi taxi. Khi cô vừa cầm điện thoại, đứng trên lề đường, cô định gọi thì nhanh như cắt, một thằng nhỏ đầu vàng, nhỏ con, chạy nhanh, chớp giật, giật lấy túi xách của cô Ngân, phóng lên một chiếc Suzuki Sport đang nổ máy, dzọt nhanh giữa dòng xe cộ hối hả.
Cô Ngân mặt xanh lè, chỉ kịp ú ớ mất tiếng, rồi bắt đầu khóc thút thít. Bọn con gái phải dỗ dành một hồi, coi như của đi thay người, cô mới nín. Buổi ăn trưa diễn ra khá vui. Sẵn tiện vụ cô Ngân bị giật điện thoại, coi như xui xẻo, sẵn đang dịp xả xui, tôi cho bọn nhân viên chiều nghỉ làm, tập trung hát hò karaoke cho thoải mái, cứ đem hóa đơn về thanh toán.
Tôi trở về trước, về kiểm tra túi xách của cô Ngân thì chỉ còn hơn 2 triệu tiền mặt, các loại thẻ thanh toán ưu đãi, son phấn trang điểm và cái điện thoại Samsung Note 10. Không khó để nhờ chuyên gia mở điện thoại của cô ấy. Check mục tin nhắn thì mới biết cô này tháng trước chia tay với bạn trai, lại thua lỗ một số tiền lớn do hùn với bạn bè kinh doanh mỹ phẩm, bị đám giang hồ nhắn tin đòi nợ suốt. Nhưng trong một tuần gần đây, cô đã trả hết nợ.
Kiểm tra qua cuộc gọi thì thấy dạo này cô thường xuyên liên lạc với một số số điện thoại lạ. Qua kiểm tra, đó là số của tên Lập, trợ lý của công ty BĐS Thiên An—một trong những đối thủ cạnh tranh của chúng tôi trong các dự án đấu thầu. Tuy Thiên An không thắng bất cứ dự án nào, nhưng tập đoàn Địa Long là đối tác của Thiên An, và tất cả những dự án gần đây đều thắng.
(Nói về Địa Long, đây là một công ty cổ phần kinh doanh BĐS, lãnh đạo của Địa Long từng mời tôi tham gia liên minh, nhưng tôi đã từ chối vì bản tính của mình. Tôi biết không ít các công ty khác tham gia liên minh cùng ông ta.)
Bây giờ đã xác định được cô Ngân chính là đứa bán tin tức ra ngoài. Đuổi cô ấy thì dễ dãi, không bù đắp được thiệt hại. Chi bằng kiếm cách chơi bọn nó một trận. Sẵn tiện cô mới chia tay bạn trai, đang thiếu thốn tình thương, không gì dễ tấn công cô bằng tình cảm lúc này. Nhưng chọn ai để thực hiện… nhìn lại đám lính của mình, anh Kha là người tôi có thể tin tưởng nhất, nhưng anh này kiêu lắm, đi chém người thì dễ, bảo đi gạt người thì khó. Cuối cùng, tôi quyết định đích thân ra tay vậy… nói thật, để cô Ngân vào tay đứa khác, tôi cũng có chút tiếc nuối…
Ngân năm nay 25 tuổi, mặt mày tuy không đẹp lộng lẫy nhưng cũng khá xinh với cái đồng điếu, khuôn mặt thon dài, cằm Vline. Điểm trừ là xương gò má hơi cao, cặp mắt hơi xếch, nhìn khá dữ. Thân hình hơi ốm, cao 1,75m nhưng nặng hơn 50kg, ngực và đít hơi nhỏ. Bù lại, cô có đôi chân rất đẹp, thon dài miên man, chắc cũng được cả mét.
Tôi điện thoại cho cô Thy, bảo cô về nhà chăm sóc bà ngoại rồi về quê sống một thời gian. Khi nào giải quyết xong việc, tôi sẽ gọi cô lên sau, và chuyển cho cô một số tiền đủ để cô sống trong một thời gian.
Chuyện cô Thy đã thu xếp ổn thỏa, giờ đến chuyện cô Ngân.
Sáng hôm sau, vào công ty, tôi gọi cô Ngân vào phòng, đưa cho cô một chiếc Samsung S10.
"Anh tặng em… hôm qua nếu anh không rủ mấy đứa đi, thì em đâu bị mất điện thoại."
"Dạ… không cần đâu anh… đâu phải lỗi của anh… coi như của đi thay người thôi."
"Thôi… không nói nhiều nữa… em nhận đi… coi như đây là tấm lòng của anh."
"Dạ… nếu vậy thì em xin nhận."
"Vậy phải được không… thôi em ra ngoài làm việc đi."
"Dạ…" Nói xong, cô Ngân bước ra ngoài.
Xong, tôi mở cuộc họp toàn công ty, thông báo tình hình công ty đang gặp khó khăn, đề nghị mọi người cố gắng cùng tôi gầy dựng lại.
Mọi người cùng đồng thanh, cố gắng. Tôi kiếm chuyện cho mọi người làm việc thật nhiều, đặc biệt là cô Ngân—tôi luôn biết cách hướng công việc cho cô làm.
Chiều, khi mọi người về hết, chỉ còn cô Ngân do công việc quá nhiều nên chưa xong. Tôi cố tình không về, chờ cô xong việc. Khi ra, thấy cô nằm ngủ gục trên bàn, cùng một đống hồ sơ. Tôi nhẹ nhàng lấy áo của mình choàng qua để giữ ấm cho cô, đồng thời lấy cái card taxi cùng tấm giấy note ghi mấy chữ: "Khi nào xong việc, nhớ đón taxi mà về cho an toàn", rồi ký tên mình phía dưới.
Về đến nhà, cô Lan đã chờ cơm. Ăn cơm xong, như mọi lần, cô dọn dẹp, còn tôi thì ngồi lướt net, suy nghĩ các bước tiếp theo để chinh phục cô Ngân. Dọn dẹp xong, cô đến hỏi tôi:
"Dạo này tình hình kinh doanh của cậu sao rồi… nghe nói có khó khăn sao?"
"Cũng bình thường… tất nhiên làm ăn ai không gặp khó khăn lúc này lúc khác."
"Thôi cậu đừng giấu con… mấy hôm nay con thấy cậu có gì đó hơi lạ."
"Không có gì… Dạo này cậu thấy hơi mệt mỏi trong người thôi… thời tiết thay đổi nên hơi khó chịu."
"Vậy để con matxa cho cậu nha…" Nói xong, cô nằm xuống, cô ngồi lên mông tôi, bắt đầu xoa bóp khắp người tôi. Được một chút, tôi chịu hết nổi, bật dậy. Dương vật vươn lên sừng sững, cô đưa cái đùi nhô lên một cục.
"Cậu đó hư lắm nha… nhưng hôm nay không được đâu."
(Thấy hôm nay cô Lan mặc quần lót, tôi cũng nghĩ đến vấn đề… hjhj. Hai đứa cháu của tôi xưa nay ở nhà không bao giờ mặc đồ lót—từ lúc còn bé đến lúc dậy thì, khi nào đến tháng mới mặc. Tôi chứng kiến sự phát triển của cái lồn hai đứa từ nhỏ đến lớn, nhớ rõ từng chi tiết. Cô Lan thì mú lồn cao, trắng, lông rậm dài mịn, chỉ mọc trên mu, hai mép hồng hào, với ít lông le ngoe che cái mồng đốc đỏ tươi. Từ khi cô đi du học, cô cạo sạch lông, để cái mu lồn trắng hồn cao vút, khoe cái mồng đốc đỏ hồng nhu nhú ra ngoài. Nhưng từ khi về nước, cô ấy lại để lại phần lông trên mu, còn hai bên mép thì wax sạch. Còn cô Mai thì mú lồn cao rất múp, lông lồn ít hơn nhưng xoăn hơn, hai mép lồn hồng hào, đỏ tươi, láng mịn, không một cọng lông dưới mép lồn. Còn có thêm cái nút ruồi son… nhìn vào chỉ muốn bay vào mà vét thôi.)
Thấy tôi có vẻ thất vọng, cô Lan nói: "Thôi để con giúp cậu giải tỏa vậy… hjhj chứ vậy khó chịu lắm." Nói xong, cô đưa tay xuống dưới, kéo quần tôi ra, miệng cô ngậm lấy đầu vú tôi, còn tay thì xoa đầu dương vật, tay còn lại bóp nhẹ nhàng hai hòn dái.
Lúc này dương vật tôi cương lên cực đại. Cô liền đưa miệng xuống phía dưới, dùng lưỡi liếm quanh đầu dương vật, dùng răng cạp nhẹ nhàng thân dương vật. Hai tay thì một tay nắm chùm lồn tôi, giật nhẹ, tay còn lại vò nắn hai hòn bi của tôi.
Nghịch một hồi, đã tay cô liền đưa miệng ngậm lấy hết dương vật tôi, bú mê say. Miệng thì bú, tay thì nghịch hai hòn dái tôi. Phải nói, cuộc đời tôi sung sướng nhất là có hai đứa cháu biết làm tình và phục vụ mình tối đa. Chẳng uổng công khi xưa lo cho tụi nó ăn học… Sau một hồi chịu không nổi, tôi bắn thẳng tinh vào miệng cô. Cô ngậm hết, rồi nhổ ra, tiếp tục bú cho đến giọt tinh cuối cùng của tôi xuất ra. Cô tiếp tục dùng miệng bú cho đến dương vật tôi hết sinh lực, từ từ xìu xuống. Lúc này, cảm giác của tôi thật tuyệt vời, thân xác cũng rã rời. Xong, cô dọn dẹp hiện trường, rồi đi vào phòng ngủ, bỏ lại tôi tồng ngồng giữa phòng khách.