Hai Kiếp Thành Phượng
Chương 4: Phượng Trâm Vàng
Hai Kiếp Thành Phượng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 4:
Lúc này Cố Chiêu Cẩm mới chợt nhận ra mình nói sai, oán hận quay đầu nhìn ta, khi thấy khóe môi ta khẽ cong lên, nàng hận đến mức chỉ muốn cắn nát ta.
Ta biết nàng ta lại đem tai họa do chính mình lỡ miệng gây ra, trút hết lên đầu ta.
Hoàng hậu nương nương thu hết mọi chuyện vào mắt, sắc mặt không gợn sóng, nhấp một ngụm trà.
Chén trà vừa đặt xuống, ma ma liền đúng lúc dâng lên một chiếc hộp gấm.
Mở ra… thấy bên trong là một cây phượng trâm bằng vàng chạm khắc tinh xảo, nạm đầy hồng bảo thạch.
Hoàng hậu nói, đó là món đồ người được Tiên Hoàng Hậu ban tặng khi người thăng lên làm Hoàng Hậu.
"Bản cung thấy Thái tử phi rất hợp mắt."
"Hôm nay, phượng trâm này liền ban cho Thái tử phi."
Cố Chiêu Cẩm ghen đến mức mắt như muốn trào ra nước chua, trơ mắt nhìn ta nhận lấy bảo vật vô giá ấy.
Nàng ta không chờ nổi, giãy khỏi Tề Trạch, quỳ sụp xuống bên chân Hoàng hậu:
"Mẫu hậu, nhi thần cũng vừa mới xuất giá…"
Nhưng Hoàng hậu đã đứng dậy, còn phủi phủi tay áo vừa bị Cố Chiêu Cẩm chạm vào:
"Trên đầu Lục hoàng phi đã đủ náo nhiệt rồi,
"còn thiếu một cây trâm của bản cung để tô điểm sao?"
…
Cố Chiêu Cẩm khóc lóc quay về phủ.
Khi ta xuống kiệu hồi môn, nàng ta đang lao vào lòng đích mẫu, khóc đến xé ruột:
"Cùng là hoàng tử phi, dựa vào đâu Hoàng hậu chỉ ban cho nàng ta phượng trâm quý giá như vậy?!"
Đích mẫu chỉ mải dỗ dành bảo bối trong lòng, đến cả trà cũng quên dâng cho Tề Trạch.
"Chẳng qua là do lời nói của Lục hoàng tử không có trọng lượng trước mặt Hoàng thượng, nên người ta khinh ta thôi!"
"Nếu không, thì sao Hoàng Hậu lại đối tốt con tiện nhân Cố Chiêu Nguyệt ấy đến vậy!"
Tề Trạch ngồi đó như có kim chích, đến khi ta bước vào phòng, vừa khéo trông thấy hắn mặt đen lại, bỏ đi.
"Nữ nhi đến không đúng lúc rồi."
Ta mặc hoa phục gấm vóc trị giá vạn lượng vàng, dẫn theo cả một sân lễ hồi môn bước vào.
Mỗi món đều do Thái tử đích thân chọn, lại còn có không ít ban thưởng Hoàng hậu thêm vào.
Mấy món vàng bạc nho nhỏ của Cố Chiêu Cẩm nếu đem ra so với chúng thì trông nghèo nàn đến đáng thương.
Phủ Lục hoàng tử vốn trống rỗng, đã không có gì ra hồn để làm lễ hồi môn, lại thêm hôm qua Tề Trạch vì Cố Chiêu Cẩm mà bị mất mặt trước Hoàng hậu nên trông càng tiêu điều
Mấy món vàng bạc ấy còn có phần của Cố Chiêu Cẩm lấy từ của hồi môn của chính mình ra góp.
Cố Chiêu Cẩm tức đến bật khóc:
"Mẫu thân nhìn xem!
"Nàng ta còn cố ý đem ra khoe trước mặt con!"
Nàng ta đã quên rồi sao, đây vốn là lựa chọn của chính nàng ta.
Sắc mặt đích mẫu sầm xuống, lại lôi cây gia pháp côn từng dùng để đánh ta năm xưa ra.
"Ngươi mau quỳ xuống."
Vẫn còn tưởng ta là đứa thứ nữ mặc cho người chà đạp ngày trước ư?
Ta lạnh lùng cười một tiếng:
"Mẫu thân à, người nên quỳ là người mới phải."
"Theo cung quy của triều ta, gặp Trữ quân như gặp Thiên tử."
"Ta hiện nay là Thái tử phi do Thái tử điện hạ đích thân lấy về còn mẫu thân… đến cả cáo mệnh cũng không có."
"Người nên tam quỳ cửu khấu, hành lễ quân thần.
"Vừa rồi mẫu thân lại dám nói ra lời bắt một Thái tử phi như ta quỳ trước một thần phụ, đó là đại nghịch bất đạo, tội đáng chết."
"Ngươi ngươi ngươi!"
"Ngươi đúng là phản rồi!"
"Đồ tiện chủng do kỹ nữ sinh ra, cũng dám nói với ta như vậy à!"
"Hôm nay cho dù Thái tử có đến, ta cũng dùng gia pháp, đánh chết ngươi cái đứa nghịch nữ này!"
Lúc này Cố Chiêu Cẩm mới nhận ra Thái tử không cùng ta tới.
Nàng ta như chợt nghĩ ra điều gì, trấn an đích mẫu, trái lại đắc ý hẳn lên.
"Cố Chiêu Nguyệt, đừng bày cái bộ dáng Thái tử phi nữa".
"Đêm tân hôn phải một mình trong phòng mùi vị ấy không dễ chịu đâu nhỉ?
"Ngươi nghĩ lúc Thái tử vui vẻ ở Di Hương Viện… hắn còn để tâm tới vị Thái tử phi là ngươi sao?"
Nàng ta che miệng cười,
châu ngọc trên đầu xóc xếch loạn cả lên.
Đích mẫu do dự nhìn nàng ta:
"Cẩm nhi, lời con nói… có thật không?"
"Đương nhiên là thật."
"Mẫu thân không thấy sao Thái tử căn bản không hề theo nàng ta tới.
"Nàng ta đó… bị Thái tử chán ghét, nên mới đến đây giở oai với chúng ta thôi!"
Cố Chiêu Cẩm chắc chắn cảnh ngộ kiếp trước của nàng ta sẽ lặp lại y nguyên trên người ta.
Chuyện mất mặt đến vậy, nàng ta nhất định phải phô bày ra, để sỉ nhục ta cho thỏa thích.
"Muội muội tốt nhất đừng nói năng bừa bãi."
Thấy ta vội vàng phản bác,
Cố Chiêu Cẩm tưởng rằng đã giẫm trúng chỗ đau của ta, nên càng đắc ý hơn.
"Đại tỷ đừng gấp."
"Theo ta thấy, đây cũng là chuyện tốt."
"Kỹ nữ ở Di Hương Viện với tiểu nương của tỷ cũng coi như người cùng nghề."
"Việc hầu hạ Thái tử, cứ để đám tỷ muội Di Hương Viện làm thay, đại tỷ khi đó cũng được rảnh rang, chẳng phải rất tốt sao?"
"Nếu ta không muốn nàng ta được rảnh rang thì sao?"
…
Eo ta bị người ta siết chặt lấy.
Vừa ngẩng đầu lên, ta đã thấy Thái tử mỉm cười nhìn Cố Chiêu Cẩm, nhưng trong ánh mắt toàn là uy áp nặng nề.
"Th… Thái tử điện hạ!"
Cố Chiêu Cẩm trố mắt đứng sững, đến cả hành lễ cũng quên mất.
Đích mẫu lại càng chưa từng thấy uy nghi trữ quân liền sợ hãi đến mức nép thẳng ra sau lưng Cố Chiêu Cẩm.
Thái tử không thèm để mắt tới bọn họ, chỉ cẩn thận lấy từ trong ngực ra hai hộp bánh còn tỏa hơi ấm, đưa cho ta.
"Đêm qua nương tử nói muốn ăn bánh quế hoa ở đầu phố Đông."
"Ta vừa rồi đi mua một ít rồi mang tới cho nương tử."
"Xe ngựa của nương tử đi nhanh quá, may mà ta đuổi kịp."
Cố Chiêu Cẩm sững sờ nhìn cảnh Thái tử ôm ta một cách thân mật, nhìn thế nào cũng không giống người đã lạnh nhạt, bỏ mặc ta suốt đêm tân hôn.
"Chút nữa đã để nương tử phải chịu ủy khuất rồi."
Ánh mắt Thái tử trong khoảnh khắc thay đổi hẳn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Cố Chiêu Cẩm.
"Nói xấu sau lưng Thái tử, ta tạm tha cho ngươi."