5. Chương 5: Ánh mắt quen thuộc

Hai Kiếp Thành Phượng

Chương 5: Ánh mắt quen thuộc

Hai Kiếp Thành Phượng thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 5:
“Nhưng dám vô lễ với Thái tử phi phạt vả miệng hai mươi cái.”
Khi phụ thân và Tề Trạch từ thư phòng vội vã chạy tới, mặt Cố Chiêu Cẩm đã sưng phồng.
Người ra tay là ngự tiền công công do Hoàng thượng ban cho Thái tử, từng cái vả vang dội giáng xuống không hề nương tay.
Tề Trạch không hề mở miệng xin tha cho nàng ta.
Hắn vốn luôn như vậy, chỉ tỏ ra ôn hòa với người có giá trị với hắn.
Sự ngu xuẩn của Cố Chiêu Cẩm đã khiến hắn mất mặt trước Hoàng hậu, hắn bây giờ chán ghét nàng ta còn không kịp chứ nói gì để cầu tình.
Ngay cả kiếp trước, khi ta cẩn trọng đến mức nín thở mà sống, vẫn thường xuyên bị hắn lạnh nhạt.
Phụ thân đau lòng, nhưng không dám nói gì trước mặt Thái tử, chỉ có thể quay sang mắng đích mẫu và Cố Chiêu Cẩm một trận.
Thế nhưng Thái tử vẫn chưa nguôi giận, nên đã ngay trước mặt mọi người quở trách phụ thân ta không biết quản giáo, trị gia không nghiêm, còn nói thẳng thừng là sẽ tấu việc này lên Hoàng thượng.
Lần này, phụ thân thật sự sợ hãi.
Ông cắn răng nhịn đau, tự tay cầm gia pháp côn, đánh Cố Chiêu Cẩm mấy gậy.
Ta vốn không muốn bận tâm, nhưng lại phát hiện Tề Trạch đang trầm ngâm nhìn Thái tử.
Nhìn ánh mắt đó, ký ức trong ta cuộn trào.
Ta chợt nhớ ra.
Ở kiếp trước, đúng vào ngày hồi môn, Tề Trạch cũng đã nhận ra khe hở giữa phụ thân và Thái tử.
Rồi hắn nhân cơ hội ấy, ở trong thư phòng nói chuyện với phụ thân rất lâu, cuối cùng đạt thành một giao dịch.
Kiếp trước, trong số những sĩ tử gian lận khoa cử bị Thái tử bắt được, có môn sinh của phụ thân ta.
Nếu Thái tử điều tra đến cùng, sẽ phát hiện ông dù đứng sau bọn họ, chính là phụ thân ta.
Dùng khoa cử gian lận để bồi dưỡng thế lực, là luật ngầm trong quan trường khi ấy.
Những người này một khi đã bị Thái tử tra ra, Hoàng thượng chắc chắn sẽ không tha cho một ai.
Vì vậy, khi Thái tử dẫn đích muội về hồi môn, phụ thân liền mang ra vô số vàng bạc châu báu, quỳ xin Thái tử mở một con đường sống cho môn sinh của mình.
Nhưng Thái tử tính tình ngay thẳng, không nể nang mà mắng phụ thân ta một trận thẳng mặt, rồi quay người bỏ đi, để mặc đích muội bị bỏ lại.
Ngay lúc đó Lục hoàng tử dẫn ta về hồi môn.
Khác với Thái tử, hắn hạ thấp thân phận hoàng tử, cung kính mời phụ thân vào thư phòng.
Hắn nói, hắn có cách cứu môn sinh của phụ thân và giữ được tiền đồ của phụ thân.
Nhưng điều kiện là… từ nay về sau, phụ thân phải bỏ Thái tử, toàn lực ủng hộ hắn đoạt vị.
Cách của Tề Trạch chính là dùng ta để đổi.
Người phối hợp Thái tử điều tra khi ấy, là Lại bộ Thị lang Vương Hòa Nghĩa, hắn là một kẻ gần năm mươi tuổi, tính tình háo sắc, đặc biệt thích nữ nhân đã gả đi.
Ta chết cũng không chịu.
Đó là lần đầu tiên ta thấy Tề Trạch lộ ra nanh vuốt dưới lớp mặt nạ.
“Dù sao tiểu nương của ngươi vốn là hồ ly tinh, ngươi chắc cũng không kém đâu nhỉ?”
Hắn bóp cổ ta, ta khi đó gần như ngạt thở, trong tuyệt vọng bị ép uống hợp hoan dược.
Trước mắt ta… tên lão già bụng phệ kia, đang đè cả thân thể lên người ta.
Ngày hôm sau, môn sinh của phụ thân được lặng lẽ thả ra.
Sau đó, Tề Trạch lại đem ta dâng cho phó khảo quan của kỳ thi năm ấy.
Kẻ này có sở thích hành hạ nữ nhân.
Lần nữa khi ta được đưa về phủ, đã thoi thóp, trên lưng chi chít vết bầm tím, giữa những vết thương ấy ghi đầy đề thi khoa cử tuyệt mật của kỳ thi năm đó.
Tề Trạch chép lại đề thi này, rồi gửi cho phụ thân ta.
Vì thế, vào kỳ thi năm ấy, ngoài việc Tề Trạch đỗ Trạng nguyên, môn sinh đắc ý của phụ thân ta kẻ nào cũng đề tên bảng vàng.
Những người này, về sau đều trở thành nòng cốt trong việc chống đối Thái tử.
Tề Trạch còn chép đề thi thành nhiều bản, cố ý để mấy tên lưu manh đầu đường xó chợ giả làm thí sinh, mang vào trường thi.
Đợi giám khảo phát hiện, hắn liền đổ tội Thái tử mua bán đề thi, triệt để chôn vùi tính mạng của Thái tử.
Ngồi trong xe ngựa, ta tựa vào gối lụa kim tuyến do Thái tử đích thân làm cho ta, cảm giác mềm mại và dễ chịu.
Những ký ức kiếp trước bị Tề Trạch bán đứng vẫn ám ảnh không tan, khiến ta liên tiếp rùng mình mấy lần.
Thái tử thấy ta im lặng, bèn nghiêng người lại gần, cẩn thận hỏi:
“Nương tử, có phải đang giận ta không?”
“Không.”
Ta đáp khẽ, giọng trầm trầm.
Đêm qua vốn đã nghe hắn khàn giọng gọi nương tử suốt cả đêm, giờ nghe lại hai chữ ấy, mặt ta liền nóng lên.
Nhưng Thái tử lại cho rằng ta vẫn không vui vì lời trêu tức của Cố Chiêu Cẩm.
Hắn muốn nói lại thôi mấy lần, cuối cùng như hạ quyết tâm, nói:
“Nương tử, đêm qua ta không phải đi tìm vui.”
“Ta là đi xử lý kẻ gian lận khoa cử.”
Thái tử… đang giải thích với ta sao?
Ta có chút kinh ngạc.
Đây đã là việc trên triều.
Từ nhỏ, phụ thân đã nói, nữ nhân không được bàn chính sự.
Cũng vì tiểu nương của ta biết quá nhiều bí mật nên sau khi bị phụ thân lợi dụng xong, bà bị đích mẫu hành hạ đến chết.
Về sau khi ta làm Hoàng hậu của Tề Trạch, ta cũng từng vì lỡ lời nhắc đến chính sự, mà bị hắn cấm túc nhiều lần mặc cho việc thế lực của hắn được phất lên là dựa vào của hồi môn và thân thể của ta.
Thế nhưng Tề Hồng lại nói rõ ràng việc tra xét khoa cử lần này, thậm chí đưa cả danh sách ra cho ta xem.
Ta nhìn kỹ danh sách trong tay hắn, bên trong vẫn còn vài kẻ chưa bị đào ra hậu thuẫn.
Trong đó có môn sinh của phụ thân ta.
“Nương tử, nàng xem, ta thật sự không lừa nàng.”
Tề Hồng không còn vẻ uy nghiêm khi trừng phạt Cố Chiêu Cẩm, trái lại hắn đang nhìn ta đầy tủi thân, những ngón tay thon dài nắm lấy đầu ngón tay ta, khẽ khẽ lắc.