33. Chương 33: Tai nạn bất ngờ

Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 33: Tai nạn bất ngờ

Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào một giờ sáng, cậu trợ lý ôm lọ thuốc trị bầm tím chạy lạch bạch vào phòng Kỳ Vọng.
Kỳ Vọng ngồi cởi trần trên sofa, vẻ mặt u ám. Trợ lý cẩn thận thoa thuốc, miệng xuýt xoa: "Ôi trời, ai ra tay ác thế hả anh Vọng, sao anh bị đánh mà không gọi em?"
Kỳ Vọng liếc cậu ta một cái, ánh mắt như muốn nói "gọi cậu thì được tích sự gì", rồi bảo: "Ngày mai đi tra danh sách khách, tìm ra người này."
"Rõ, anh Vọng, tìm ra rồi nhất định cho hắn đẹp mặt!"
"Chúng ta không phải xã hội đen, đừng mở miệng là bạo lực."
Thật ra Vạn Nguyên vẫn còn vài mối làm ăn mờ ám, nhưng từ sau khi Vạn Trọng Vi tiếp quản, gần như đã thanh lý hết, Kỳ Vọng từ lâu không cần nhúng tay vào nữa.
Trợ lý biết mình lỡ lời, vội cười xòa, đi lấy bộ đồ ngủ sạch sẽ từ tủ áo.
Kỳ Vọng ngồi yên, cậu trợ lý khom người mở chiếc áo ngủ, định khoác lên cho hắn. Hai người đứng quá gần, Kỳ Vọng hơi ngẩng đầu liếc một cái, rồi bất chợt kéo cậu lại. Trợ lý mất thăng bằng, ngồi phịch ngay lên đùi hắn.
Trợ lý hốt hoảng kêu lên: "Anh Vọng, em... em có đè trúng chỗ bị thương không?!"
Vội vàng muốn đứng lên, nhưng Kỳ Vọng không buông, hai tay còn siết chặt hơn nữa, ôm cứng lấy eo cậu ta.
Trợ lý, "!!"
Cậu trợ lý hóa đá, nói năng lắp bắp: "Anh... anh Vọng, anh làm sao vậy..."
Kỳ Vọng không nói, vẻ mặt nghiêm nghị, mắt nhìn thẳng, vòng tay càng lúc càng siết chặt.
Trong đầu cậu trợ lý loạn như chong chóng: Xong rồi, sếp định giở trò với mình? Sếp che giấu giới tính ư? Hay là... mình sắp phải phụ bạc bạn gái rồi?!
Cậu ta lắp bắp thốt lên: "Anh Vọng, em... em không đồng ý đâu."
Khóe miệng Kỳ Vọng giật giật, đạp một cước khiến cậu ta ngã xuống đất.
Trợ lý, "......"
Đây là gì vậy, tổng tài bá đạo cưỡng ép tình yêu? Mới mở màn đã hạ màn luôn sao?!
Kỳ Vọng thở phào, liếc xuống "bảo bối" của mình, may mắn vẫn bình thường. Quả nhiên, sao có thể thật sự thích đàn ông được, chắc chỉ do lúc nãy đánh nhau máu dồn xuống dưới quá thôi.
"Đi đi, mau về ngủ!" Kỳ Vọng xoa mặt, bước dài lên giường.
Rồi liếc cậu trợ lý vẫn còn ngẩn người: "Cứ yên tâm, cho dù tôi có thích heo nái cũng sẽ không bao giờ thích đàn ông."
Trợ lý bừng tỉnh, vỗ ngực thở phào, lập tức chạy biến mất.
***
Chín giờ sáng, Bạch Ly tỉnh lại sau cơn say, ngẩn người nhìn trần nhà một lúc. Cậu luôn cảm thấy tối qua có gì đó xảy ra, nhưng lại nhớ không rõ.
Thôi kệ.
Ăn sáng, cậu thấy Tống Hân có vẻ lạ, liền hỏi: "Anh làm sao thế?"
"Người tối qua đưa cậu vào nhà vệ sinh, cậu quen à?" Tống Hân nghĩ một lát, vẫn quyết định hỏi thẳng.
"Ai?" Bạch Ly uống một ngụm sữa, làm dịu đi vị rượu trong cổ họng.
"Người dìu cậu, tối qua cậu uống say ấy."
Bạch Ly suy nghĩ một chút, uống nốt phần sữa còn lại: "Là Kỳ Vọng của Vạn Nguyên, tình cờ gặp thôi. Hôm qua rượu nặng quá, sau đó thế nào thì không nhớ, chắc anh ta đưa tôi về phòng."
Nói xong, Bạch Ly nghi hoặc nhìn sang: "Sao vậy?"
"... Không có gì." Tống Hân cười nhạt, cầm lấy ly cậu: "Để tôi rót thêm sữa."
***
Trước ngày khai trương chính thức, khu nghỉ dưỡng cũng không còn bận rộn. Tống Hân bàn với Bạch Ly, cả hai không mấy hứng thú về thành phố, nên ở lại thêm vài ngày, hằng ngày leo núi dạo bộ, coi như một kỳ nghỉ dài hạn.
Văn Quân Hà trở về Bình Châu sớm hơn dự định một tuần, không báo cho ai, trực tiếp đến khu nghỉ dưỡng và cũng ở lại luôn.
Từ hai người thành ba người. Kể từ khi Văn Quân Hà xuất hiện, Tống Hân rất ít khi tìm đến Bạch Ly nữa. Y biết giới hạn của bạn bè, dù đã rõ ràng rằng Bạch Ly nay không còn chỗ trống nào dành cho mình.
Ngày cuối cùng trước khi rời đi, ông chủ khu nghỉ mời họ đi câu cá. Phía sau khách sạn có một hồ tự nhiên, chưa chỉnh trang hoàn thiện, còn nguyên vẻ hoang sơ. Ông chủ là người nói nhiều, thao thao bất tuyệt chuyện làm ăn với Văn Quân Hà. Ngồi cạnh bị buộc phải nghe từ đầu đến cuối, Bạch Ly mới biết hóa ra khu nghỉ này cũng có một phần vốn của nhà họ Văn.
Bạch Ly nghe chán, buông dây câu vung qua vung lại. Cậu vốn không biết câu, giờ học lỏm cho vui thôi. Ngoảnh lại thấy xa xa Tống Hân lại câu được một con to, liền chạy qua hỏi kinh nghiệm.
Bờ hồ là một doi đất nhô ra, vừa mưa xong, đất ướt và trơn. Bạch Ly định vòng qua, không hiểu sao lại vấp, loạng choạng rồi "bõm" một tiếng ngã xuống nước.
Tống Hân hoảng hốt vứt cần, vừa chạy vừa hét gọi người. Quanh đó người đi dạo, câu cá, trò chuyện cũng nhiều, ai cũng la cứu người, nhưng không ai thực sự nhảy xuống. Khách đến khu nghỉ đa phần giàu sang, hưởng thụ quen rồi, bảo họ lao xuống hồ lạnh lẽo cứu người thì rõ ràng không ai làm nổi.
Đúng lúc ấy, một bóng người từ xa lao tới, vừa chạy vừa cởi áo khoác, vứt sang một bên, nhảy thẳng xuống nước.
Tống Hân chạy tới bờ, tim treo lơ lửng. Cậu thấy Bạch Ly đã chìm hẳn, còn Văn Quân Hà hít sâu một hơi, lặn theo.
Ông chủ khu nghỉ chết lặng, mới giây trước còn nói chuyện làm ăn với mình, giây sau Văn đại thiếu đã nhảy thẳng xuống từ con đê cách trăm mét.
Văn Quân Hà kéo được Bạch Ly nổi lên, Tống Hân lúc này mới thở phào.
Mọi người túm tụm lại kéo hai người lên bờ. Văn Quân Hà quỳ xuống, thực hiện ép tim cho Bạch Ly.
Chẳng mấy chốc, Bạch Ly sặc mấy ngụm nước, dần tỉnh lại.
Xe thương mại của khu nghỉ đã chờ sẵn. Văn Quân Hà bế Bạch Ly lên, lao nhanh về thành phố.
"Tiểu Bạch, Tiểu Bạch cố gắng chút, sắp đến bệnh viện rồi." Văn Quân Hà chỉnh điều hòa hết cỡ, cởi bỏ quần áo ướt của cậu, quấn kín trong chăn, ôm chặt trong ngực.
Khu nghỉ cách Bình Châu hai tiếng xe, tài xế đạp ga hết mức. Giữa đường Bạch Ly sốt cao, mê man tựa vào lòng hắn.
Văn Quân Hà run còn dữ dội hơn cả cậu, như chính mình mới là người bệnh.
Đến bệnh viện, đưa vào cấp cứu, Tống Hân theo sau cũng thở phào, khuyên hắn bình tĩnh, chắc chắn sẽ ổn thôi.
Kết quả chụp CT phổi, xét nghiệm máu, điện tim, chức năng gan thận... tất cả đều không có vấn đề gì lớn. Nhưng vì hít phải nước bẩn, Bạch Ly chắc chắn bị viêm dạ dày, cần nằm viện theo dõi bốn, năm ngày.
Văn Quân Hà khoác chiếc áo măng tô đầy bùn, ngồi thừ ngoài hành lang bệnh viện, hai tay chống gối, im lặng không nói một lời.
Tống Hân cầm hai cốc đồ uống nóng tới, nhét một cốc vào tay hắn: "Uống đi, không thì chính cậu cũng ngã bệnh."
Uống được nửa cốc, đầu óc rối loạn của Văn Quân Hà mới dần hoạt động trở lại.
"Sao Bạch Ly không biết bơi nhỉ? Rõ ràng vừa ngã xuống đã chìm luôn!" Tống Hân đứng xa nhưng thấy rõ, Bạch Ly rơi xuống mà không hề vùng vẫy, lặn mất tăm.
Làm sao lại không biết bơi! Văn Quân Hà nghĩ thầm. Quê nhà cậu là thành phố ven biển, từ nhỏ đã thân thuộc với sóng nước, hồi đại học bơi còn nhanh hơn sinh viên thể thao.
Trái tim Văn Quân Hà chìm xuống, không muốn nghĩ theo hướng tệ nhất, nhưng trực giác lại mách bảo rằng Bạch Ly cố ý làm vậy.
Cậu sốt dai dẳng, lại nhiễm lạnh, dạ dày yếu, ban ngày không muốn ăn, đêm ngủ mê man. Văn Quân Hà không rời nửa bước, mỗi ngày đều nhờ khách sạn nấu cơm tẩm bổ đưa tới, chăm sóc từng chút một.
Phòng bệnh yên tĩnh, điều kiện tốt. Trên tường TV bật bản tin, Bạch Ly lặng lẽ ngồi xem.
Điện thoại Văn Quân Hà reo, hắn đi ra xa nghe máy. Bạch Ly liền bấm điều khiển, hạ nhỏ âm lượng xuống. Bản tin trên TV đang phát số liệu kinh tế của thành phố, xen lẫn với giọng tiếng Anh của Văn Quân Hà khi nói điện thoại, từng tiếng từng tiếng nện xuống tim Bạch Ly.
Hai phút sau, Văn Quân Hà cúp máy, vẻ mặt không chút khác thường, đi lại bên giường, tiếp tục cắm nốt những bông hồng vừa rồi còn dở dang.
"Là người của Tòa Thị chính gọi tới," Văn Quân Hà cúi đầu, cắt bớt cành lá rồi cắm từng đóa hồng vào bình thủy tinh mờ màu trà, vừa cắm vừa nói: "Đăng ký bị hủy thì phải nộp lại từ đầu. Hiện giờ lịch hẹn đã kín, muốn đăng ký lại phải chờ hai, ba tháng, có khi lâu hơn."
Bạch Ly không biết nên biểu hiện thế nào, chỉ ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào màn hình TV trên tường, rồi gật gật đầu, coi như đã nghe thấy.
Văn Quân Hà đặt bình hoa xuống, im lặng vài giây, rồi nắm lấy bàn tay Bạch Ly đang đặt trên chăn: "Lần này không đăng ký được thì lần sau, quan trọng em bình an là được."
Bạch Ly lúc này mới xoay đầu nhìn sang, ánh mắt khẽ tránh đi, chỉ đáp một tiếng: "Ừ."
Chờ Bạch Ly ngủ say, Văn Quân Hà lặng lẽ bước ra ngoài, men theo lối thoát hiểm đi thẳng lên tầng thượng.
Gió trên sân thượng lồng lộng, áo khoác dài của hắn bị cuốn tung bay, phần phật vang động. Mùa xuân ở Bình Châu vốn ôn hòa ấm áp, dễ chịu hơn hẳn miền núi. Nhưng cái ngày hắn nhảy xuống hồ, lần đầu tiên hắn thực sự cảm nhận thế nào là làn nước lạnh buốt thấu tim, đến mức tim tưởng chừng ngừng đập.
Một hồ nước vừa lạnh vừa bẩn như thế, Bạch Ly sao lại có thể rơi xuống được chứ!
Lại còn đúng ngay hôm trước ngày khởi hành.
Từ khi lao ra khỏi mặt nước, trái tim Văn Quân Hà dường như chưa từng ấm trở lại. Hắn không thể nói, không thể hỏi, thậm chí không thể nghi ngờ.
Hắn chỉ còn cách ôm giữ lấy bí mật mà cả hắn lẫn Bạch Ly đều hiểu rõ trong lòng, cố duy trì lớp vỏ hòa thuận yêu đương mong manh cuối cùng.
Cuộc gọi vừa rồi từ Tòa Thị chính Copenhagen, vốn dĩ hắn có thể ra ngoài nghe. Nhưng không hiểu vì sao, có lẽ do trong lòng không cam chịu việc Bạch Ly tỏ ra dửng dưng như vậy, nên trong phút bốc đồng hắn mới cố tình không đi ra.
Ngay từ cuối năm, hắn đã nộp hồ sơ đăng ký kết hôn, các bước trước đều thuận lợi, chỉ còn lại bước cuối, đến Tòa Thị chính hoặc nhà thờ tại địa phương, hoàn tất nghi thức đăng ký là có thể lấy được giấy đăng ký kết hôn hợp pháp.
Theo kế hoạch ban đầu, hôm sau khi họ về Bình Châu sẽ lập tức bay sang Copenhagen, trong thời hạn hẹn trước làm xong thủ tục. Nhưng tất cả đã bị hủy bỏ vì Bạch Ly rơi xuống nước.
Văn Quân Hà nghĩ, có lẽ hắn là một kẻ điên, mà Bạch Ly cũng vậy.
***
Tác giả: Tiểu Bạch chương sau sẽ rời đi.