Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 32: Kỳ Vọng
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù biết Bạch Ly như hạt cát tuột khỏi kẽ tay, Văn Quân Hà vẫn không chịu buông bỏ.
Sau khi Bạch Ly trút hết cảm xúc, cậu rơi vào trạng thái buông xuôi, mặc kệ bản thân. Văn Quân Hà đã thử đủ mọi cách nhưng đều vô ích. Cuối cùng, hắn chỉ còn biết tự nhủ rằng cứ từ từ rồi sẽ có ngày Bạch Ly tha thứ cho hắn.
Khi ấy, hắn chưa hề biết rằng mình sẽ phải chờ đợi ngày đó rất lâu, rất lâu.
Khách sạn mà Văn gia mua lại ở nước ngoài sẽ chính thức đổi tên và khai trương sau Tết. Văn Quân Hà phải đích thân đến giám sát, ước chừng một tháng sẽ không có mặt tại Bình Châu. Hắn từng nghĩ đến việc đưa Bạch Ly đi cùng, nhưng đối mặt với sự phản kháng của cậu, cuối cùng hắn không nỡ ép buộc.
Uốn cong quá sẽ gãy, đạo lý này hắn hiểu rõ. Bạch Ly lúc này như một sợi dây cao su đã bị kéo căng đến cực hạn, chỉ cần thêm một chút lực nữa thôi cũng sẽ đứt rời.
Văn Quân Hà suy nghĩ kỹ càng, không thể tin tưởng ai khác, cuối cùng đành tìm đến Tống Hân. Thật trùng hợp, studio của Tống Hân nhận một dự án khu nghỉ dưỡng ở vùng ngoại ô Bình Châu. Nhân cơ hội này, Tống Hân đích thân đến một chuyến, mời Bạch Ly làm cố vấn cho dự án, đưa ra mức giá hợp lý và lời lẽ khéo léo.
"Tôi làm thiết kế nhưng toàn thiên về lý thuyết, còn thực tế lại khác. Thiếu một người giàu kinh nghiệm góp ý, không biết có thể mời cậu giúp chỉ bảo một chút được không?" Tống Hân nói, "Có thể hơi vất vả, phải ở trong núi một thời gian. Nhưng nơi đó yên tĩnh, ít người, không khí trong lành, mỗi ngày còn có thể leo núi."
Cuối cùng, y còn ghé tai thì thầm thêm một câu: "Hai cái khó thì chọn cái ít khó hơn."
Bạch Ly nhanh chóng quyết định đi. Nếu không vào núi, cậu sẽ phải theo Văn Quân Hà ra nước ngoài. Chọn một nơi yên tĩnh, vừa hay cậu cũng có chuyện muốn tranh thủ chuẩn bị.
Văn Quân Hà tiễn Bạch Ly đến khu nghỉ dưỡng, chuẩn bị đủ loại hành lý. Hắn hết lần này đến lần khác muốn mở lời nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ kịp ôm cậu một cái khi chia tay, dặn dò: "Mệt thì nghỉ ngơi nhé, trong núi chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, đừng để bị cảm lạnh."
Rồi hắn lại nói: "Đợi tôi về, được không?"
Bạch Ly không đáp, hắn cũng không giận, bịn rịn lên xe, rồi đi thẳng ra sân bay.
Những ngày đầu ở đó quả thật không hề rảnh rỗi. Khu nghỉ dưỡng chuẩn bị khai trương thử vào tháng sau, hiện giờ đang trong giai đoạn rà soát khuyết điểm. Mỗi ngày Tống Hân đều dẫn Bạch Ly đi khắp nơi, phát hiện vài chỗ chưa ổn, nhưng toàn là việc nhỏ, sửa đôi chút là được, không ảnh hưởng đến việc khai trương.
Trước đây Bạch Ly có phần bài xích Tống Hân, nhưng sau mấy ngày tiếp xúc, cậu phát hiện người này không chỉ thông minh, làm việc có chừng mực, quan trọng hơn là tính tình ôn hòa, rộng rãi.
Đặc biệt, trong núi ẩm lạnh, hai người liên tiếp hai tối cùng nhau uống rượu ở quán bar trong khu nghỉ dưỡng, dần dà cũng trở nên thân thiết hơn nhiều.
Trong lúc rảnh rỗi, Bạch Ly nhờ một sư huynh giúp gửi tài liệu đến một hãng thông tấn của nước X. Khi vừa tốt nghiệp, cậu từng nhận được lời mời làm việc từ hãng này. Nay liên hệ lại chỉ mang tâm thế thử xem, dù sao cậu cũng đã ra trường lâu rồi, chuyên ngành học ở đại học cũng chỉ là môn báo chí tự chọn, không phải đào tạo chính quy. Còn lại chỉ đợi tin tức, cậu chỉ có thể làm hết sức rồi phó mặc. Vốn dĩ cậu không tính toán được mất, chỉ mong có thể sống thoải mái, đồng thời những ngày tháng cũng có chút ý nghĩa.
Thoắt cái, khu nghỉ dưỡng đã bước vào giai đoạn thử nghiệm kinh doanh. Nơi này chủ yếu nhắm đến các hội nghị thương mại và hoạt động tập thể của các doanh nghiệp lớn, cả phần cứng lẫn phần mềm đều khá tốt, đã có khách tìm đến.
Tối nay Tống Hân bận rộn, tiếp vài người quen, từ sớm đã ra ngoài. Bạch Ly rảnh rỗi, liền đến quán bar uống một ly. Bartender đã quen mặt, thấy cậu đến bèn dâng món mới pha chế, một loại cocktail lấy ba loại rượu mạnh làm nền, pha nước nho và đá. Vừa vào miệng ngọt nhẹ, sau đó chát gắt, một ngụm trôi xuống, cổ họng nóng rát.
"Tôi vẫn chưa nghĩ ra tên cho loại đồ uống này, hay cậu giúp tôi đặt đi." Bartender nhìn Bạch Ly dốc cạn một ly, cũng chẳng ngạc nhiên vì biết tửu lượng của cậu tốt, liền tiện tay pha thêm một ly nữa, đẩy qua, cười hì hì: "Mời cậu."
Bạch Ly một hơi uống liền ba ly, uống nhanh và gấp. Men rượu dần dần dâng lên, cảm giác cả người nhẹ bẫng. Bao nhiêu buồn bực, giằng co, hoang mang, mẹ nó, kệ hết!
Cậu áp cái ly trống vào mặt, hàng mi dài vương hơi nước, gò má cũng ửng hồng. "Gọi là Nhất Thoa Yến Vũ đi!" Bạch Ly cảm thấy mình hơi say, trong đầu bật ra bài từ mình thích nhất: "Ngoảnh đầu nhìn chốn tiêu điều, chẳng mưa chẳng nắng, sắc trời đầy sương." Cũng khá hợp với tâm trạng hiện tại của cậu.
Cậu đứng dậy định đi, chiếc ghế cao dưới thân không nghe lời, loạng choạng một cái, ngã nhào vào lòng một người. Cú ngã khiến cậu choáng váng, nheo mắt nhìn người đang đỡ mình: "Kỳ Vọng, sao anh lại ở đây?"
Kỳ Vọng nói có chút việc công phải xử lý, tối nay hắn vừa mới đến. Chưa nói xong, đã thấy Bạch Ly che miệng cau mày. "Cậu muốn nôn à? Tôi đưa cậu vào nhà vệ sinh." Kỳ Vọng nói xong liền vội vã đỡ Bạch Ly đi.
Tống Hân tiếp khách xong một lượt, quay lại tìm Bạch Ly nhưng tìm mãi không thấy. Hỏi bartender mới biết có người đưa Bạch Ly vào nhà vệ sinh. Trong lòng y giật thót, vội nghĩ hỏng rồi. Bản thân từng bị tập kích, từ đó có nỗi ám ảnh với nhà vệ sinh. Nếu Bạch Ly xảy ra chuyện ngay dưới mí mắt y, đợi Văn Quân Hà quay lại chắc chắn sẽ giết chết y. Hơi toát mồ hôi lạnh, y nhanh chóng cắm đầu chạy về phía nhà vệ sinh.
Bạch Ly nôn ra một chút, Kỳ Vọng luống cuống lấy khăn giấy lau cho cậu, còn tháo vài cúc áo trên cùng, giúp cậu dễ thở. Thật ra thì Bạch Ly không đến mức uống say đến thế, nhưng do uống quá nhanh, mà loại cocktail này lại là "phiên bản thử nghiệm" chưa ai kiểm chứng, men rượu dồn lên thì không thể chống đỡ được. Kỳ Vọng một tay vòng qua ngực, từ phía sau lưng đỡ lấy, định dìu cậu ra khỏi buồng nhỏ.
Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng bước chân. Hắn không để ý, nghĩ là có người vào đi vệ sinh. Thế nên trong khoảnh khắc bị gậy đánh lén quật xuống đất, hắn hoàn toàn không kịp phản ứng. Hắn chỉ thấy lưng đau nhói, mắt tối sầm, trời đất quay cuồng. Trong tầm nhìn mơ hồ, hắn thấy một người lao đến, kéo Bạch Ly ra ngoài, lúc đi còn không quên đá mạnh vào ngực mình một cú.
Tống Hân phải cố sức lắm mới đưa Bạch Ly về phòng, ướt đẫm mồ hôi. Y vẫn còn sợ hãi. Bạch Ly quần áo xộc xệch, hơn nữa ban nãy còn bị ôm từ phía sau. Nếu y đến muộn một chút, không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Y giúp Bạch Ly thu xếp sơ qua, cảm thán cậu thật gan lớn, trong tình trạng này mà vẫn ngủ li bì. Về đến phòng mình, y mới phát hiện mất một chiếc khuy măng sét.
Y quay một vòng trong đầu, chắc chắn là rơi lúc đánh nhau bằng gậy. Khi đó hình như y có nghe thấy một tiếng "tách", chắc hẳn nó đã lăn vào góc nhà vệ sinh rồi. Tống Hân chần chừ, nhìn đồng hồ thấy đã qua hơn nửa tiếng, kẻ đó hẳn đã rời đi, bèn định quay lại tìm.
Giờ đã muộn, hành lang im lìm. Nhà vệ sinh ở chỗ rẽ cuối hành lang. Tống Hân dừng vài bước ngoài cửa, chắc chắn bên trong không có động tĩnh mới bước vào. Trong nhà vệ sinh đèn sáng choang, gạch men trắng phản chiếu ánh sáng, nhưng những món nhỏ như khuy măng sét thì khó tìm. Tống Hân lục một vòng, còn dùng chân đá thử chậu cây xanh ở góc, nhưng chẳng thấy gì.
Đang mải tìm, một cánh cửa buồng đột ngột bật mở, bóng người như sấm chớp ập đến. Đầu gối y bị đá một cái, cả người không khống chế được quỳ rạp xuống, rồi cổ bị một cánh tay rắn chắc khóa chặt, kéo mạnh về phía sau, lưng đập vào một tấm ngực cứng như thép. Bên tai y truyền đến giọng nói âm u rợn gáy: "Ban nãy đánh lén tao là mày phải không? Biết ngay mày sẽ quay lại mà, ông đây chờ sẵn rồi!"
Tống Hân cũng không phải dạng vừa, y khuỷu tay thúc ngược ra sau, chân cũng không ngừng giãy giụa. Nhưng người phía sau như bức tường sắt, y đánh không trúng, giãy giụa cũng không thoát. Y biết mình đã chủ quan, trước khi vào từng thoáng nghĩ đến việc gọi bảo vệ, rồi lại thấy không cần thiết. Ai ngờ kẻ đó lại nấp sẵn rình mồi.
"Anh có ý đồ xấu với người khác, còn dám ra vẻ chính nghĩa à?" Tống Hân cố sức gỡ cánh tay đang siết cổ nhưng không gỡ nổi. Y thở hổn hển, cảm giác mình sắp bị siết chết: "Tôi đã báo cảnh sát rồi... Tốt nhất anh cút ngay..."
"Ý đồ xấu?" Hắn ngẩn ra, sau đó bật cười lạnh, nắm chặt lấy điểm yếu trong lời nói của y: "Đúng, tao chính là có ý đồ xấu. Đã phá hỏng chuyện của tao, vậy thì... đổi thành mày đi!"
Kỳ Vọng dùng một tay bịt chặt miệng Tống Hân, ngăn không cho y kêu thành tiếng, rồi kéo y vào buồng nhỏ, đá cửa đóng sầm lại. Không gian vốn đã chật hẹp, hai người đàn ông trưởng thành chen vào trong lại còn ở trong tình thế này, càng khiến không khí thêm ngột ngạt.
Tống Hân tức đến đỏ bừng cả mặt, giằng co một hồi thì bị Kỳ Vọng ép xoay người lại. Y nhìn rõ diện mạo đối phương: tóc húi cua, khí thế hung hãn, thân hình cao lớn, cơ bắp rắn chắc, là loại đàn ông mà trong bất cứ tình huống nào y cũng khó lòng đánh bại. Ban nãy y vội vàng xông vào cứu Bạch Ly, lúc vung gậy xuống không kịp nhìn kỹ. Giờ thấy rõ mặt đối phương, trong lòng y chợt nặng trĩu.
Tống Hân liều mạng chửi: "Tới đây đi, ông đây không băm nát cái thứ của anh thì không phải họ Tống!" Lần trước bị tập kích ở nhà vệ sinh đã là một nỗi nhục, giờ lại gặp chuyện này, lửa giận bốc lên, y quyết không lùi bước. Nhưng hai người không cùng đẳng cấp. Y còn chưa chạm được đến vạt áo đối phương, áo sơ mi của y đã bị xé toạc. Tống Hân gần như phát điên, chống trả kịch liệt, song lại bị siết chặt trong vòng tay như gông kìm. Một bàn tay khác lướt xuống, chực xé bỏ ranh giới cuối cùng của y. Bốn vách ngăn vang lên tiếng rầm rập, trong buồng vọng ra những tiếng gầm ghè bị nghẹn lại. Tống Hân giống như con thỏ bị bóp cổ, giãy giụa trong tuyệt vọng. Những ngón tay thô ráp ma sát làn da, bấu lấy vòng eo gầy guộc, từng bước ép sát rồi luồn vào trong quần của y. Miệng y lại bị bịt kín, y chỉ phát ra được vài tiếng "ư ư" nghẹn ngào. Nước mắt trào ra theo phản xạ, trong đầu y trống rỗng, chỉ còn duy nhất một ý nghĩ lạnh buốt: Lần này coi như xong đời rồi.
Không ngờ, người phía sau bỗng thả tay ra, thoáng chốc sau liền mở cửa buồng, rồi bỏ chạy ra ngoài. Tống Hân ngã ngồi phịch xuống nắp bồn cầu, tim đập loạn xạ. Rất lâu sau y mới điều chỉnh được hơi thở, từ cơn hoảng loạn dần tỉnh lại. Y chẳng kịp nghĩ tại sao đối phương lại đột ngột dừng lại, vội đẩy cửa lao ra ngoài.
Về đến phòng, đóng chặt cửa, y ngẩn ngơ ngồi bệt xuống sàn. Hồi lâu sau y mới lấy lại tinh thần. Áo quần bị xé rách, người thì rối bời, đến mức chính y cũng chẳng dám soi gương. Báo cảnh sát ư? Không được, y không chịu nổi chuyện mất mặt này. Tìm Bạch Ly ư? Cũng không, y không thể thừa nhận mình vừa bị dọa đến suýt phát điên. Nhờ bảo an khách sạn ư? Lại càng không, lý do vẫn như ban đầu. Lúc nãy nói báo cảnh sát chỉ là hù dọa. Tống Hân nghĩ, sáng mai y sẽ đi tìm quản lý tra danh sách khách đến, xem rốt cuộc là ai. Người này vốn dĩ đã quấy rối Bạch Ly, bản thân y không tiện ra mặt, nhưng Văn Quân Hà thì khác. Ý nghĩ "mượn dao giết người" đã định xong. Sau một đêm chịu đựng khủng hoảng, y mệt lử, tắm rửa qua loa rồi đi ngủ.
Phía bên kia, Kỳ Vọng sau khi buông tay bỏ chạy, cũng trở về phòng mình, ngồi rất lâu mới bình ổn được hơi thở. So với Tống Hân, hắn mới thực sự giống kẻ bỏ trốn trong hoảng hốt. Tại sao lại chạy? Chỉ có hắn biết rõ. Bởi vừa rồi, hắn bỗng có phản ứng. Kỳ Vọng ngồi trên giường, cúi đầu nhìn "bảo bối" của bản thân vẫn còn căng cứng giật giật, gương mặt hắn trở nên phức tạp. Đã nhiều năm hắn chưa từng bị đánh lén như vậy, cú gậy vô cớ khiến cơn nóng nảy trong hắn bùng phát. Nếu là trước kia, hắn đã có thể đập nát cả cái nhà vệ sinh ấy.
Ban đầu hắn chỉ muốn dọa Tống Hân, chưa từng nghĩ sẽ làm thật. Dù sao hắn cũng không hứng thú với đàn ông. Nhưng khi cảm xúc trào dâng, áo sơ mi đối phương đã bị xé. Làn da trắng đến chói mắt, cơ thể thon gầy, gương mặt đỏ bừng, giãy giụa trong vòng tay hắn... Giờ nghĩ lại, hắn mới nhận ra đó là bạn của Bạch Ly, chắc hẳn có sự hiểu lầm ở đây. Kỳ Vọng chửi thề một tiếng. Nhất định là ở bên cạnh Vạn Trọng Vi quá lâu, đến bản thân hắn cũng bị "bẻ cong" mất rồi.