108. Chương 108: Thủ Phạm Lộ Diện (Trường Đào Tạo Lê Minh 64)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 108: Thủ Phạm Lộ Diện (Trường Đào Tạo Lê Minh 64)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khuôn mặt ấy vô cùng quen thuộc, họ vừa mới gặp nhau cách đây hai ngày. Là chú căng tin. Hình như điều này nằm ngoài dự đoán của mọi người, bởi trước đó họ đã từng bàn tán về người này. Các dòng bình luận tràn ngập màn hình:
"Mẹ kiếp, hóa ra là ông ta."
"Chúng ta đã nghi ngờ từ hiệu trưởng cho đến chú bảo vệ, cả giáo viên y tế, chỉ riêng ông ta là không ai nghĩ tới."
"Đúng vậy, ông ta cười xán lạn như Phật Di Lặc, luôn vui vẻ hạnh phúc, vậy mà lại là một kẻ giết người?"
"Thật sự không tài nào ngờ được."
"Hóa ra là ông ta." Annie kinh ngạc trợn tròn mắt.
Vẻ mặt của chú căng tin vô cùng bình tĩnh, khác hẳn với nụ cười xán lạn như Phật Di Lặc ban ngày. Lúc này, sắc mặt ông ta u ám, trông khác thường. Mặc dù tái nhợt và hốc mắt đỏ ngầu, ông ta vẫn cố gắng siết chặt vũ khí, nhìn chằm chằm mười người kia, không cho phép bản thân gục ngã.
"Các người do ai sai đến, tại sao lại muốn giết tôi?" Ông ta khàn giọng hỏi.
Các cao thủ Liên Bang không thích lo chuyện bao đồng. Ông ta đến đây là để trả thù, trừ khi được mời tới, nếu không thì các cao thủ cũng sẽ không can thiệp vào chuyện của người khác.
Mặc dù năng lực chiến đấu của mười người trước mặt này không quá mạnh, nhưng họ còn trẻ. Mới nhìn qua, ông ta đã biết rằng bọn họ không phải là những nhân vật đơn giản. Ông ta cũng biết những người này không phải do hiệu trưởng mời đến để điều tra hung thủ thực sự.
Vậy rốt cuộc họ là ai?
Câu trả lời này chắc chắn không thể được giải đáp. Eugene và những người khác không thể giải thích sự thật về một chương trình tuyển chọn hàng đầu hay việc ông ta chỉ là một NPC cho ông ta được.
Hòa Ngọc nhìn chú căng tin trước mắt cậu.
Công nghệ tiên tiến của Liên Bang cũng có thể mang đến những tác động tiêu cực, chẳng hạn như thế giới phó bản dường như là một thế giới thực. Mỗi người trong đó đều có tính cách và trải nghiệm cuộc sống của riêng mình. Hòa Ngọc hoàn toàn không cho rằng những NPC này là giả. Suy cho cùng, cuộc sống của họ trong thế giới này, đối với tất cả bọn họ, là thật.
Không thể giải thích được, Annie mất kiên nhẫn trả lời: "Tại sao ông lại giết người như vậy, chúng tôi bắt ông cũng là chuyện hiển nhiên."
Ánh mắt của chú căng tin vô cùng hung ác, tràn ngập sự thù hận: "Bọn chúng đáng chết!"
Giọng điệu của Cách Đới lạnh lùng như một cái máy: "Tôi biết bọn chúng đáng chết, nhưng chúng tôi vẫn phải giết ông." Nếu không, họ sẽ là những người phải chết.
Lúc này, lớp phó học tập mới ý thức được chuyện gì đã xảy ra. Cậu ta trợn trừng mắt nhìn mọi người, sau đó giận dữ hét lên: "Ông ấy chỉ giết một lũ cặn bã, tại sao chúng mày lại theo phe đám cặn bã đó? Vậy ai sẽ bảo vệ cho Yuno?"
Dường như từng từ từng chữ đều mang theo cảm giác đẫm máu, cậu ta lớn tiếng chất vấn. Ánh mắt cậu ta nhìn họ như thể đang đối mặt với sát nhân thực sự vậy. Rõ ràng, kẻ giết người là chú căng tin, họ chỉ đến để bắt tên sát nhân nhưng kết quả lại trở nên đảo lộn.
Eugene bất lực, cũng có chút áy náy: "Chúng tôi cũng không còn cách nào khác."
Lớp phó học tập trừng mắt nhìn họ, cậu ta vẫn muốn nói gì đó nhưng chú căng tin đã ngắt lời cậu ta và bình tĩnh nói: "Tôi đã trả thù rồi, tôi không quan tâm tại sao các cháu lại giết tôi, nhưng tôi có vài câu hỏi."
Eugene: "Ông cứ hỏi đi." Đối với một kẻ giết người "có thể tha thứ", gã sẵn sàng dành cho ông ta một sự tôn trọng nhất định.
Chú căng tin nhìn về phía Hòa Ngọc đang đứng sau mọi người, chưa nói một lời nào: "Có phải cháu đã biết chú làm những điều đó không, trông cháu không hề ngạc nhiên chút nào."
Mọi người nghe vậy, vô thức nhìn về phía Hòa Ngọc theo ánh mắt của chú căng tin.
Hòa Ngọc gật đầu.
Mọi người: "..."
Đạn mạc: "..."
Sao cậu ta lại biết được chứ? Sao cậu ta lại biết tất cả mọi chuyện?