Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 109: Lê Minh: Vạch trần thân phận người cha
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vô thức, chú căng tin mím chặt môi: "Sao cháu lại phát hiện ra?"
Hòa Ngọc tiến lên vài bước, đứng giữa mọi người, nhìn thẳng vào mắt chú căng tin: "Chú ngụy trang rất tài tình, giống như một đầu bếp thực thụ, tài năng. Ngày thường chú luôn tươi cười, không chút dấu vết hận thù, có niềm đam mê ẩm thực và nấu ăn cực kỳ ngon."
Chú căng tin không nói gì, chỉ chăm chú nhìn cậu.
Hòa Ngọc đổi giọng: "Nhưng có điều, đồ ăn chú nấu quá ngon."
Chú căng tin ngạc nhiên.
Hòa Ngọc buông thõng hai tay, tỏ vẻ bất lực: "Có lẽ do cháu đã nếm trải nhiều cuộc sống khác nhau nên cháu thấy thật khó tin khi đồ ăn ở căng tin trường học lại có thể ngon đến thế. Với tay nghề xuất sắc như vậy, tại sao chú không mở một nhà hàng riêng mà lại chấp nhận làm đồ ăn tập thể ở đây?" Dừng một chút, cậu nói tiếp: "Hơn nữa, chú còn rất quan tâm đến tình hình chung của trường."
"Vậy thì sao?" Chú căng tin hỏi ngược lại.
Hòa Ngọc chậm rãi nói: "Chú quan tâm đến tình hình trường học như vậy, biết rõ nhiều học sinh đã chuyển trường nhưng vẫn nấu số lượng món ăn lớn như vậy, có vẻ chú không mấy bận tâm. Và cách chú làm việc cũng không giống một đầu bếp căng tin trường học có kinh nghiệm."
Chú căng tin im lặng. Chú ta không ngờ mình lại bị nghi ngờ chỉ vì những chi tiết nhỏ nhặt đến thế, góc nhìn này tuy tinh tế nhưng lại rất có lý. Rõ ràng, lần trước Hòa Ngọc đã thăm dò chú và còn đặc biệt hỏi về vấn đề món ăn.
Eugene và những người khác đều sững sờ, tất cả trợn tròn mắt nhìn Hòa Ngọc.
Đường Kha: "Vậy tại sao hôm qua cậu không nói?"
Hòa Ngọc thản nhiên nói: "Mấy người cũng đâu có hỏi."
Mọi người: "..."
Cơ thể chú căng tin loạng choạng, nhưng chú vẫn đứng vững, tựa vào vũ khí và khàn giọng nói: "Chỉ dựa vào những điều này mà cháu nghi ngờ chú sao?"
Hòa Ngọc lắc đầu: "Không hẳn." Cậu giơ tay đẩy nhẹ gọng kính: "Dựa vào trực giác nhiều hơn."
Mọi thứ ở chú căng tin đều bình thường, từ nụ cười, thái độ, cho đến năng lực trong công việc, tất cả đều được ngụy trang rất khéo. Chú ta không quan tâm đến tin tức bên ngoài, không làm bất cứ điều gì khác ngoài việc giết tám kẻ giết người kia. Một cao thủ cấp S lại tự mình giả trang thành đầu bếp, chịu trách nhiệm nấu ăn cho toàn bộ học sinh trong trường, chuyện này thật khó để khiến người khác nghi ngờ.
Nhưng Hòa Ngọc thì khác.
Cậu là một diễn viên đẳng cấp và có kiến thức sâu sắc về nghệ thuật diễn xuất. Vì vậy, cậu có thể nhìn thấy dấu vết của sự diễn xuất trên người chú căng tin, dù chỉ là một chút bất hòa trong ý thức của chú ta, dù không rõ ràng, cũng đủ để Hòa Ngọc nhận ra và chú ý đến. Nói về diễn xuất, Hòa Ngọc chưa bao giờ thua kém ai.
Trực giác.
Hai từ này khiến chú căng tin sững người, sau đó chú ta nhìn Hòa Ngọc với ánh mắt u ám: "Cháu thật sự là một người không đơn giản."
"Cám ơn." Hòa Ngọc coi đó là một lời khen và nói tiếp: "Nếu cháu không nhầm, chú là ba của Yuno đúng không?"
Lời vừa dứt, sắc mặt chú căng tin thay đổi rõ rệt, ngay cả lớp phó học tập đang đứng dưới đất cũng sững sờ.
Vạn Nhân Trảm: "..." Trong khoảnh khắc, ánh mắt gã hiện lên vẻ hoang mang, thậm chí gã không khỏi tự hỏi liệu mình và Hòa Ngọc có thực sự đang ở cùng một phó bản hay không. Nếu không, tại sao thông tin mà họ biết lại có sự chênh lệch lớn đến vậy?
Bình luận:
"Sao Hòa Ngọc biết được?"
"Chết tiệt, tuyệt thật."
"Chắc là đoán thôi."
"Nói thật lòng, ở phó bản trước tôi nghĩ Hòa Ngọc đã gặp may, nhưng ở phó bản này tôi phải công nhận Hòa Ngọc thực sự rất thông minh, cậu ấy xứng đáng tiến vào vòng loại trực tiếp."
"Chỉ là năng lực chiến đấu quá kém, càng về sau càng khó."
"Anh đoán sao?" Quỳnh nghiêng đầu.
Hòa Ngọc vẫn bình tĩnh: "Không, đó chỉ là suy đoán hợp lý." Cậu giải thích cặn kẽ: "Gia đình Anna đã chấp nhận khoản bồi thường nên người ra tay sẽ không phải người nhà Anna."
Dừng một chút, cậu bổ sung: "Giết chết tám kẻ giết người dã man như vậy, chắc chắn hung thủ là người tràn đầy oán hận, đây là hành động trả thù chỉ có thể do người thân thực hiện. Hơn nữa, nếu có ai đó bảo vệ chú, chắc chắn thân phận của chú phải là thân phận có thể báo thù một cách chính đáng."
Chú căng tin không nói gì nhưng rõ ràng Hòa Ngọc đã nói đúng.
"Khi chúng cháu kiểm tra ký ức của hiệu trưởng, chúng cháu phát hiện rằng khi Yuno đến trường, người thân đi cùng đều là bác của cô bé, những người thân ruột thịt trong gia đình cô bé không hề xuất hiện." Ánh mắt Hòa Ngọc lạnh lùng và bình tĩnh, như gọng kính trên sống mũi cậu: "Nhưng khi cháu kiểm tra thông tin về Yuno và quá trình xử lý sự việc sau đó, cháu nhận thấy rằng mẹ của Yuno đã mất sớm, còn ba của cô bé không được nhắc đến, nhưng điều đó đủ để cho thấy ba của cô bé vẫn còn sống."
"Tất nhiên, còn một suy đoán nhỏ nữa, Yuno có dáng người nhỏ bé, khuôn mặt tròn trịa hơi mũm mĩm, rất đáng yêu, và lại có một người ba nấu ăn rất giỏi, thật hợp lý phải không?" Giọng Hòa Ngọc chắc chắn: "Tổng hợp tất cả thông tin, kết luận chú là ba của Yuno với khả năng chắc chắn lên tới 80%."