Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1482: Ngược Dòng Thời Gian (29)
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1482 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hòa Ngọc lập tức cau mày, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Ly Trạm... đã nhìn thấy cậu từ trước?
Ly Trạm vừa nói xong liền ngất lịm. Hòa Ngọc gạt bỏ vẻ bối rối, không nói một lời, xốc anh lên rồi đưa mắt nhìn những người dân làng đang thấp thỏm không yên, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy.
Lúc này, họ đang căng thẳng nhìn Hòa Ngọc, trên khuôn mặt hiện rõ sự sợ hãi, hoảng loạn và van nài.
Anh Hằng tiến lên một bước, muốn nói điều gì đó.
Hòa Ngọc nhìn họ, ánh mắt không chút gợn sóng: "Hắn ta cũng từng cầu xin các người như thế."
Bước chân của anh Hằng như bị đóng đinh tại chỗ, gã kinh hoàng nhìn Hòa Ngọc.
Ngay lúc này đây, gã mới hiểu ra... chàng trai áo trắng này đến đây không phải để chiếm đoạt thứ gì, mà là để giải cứu Ly Trạm!
Cảm giác ớn lạnh từ dưới chân lan tỏa, trong nháy mắt truyền đến sống lưng, lông tóc dựng đứng, toàn thân cứng đờ, hàm răng không ngừng run cầm cập, cứ như bị ác ma nhìn chằm chằm, lạnh thấu xương.
Nhưng Hòa Ngọc không nói gì, xoay người rời đi.
Dân làng vừa thở phào nhẹ nhõm thì một luồng sáng trắng chói mắt lóe lên.
Khi Hòa Ngọc quay lại, cậu rút kiếm Lưu Ngân, vung thanh kiếm dài, bóng người lập tức biến mất tại chỗ.
Thanh kiếm dài màu trắng bạc từ nhỏ hóa lớn, đất trời rung chuyển, nó xoay tròn trên không trung phía trên ngôi làng, càng lúc càng bành trướng, khuấy động mưa gió, mang theo sức uy hiếp cực kỳ đáng sợ.
Ngay lúc đó, thân thể của tất cả dân làng đều cứng đờ, kinh hãi tột độ và la hét không ngừng.
"Ầm!"
Thanh kiếm Lưu Ngân lơ lửng trên không trung, liên tục giáng xuống giữa đám người đang tuyệt vọng gào thét.
Hòa Ngọc đặt Ly Trạm xuống gốc cây, cậu đứng một bên, cúi đầu nhìn anh với ánh mắt phức tạp mà ngay cả bản thân cậu cũng không nhận ra.
Phía sau, ngôi làng khô cằn rung chuyển dữ dội, trời đất đảo lộn, toàn bộ nhà cửa đều đổ sập, tất cả những dấu vết dơ bẩn đều tiêu tan, mọi người đều trợn trừng mắt, bị nghiền nát thành cát bụi.
Bao nhiêu vết dơ bẩn, đã hoàn toàn bị chôn vùi, chỉ còn lại một cái hố sâu lớn cùng những vệt máu loang lổ, lờ mờ.
Trên thế gian này, không còn ngôi làng nào như vậy nữa.
Những người trong ngôi làng này, không còn ai sống sót.
Hòa Ngọc không biết trong dòng lịch sử nguyên bản đã xảy ra chuyện gì, nhưng lúc này, việc cậu ra tay ắt hẳn là vì hành động như thế đã trút bỏ được sự phẫn nộ ẩn sâu trong lòng.
Cậu nhìn Ly Trạm, từ từ giơ tay lên, thanh kiếm Lưu Ngân màu trắng bạc thu nhỏ lại, biến mất vào lòng bàn tay, không chút tì vết.
Cậu đứng đó, thân hình vẫn cao ráo như ngọc, áo trắng như tuyết, vạt áo tung bay, nhưng lại có thêm vài phần chân thực, lay động lòng người. Lúc này, cậu đã không còn là người đứng ngoài cuộc nữa.
Kể từ ngày hôm đó, mọi thứ đã thay đổi.
"Đại thụ, Đại thụ!" Dưới gốc cây táo, Ly Trạm ngẩng đầu lớn tiếng gọi, đôi mắt cong cong.
Trên cây, Hòa Ngọc xoay người tiếp tục ngủ, giả vờ như không nghe thấy.
Ly Trạm không để tâm, xòe lòng bàn tay ra, trên tay có một quả to bằng lòng bàn tay, giọng anh mừng rỡ: "Đại thụ, nhìn xem tôi tìm được cái gì này! Cái này ăn ngon lắm!"
Hòa Ngọc không để mắt tới anh, tiếp tục ngủ.
"Đại thụ, Đại thụ!"
Hòa Ngọc vẫn không mở mắt, giọng uể oải: "Cậu ăn một mình đi."
"Ừm..." Nỗi thất vọng hiện lên trong đôi mắt xanh.
Anh đưa lên miệng, nghĩ ngợi một lát nhưng vẫn không nỡ ăn, cẩn thận nâng niu đặt sang một bên.
Bây giờ, Đại thụ không muốn ăn, nhỡ đâu lát nữa muốn ăn thì sao?
Quả ngon như vậy, thật không nỡ ăn, phải để dành cho Đại thụ.