1559. Chương 1559: Ngoại truyện 3 (7)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1559: Ngoại truyện 3 (7)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1559 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cậu chậm rãi quay đầu lại, nhìn từ Cách Đới bên cạnh cho đến tất cả những người Cơ Giới bên dưới. Tất cả đều giơ tay, chào theo nghi thức của người Cơ Giới với cậu.
Giọng nói của Hòa Ngọc rất nhẹ nhàng: "Pháo hoa có ý nghĩa gì?"
Cách Đới dường như nghĩ tới điều gì đó, hơi nhắm mắt, kìm nén nước mắt, giọng nói nhẹ nhàng: "Pháo hoa là món quà được người Cơ Giới coi trọng nhất, dâng tặng cho những người quan trọng nhất."
Pháo hoa rực rỡ thoáng qua trong chốc lát, nhưng lại cực kỳ lộng lẫy, nở rộ trên bầu trời vạn trượng.
Giống như người Cơ Giới cảm thấy pháo hoa có ý nghĩa đặc biệt đối với họ, vì vậy họ rất coi trọng việc bắn pháo hoa, chỉ dành tặng màn pháo hoa rực rỡ nhất cho người quan trọng nhất.
Hòa Ngọc không nói gì, ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Trên không trung, pháo hoa vẫn tiếp tục được bắn, có lẽ chỉ có người của hành tinh Cơ Giới mới tạo nên một màn pháo hoa tuyệt vời đến thế, lấy bầu trời làm nền, dùng khoa học kỹ thuật vẽ nên những bức tranh rực rỡ, tô điểm cả biển sao trời mênh mông, rộng lớn.
Cậu nhìn bề ngoài không có biểu hiện gì đặc biệt, khóe môi nở một nụ cười rạng rỡ.
Nhưng Ly Trạm lại có thể cảm nhận được tâm trạng thật sự của cậu.
Anh vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay của Hòa Ngọc, bàn tay ấm áp bao bọc lấy bàn tay thon dài của cậu.
Hòa Ngọc nhìn về phía anh, đối diện với đôi mắt xanh biếc tràn ngập sự quan tâm ấy. Ly Trạm chưa nói gì, nhưng Hòa Ngọc lại có thể hiểu được tất cả.
Cậu mỉm cười, nắm lấy tay Ly Trạm, mười ngón tay của hai người đan xen dưới ánh pháo hoa.
Một lúc sau, Hòa Ngọc nhìn về phía Cách Đới, vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói nhàn nhạt: "Cách Đới, tôi muốn đặt hàng một sản phẩm ở hành tinh Cơ Giới, khi nào làm xong tôi sẽ đến lấy."
Cách Đới nhìn về phía cậu, hơi ngẩn người.
Ban đêm.
Hòa Ngọc chuẩn bị ngủ, bên cạnh, người máy gia dụng độc quyền của hành tinh Cơ Giới tiến đến, muốn cởi quần áo giúp cậu.
Nói là người máy, nhưng lại không có hình người.
Người Cơ Giới khá cố chấp, họ không chỉ không cho phép sử dụng máy móc hình người bên ngoài mà ngay cả bản thân họ cũng không dùng.
Cho nên người máy này là một cậu nhóc với cái đầu tròn xoe đáng yêu, nó có một đôi mắt rất sống động, lúc nhìn Hòa Ngọc, còn có thể nói chuyện. Nó chớp chớp đôi mắt tròn xoe: "Hòa Thần, ngủ ngủ."
Hòa Ngọc nhướng mày: "Mày cũng muốn ngủ?"
Trong mắt nó tràn ngập sự chờ mong: "Có thể ngủ cùng nhau không?" Hai chân hơi cọ xát vào nhau, đôi mắt sáng rỡ như bóng đèn.
"Không thể." Ly Trạm với vẻ mặt lạnh lùng đi vào, nhấc bổng “người máy” lên rồi lắc lắc vài cái.
"A, ui da..."
"Người máy" đã biến hóa, thân thể được lắp ráp lại thành hình người, một người có vẻ ngoài yếu ớt ngồi trên mặt đất, mắt xám bạc, trông chỉ mới mười tám, mười chín tuổi.
Hòa Ngọc: "..."
Không phải mấy người ghét nhất biến thành người máy thô kệch sao?
Ly Trạm trực tiếp quăng nó ra ngoài. Hai người trong phòng vẫn nghe thấy cuộc nói chuyện bên ngoài:
"Sao rồi? Sao rồi?"
"Haizz, tất nhiên là thất bại rồi chứ, nếu không tôi đã nằm trên giường Hòa Thần."
"Đã nói ý định này của cậu không đáng tin mà."
"Hu hu hu, người ta chỉ là quá yêu thích Hòa Thần thôi mà."
"Làm như tôi không thích chắc? Ai mà chẳng thích Hòa Thần chứ."
Mấy người nói chuyện, âm thanh càng lúc càng xa.
Vẻ mặt Ly Trạm tối sầm lại, anh quay người, tủi thân chui lên giường Hòa Ngọc: "Ngọc Ngọc, bọn họ đều muốn đào góc tường nhà anh, thật quá đáng. Em yêu anh nhất, đúng không?"
Hòa Ngọc đặt một ngón tay lên giữa trán anh, cười nhẹ: "Đi ra ngoài."
Ly Trạm tỏ vẻ đáng thương.
Hòa Ngọc tiếp tục mỉm cười: "Tối qua đã nói không được tiếp tục, nếu không sẽ không được vào phòng em trong một tháng. Hôm nay là ngày đầu tiên, còn 29 ngày."
Ly Trạm: "..."
A, Liên Bang lại sắp mất đi một vị thần vốn đã ít ỏi.
Nửa đêm.
Có một bóng người cẩn thận lén lút mò vào phòng, nhẹ nhàng sờ soạng lên giường Hòa Ngọc. Nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ, những hoa văn máy móc trên mặt người này hiện lên rất rõ ràng. Nhìn mặt hắn, rõ ràng vẫn còn là vị thành niên, trông vẫn còn khá ngây thơ. Khi nhìn thấy Hòa Ngọc nằm trên giường, ánh mắt hắn sáng rực, rồi vô cùng cẩn thận bò lên giường.
Đột nhiên bị một bàn tay to lớn nhấc bổng lên, kéo thẳng ra ngoài. Kẻ đó điên cuồng giãy giụa, nhưng không thể lay chuyển được bàn tay kia. Về phương diện sức chiến đấu, đối phương hoàn toàn có thể nghiền ép hắn.
Vẻ mặt Ly Trạm đen thui, kéo kẻ đó ra khỏi phòng Hòa Ngọc, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hành tinh Cơ Giới, tốt lắm."
Dùng đủ mọi cách quyến rũ Hòa Ngọc thì còn chấp nhận được, thế nhưng còn dám làm chuyện trơ trẽn là nửa đêm lén lút bò lên giường.
Người Cơ Giới muốn đùa với lửa, hay thật sự nghĩ rằng anh không dám động đao?
Cũng đêm đó, rất nhiều người thầm muốn quyến rũ Hòa Ngọc đều đã nhận ra một điều...
Mặc dù Trạm Thần tuy bị vợ quản nghiêm, nhưng sức chiến đấu của anh ta có khi còn cao hơn cả Hòa Thần rất nhiều!!
Ngày hôm sau.
Khi đoàn người Hòa Ngọc chuẩn bị rời đi, họ phát hiện rất nhiều người Cơ Giới "mặt mũi bầm dập", không dám nhìn thẳng vào cậu và Ly Trạm.