1575. Chương 1575: Phiên Ngoại 6 (1) - Hóa Đơn Trăm Tỷ

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1575: Phiên Ngoại 6 (1) - Hóa Đơn Trăm Tỷ

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1575 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy người họ nhìn thấy Đoàn Vu Thần ngẩng đầu bật dậy, vẻ mặt vô cảm.
Rõ ràng lúc nãy anh ta không hề ngất xỉu, chỉ là muốn trốn tránh hiện thực, nhưng hiện thực đã giáng cho anh ta một cái tát... đừng hòng giở trò diễn kịch trước mặt Hòa Ngọc.
Giả vờ ngất xỉu gì đó, anh ta còn lâu mới qua mắt được Hòa Ngọc.
Đoàn Vu Thần cực kỳ khó chấp nhận sự thật, anh ta run rẩy giơ tay ra, lắp bắp: "Cho tôi... xem hóa đơn..."
Hòa Ngọc mỉm cười đưa cuốn sổ cho anh ta.
Hai tiếng sau.
Đoàn Vu Thần ngồi bệt trên mặt đất, ôm cuốn sổ cặm cụi tính đi tính lại, vô cùng tập trung, nhưng nhìn kỹ thì sẽ phát hiện sự tuyệt vọng trong đôi mắt anh ta, mặt mày ủ rũ và tóc tai bù xù, rũ rượi vì kiệt sức...
Trảm Đặc hỏi: "Đây là lần thứ mấy anh ta tính lại rồi?"
Đàn Bất Thần: "Lần thứ 132."
Trảm Đặc: "..."
Mặc dù có hơi cạn lời, nhưng anh ta cũng thông cảm cho Đoàn Vu Thần.
Nếu như hóa đơn này là của anh ta, thì anh ta sẽ phản ứng còn mạnh hơn so với Đoàn Vu Thần, còn bàng hoàng hơn, thậm chí là không thể chấp nhận hiện thực.
Phải biết, đây là 100 tỉ Đồng Liên Bang!
Đồng Liên Bang có giá trị rất lớn. Nếu như đổi sang tiền tệ của Trái Đất, 100 tỉ Đồng Liên Bang bằng khoảng 1.000 tỉ đồng Trái Đất.
100 tỉ Đồng Liên Bang, chứ đừng nói đến một cá nhân, đối với một dòng tộc, ắt hẳn cũng là một con số vô cùng khổng lồ.
Trảm Đặc có thể hiểu sự chết lặng của Đoàn Vu Thần, nhưng bởi vì không phải bản thân gặp họa, cho nên lúc này anh ta không chút thương xót, ngược lại, chỉ có tâm lý xem trò vui.
Đột nhiên cảm thấy khoản nợ của bản thân cũng không phải chuyện gì quá lớn.
— Quả nhiên, làm người cần phải so sánh.
Lăng Bất Thần cũng đang xem trò vui. Cuối cùng, cậu ấy hiểu tại sao lúc trước Hòa Ngọc tiêu tiền không hề tiếc nuối, thậm chí nhận được bao nhiêu tiền dù có tiêu hết cũng chẳng hề bận tâm...
Chỉ cần một mình Đoàn Vu Thần, cũng đủ nuôi Hòa Ngọc rất nhiều năm.
Tên xui xẻo này... đây đúng là một món nợ lớn!
Hòa Ngọc nhìn thoáng qua thời gian, hỏi anh ta: "Tính kỹ rồi chứ?"
Đoàn Vu Thần chầm chậm ngẩng đầu lên, ánh mắt vô hồn nhìn Hòa Ngọc, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Kỹ rồi..."
Chính là bởi vì đã nhìn kỹ, đã tính rõ rồi, cho nên mới càng thêm suy sụp!
Thật bất ngờ, anh ta vậy mà lại nợ nhiều đến thế!
Mỗi một khoản anh ta đều có thể đối chiếu được, thậm chí nhớ rõ cảnh tượng lúc đó.
Ví dụ như anh ta thí nghiệm phương pháp rèn mới, dùng rất nhiều nguyên liệu của Hòa Ngọc, giá cả của những nguyên liệu đó đều không bị đội lên, giá cả vô cùng hợp lý. Đoàn Vu Thần hoàn toàn tự nguyện mua, tự nguyện học rèn. Còn có cả việc cậu dẫn anh ta vượt qua phó bản, nhận được trang bị thưởng, rồi cả phí tư vấn những vấn đề khi anh ta rèn...
Mỗi một khoản đều vô cùng hợp lý, rất nhiều thứ thậm chí dù có muốn tốn tiền cũng không mua được.
Chỉ riêng phí tư vấn, chỉ cần Hòa Ngọc đồng ý, có rất nhiều người ôm tiền dâng lên cho Hòa Ngọc, bản thân Đoàn Vu Thần cũng chắc chắn sẽ làm vậy, tuyệt đối sẽ không chê đắt, thậm chí còn cảm thấy mình hời lớn rồi.
Nhưng đây rõ ràng là những con số không quá lớn, đây rõ ràng là những khoản mua bán vô cùng hợp lý...
— Cộng lại sao mà đã 100 tỉ rồi?
Sao mà đã là 100 tỉ rồi!!
P/s: Nhấn F để giải cứu thầy Đoàn, nửa đời sau thầy chắc phải sống dưới ách thống trị của nhà tư bản độc ác rồi ┐ ( ̄ ヮ  ̄) ┌