Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1585: Ngoại truyện 7 (3)
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1585 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ly Trạm vươn tay, nghiêng đầu, khuôn mặt tuấn tú đẹp trai ấy nở nụ cười: "Chuyện em đã đồng ý với anh, còn muốn tiếp tục không?"
Hòa Ngọc ngớ người: "Không tiếp tục nữa ư?"
Ly Trạm cười phá lên, lồng ngực khẽ rung: "Chuyện đó không giống nhau."
Anh vươn tay ra, muốn đỡ Hòa Ngọc lên cây.
Nhưng đúng lúc này, Nguyên Trạch vừa nhận được tin đã vội vàng chạy tới, giọng đầy phấn khích: "Hòa Thần, Trạm Thần!"
Ly Trạm: "..." Vẻ mặt anh lập tức sa sầm.
Hòa Ngọc vuốt lại quần áo, nhìn về phía Nguyên Trạch: "Sao anh lại tới đây?"
Nguyên Trạch ngẩn ra, quan sát kỹ Hòa Ngọc và Ly Trạm, cứ cảm thấy cả hai có gì đó là lạ...
Gã, một người chưa từng trải qua yêu đương, chợt lắc đầu: "Hai cậu tới Hành tinh thông thường, làm sao tôi có thể không đến đón được? Chẳng qua là họ muốn tổ chức đón tiếp long trọng, nhưng tôi đã từ chối rồi, không muốn có người ngoài đến làm phiền hai cậu."
Vẻ mặt Ly Trạm không chút cảm xúc, anh chỉ muốn nói...
— Cậu cũng là người ngoài, cũng đừng đến làm phiền chúng tôi.
Hòa Ngọc gật đầu: "Rất tốt, sắp xếp rất ổn thỏa."
Thấy hai người vẫn còn đang trò chuyện, Ly Trạm đi thẳng vào vấn đề chính: "Trạch Nguyên, trả tiền đi."
"... Là Nguyên Trạch." Nguyên Trạch nhẹ nhàng sửa lại.
Ly Trạm: "Chuyện này không quan trọng, tiền đâu?"
Nguyên Trạch: "..."
Chuyện này rất quan trọng đấy chứ!
Hơn nữa, anh còn sốt ruột đòi nợ hơn cả Hòa Ngọc là sao chứ?
Cũng may, Nguyên Trạch quả thực có tiền.
Ban đầu trước khi tham gia show sống còn gã cũng giàu nứt đố đổ vách, sau khi rời khỏi show sống còn, gã cũng không thể nào trở nên nghèo khó được.
Biết được Hòa Ngọc bắt đầu hành trình đòi nợ, Nguyên Trạch cũng đã chuẩn bị tiền sẵn sàng rồi. Lúc này, anh ta lập tức, cực kỳ nhanh chóng và sảng khoái chuyển tiền sang.
Hòa Ngọc đột nhiên cảm thấy Nguyên Trạch trở nên thuận mắt hơn nhiều, thuận mắt hơn đám người Trảm Đặc kia.
Hòa Ngọc thấy thuận mắt, nhưng Ly Trạm thì lại thấy vô cùng chướng mắt.
Nguyên Trạch nhìn về phía cây táo lớn bên cạnh, cảm thán nói: "Cây táo này vài năm trước sinh trưởng rất tốt, nghe nói trước khi Trạm Thần tham gia show sống còn, anh ấy đã sống ở đây, chúng tôi vẫn luôn cử người đến bảo vệ, gần đây không hiểu sao, nó lại có vẻ kém phát triển hơn."
Hòa Ngọc liếc nhìn Ly Trạm một cái. Thì ra trước khi người này tham gia show sống còn, vẫn luôn coi nơi đây là nhà sao?
Nguyên Trạch lại quay sang nhìn Ly Trạm, đây chính là thần của hành tinh họ, là thần tượng bấy lâu nay của gã, nếu anh muốn, toàn bộ Hành tinh này sẽ dốc hết toàn lực ủng hộ Ly Trạm, tin tưởng và nghe theo lời anh ấy.
Nghĩ đến viễn cảnh phát triển tốt đẹp của hành tinh này trong tương lai, Nguyên Trạch nở một nụ cười: "Hòa Thần, Trạm Thần, chào mừng hai người trở về nhà, có điều gì cần chúng tôi giúp đỡ không?"
Ly Trạm: "Tôi cần cậu cút xa một chút, cần các cậu đừng đến làm phiền chúng tôi."
Nguyên Trạch: "???"
Đột nhiên gã cảm thấy có Trạm Thần hay không, thì Hành tinh Ly Trạm cũng vẫn vậy thôi.
Ly Trạm cau mày: "Vẫn chưa chịu đi sao? Trạch Nguyên."
Nguyên Trạch: "... Nguyên Trạch."