Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1600: Ngoại truyện 9 (2)
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1600 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Trạm Thần, anh sẽ không lật kèo đấy chứ?" Mọi người sôi nổi nhìn về phía Ly Trạm.
Là 'người yêu' hiện tại của Hòa Ngọc, lại là 'Thần' của Liên Bang, bọn họ vẫn rất e ngại Ly Trạm sẽ bỏ cuộc giữa chừng. Thế nhưng Ly Trạm có lẽ cũng muốn tham gia cho vui, vậy mà lại phối hợp đáp lời: "Các cậu cứ sắp xếp đi."
Dừng một chút, nét mặt anh sa sầm bổ sung: "Nếu ai dám giở trò với Hòa Ngọc..." Ly Trạm không nói hết câu, chỉ đảo mắt nhìn lướt qua mọi người, khiến tất cả lập tức sởn tóc gáy.
Cách Đới đảm bảo: "Anh yên tâm."
Thấy tất cả mọi người gật đầu, lúc này Ly Trạm mới yên tâm hơn một chút.
Đoàn Vu Thần mong đợi xoa xoa tay: "Ngọc Ngọc luôn là người trêu chọc bọn ta, bây giờ chúng ta đã có thể trả đũa cậu ấy rồi. Nhớ kỹ, phải bắt nạt cậu ấy thật mạnh! Đến đây đi, sắp xếp theo thứ tự, để Trạm Thần ở cuối cùng."
Trảm Đặc phấn khích giơ tay: "Tôi đầu tiên!"
Nguyên Trạch bĩu môi: "Không được, cậu không đủ thông minh, lỡ như bị Hòa Ngọc phát hiện thì sao?"
Bọn họ thảo luận kịch liệt về thứ tự thực hiện 'buổi hẹn hò'.
Hòa Ngọc đợi nửa tiếng, cuối cùng cũng chờ được người đầu tiên bước đến – Trấn Tinh.
Nhìn thấy gã, Hòa Ngọc hiển nhiên có chút kinh ngạc: "Là anh sao?"
Trấn Tinh cười cười, đôi mắt phượng khẽ híp lại, so với trời đêm đầy sao lại càng đẹp hơn. Gã tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Hòa Ngọc, nhỏ giọng nói: "Bất ngờ không?"
Hòa Ngọc: "Có chút, cảm thấy anh trầm tĩnh hơn bọn họ."
Trấn Tinh nghiêng đầu nhìn cậu, gã có vóc dáng hơi cao, khi nhìn Hòa Ngọc cần phải hơi cúi mắt xuống, nhưng vì ánh mắt đủ dịu dàng, động tác như vậy ngược lại càng khiến bầu không khí trở nên mơ hồ, khó tả.
Gã khẽ tươi cười: "Theo thứ tự của bọn họ thì đúng là anh không phải người đầu tiên, nhưng quan hệ giữa anh và em đặc biệt nhất, nên bọn họ phải để anh đến gặp em trước."
Hòa Ngọc gật đầu, từ vẻ mặt thì không nhìn ra cậu có tin hay không.
Hai người đột nhiên đều không nói chuyện nữa, không phải vì xấu hổ không biết nói gì, mà là vào lúc này, họ đột nhiên cảm thấy yên tĩnh thì càng tốt.
Họ ngồi song song trên chiếc ghế dài, ngắm nhìn bầu trời đầy sao lộng lẫy.
Sau một lúc lâu, Trấn Tinh mới đột nhiên nói: "Em không muốn nghe thử vẻ ngoài của em ở tiên giới là như thế nào sao?"
Hòa Ngọc nhìn gã: "Anh nói đi."
Trấn Tinh cũng nhìn cậu, ánh mắt hai người giao nhau, hai gương mặt cực đẹp nhìn đối phương. Giọng gã nhẹ nhàng: "Em ở bất cứ nơi nào cũng đều tỏa ra ánh hào quang chói lọi."
Hòa Ngọc liền cười, gật đầu: "Tôi cũng cảm thấy vậy."
Trấn Tinh: "Cũng chính vì em quá tỏa sáng, cho nên rất nhiều người thích em, anh cũng vậy."
Hòa Ngọc hơi híp mắt, nhìn chằm chằm Trấn Tinh. Quả nhiên, câu tiếp theo của đối phương chính là: "Hòa Ngọc, thật ra người em thích là anh."
Hòa Ngọc híp mắt trầm tư.
Trấn Tinh chớp chớp hai mắt, vẻ mặt chân thành.